1.1 H Sếp Già x Nhân Viên

Bé nhân viên trôn có lài số khổ, bị sếp già bẩn bựa thuần hoá thành bao cặc bồn đái

Tôi bước vào phòng phỏng vấn, mùi khói thuốc đặc quánh như dính bết lên da. Sếp ngồi chễm chệ sau bàn, thân hình ục ịch, bụng phệ tràn ra mép quần, cái đầu hói bóng loáng bết mồ hôi, áo sơ mi ố vàng căng cứng vì thịt mỡ. Ông ta hít một hơi thuốc rồi nhìn tôi từ đầu tới chân, con mắt nhỏ hí hằn tia dâm tà, liếm môi một cái nghe rõ tiếng nhớp.

Ông ta không buồn hỏi tôi về chuyên môn gì nhiều, chỉ liếc nhanh qua hồ sơ, rồi lại dán mắt vào giữa háng tôi, nhìn như muốn xuyên qua lớp vải, soi mói từng đường cong, như thể tôi không phải người mà là miếng thịt rẻ tiền trên mâm. Ánh mắt ấy kéo dài, không che giấu nổi sự thèm khát bệnh hoạn, như mấy lão biến thái trong truyện tranh mà tôi từng thấy.

“Trông sạch sẽ, mọng nước nhỉ?” Lão bật cười khục khục, ánh mắt trườn khắp người tôi, dừng lại lâu ở hông rồi đảo lên ngực. “Làm ở đây thì phải chăm chỉ, nghe chưa? Làm được thì có thưởng.” Lão nói mà mắt không rời háng tôi, ngón tay gõ bàn nhịp nhịp, mồm nhếch lên kiểu vừa nghĩ ra chuyện dơ bẩn.

Tôi sợ, gai sống lưng, nhưng cũng chỉ biết cúi đầu cảm ơn. Ở cái thành phố xô bồ này, rải CV hơn trăm chỗ đều bị từ chối, chỉ có lão là nhận tôi. Tôi nuốt hết nỗi nhục vào trong, nghĩ đến cha mẹ già ở quê chờ tôi gửi tiền về, tự nhủ “phải bám lấy công việc này bằng mọi giá,” dù ánh mắt lão già vẫn bám riết lấy thân thể tôi như muốn lột trần ra ngay tại chỗ.


Tuần đầu đi làm, tôi như con chó nhỏ trong công ty, hết bưng nước lại chạy giấy tờ, ai sai gì cũng phải cúi đầu dạ vâng. Đồng nghiệp thì lạnh nhạt, nói chuyện với tôi bằng nửa con mắt, thậm chí có người còn thì thầm sau lưng, kiểu “con trai gì mà yếu ớt, trông lạ hoắc.” Chỉ có sếp già là để ý, không phải để giúp mà là ánh mắt dính chặt vào háng tôi mỗi khi tôi đi ngang qua, soi kỹ từng lần tôi cúi người, thậm chí còn cố tình đứng sau lưng, như muốn ngửi trộm mùi thân thể tôi.

Hôm đó hết giờ làm, mọi người đã về gần hết. Tôi đang dọn rác thì sếp già mở cửa phòng riêng, giọng khàn khàn gọi:
— Lại đây, mày! Đem giấy tờ vào đây cho tao.

Tôi run run bê chồng giấy, vừa vào đã nghe tiếng cửa khóa “cạch” sau lưng. Sếp đứng dậy, bụng phệ đung đưa, đầu hói bóng nhẫy, cởi nút áo trên lộ ra đám lông ngực lưa thưa ướt mồ hôi. Lão nhìn tôi như muốn xé từng miếng vải trên người ra:
— Lại gần đây, đứng im.

Tôi vừa bước tới, lão đã giơ tay kéo tôi sát lại, mặt dí sát vào bụng tôi, hít hà một hơi rõ dài, tiếng hít nghe như lợn tìm cám:
— Mùi dâm quá… mấy hôm nay cứ nghe mùi dâm ngấy quanh văn phòng nứng đéo lằm ăn gì được. Hoá ra là thuê nhầm con đĩ nhỏ bốc mùi.


Bàn tay to bè, nhăn nheo, đầy lông, thọc thẳng vào lưng quần tôi, kéo mạnh.
— Kéo quần xuống. Tao phải kiểm tra mùi dâm đến từ đâu!

Tôi giật mình, lắp bắp:
— Sếp… đừng mà…
Nhưng lão đâu để tôi phản kháng, tay đã kéo phăng quần tôi xuống đầu gối, quần lót ẩm dính lộ hết ra ngoài, chỗ “đặc biệt” của tôi hồng lên vì xấu hổ, lão há hốc mồm nhìn như thấy của quý, mắt long lên sòng sọc:
— Đm, đẹp hơn tao tưởng! Trai mà lại có lồn thế này… Mày sinh ra là để cho mấy thằng già như tao vọc thôi!

Lão thò tay bóp mạnh lên khe thịt, ngón cái day day mép lồn tôi, vừa bóp vừa liếm môi, miệng nhả toàn câu bẩn thỉu:
— Từ nay mỗi ngày tao chỉ muốn vục mặt vào chỗ này, mày biết không? Tao ngửi phát đã thấy ngứa hết cả người!
Rồi lão lấy hai tay vạch rộng ra, phơi bày hết con cặc bé nhỏ và hột le ướt át ra trước ánh đèn phòng, gằn giọng:
— Để tao coi thằng nhỏ của mày đâu… Địt mẹ, cả cặc lẫn le đều nhỏ xíu, dễ thương thật!

Tôi run lẩy bẩy, mặt đỏ bừng, nhưng chỉ biết nắm chặt lấy thành bàn, mắt hoa lên vì nhục nhã.
Bất ngờ, sếp già chồm xuống, chồm cả bụng mỡ lên đùi tôi, đầu hói chạm sát mu lồn, lão há mồm táp một phát vào mép thịt, đầu lưỡi luồn sâu vào giữa, vừa bú vừa liếm xoáy tít, môi dày chà mạnh lên hột le tôi.


Tiếng bú nghe rõ “sụt, chụt, chụt, chụt”, nước miếng dính be bét lên da thịt, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá phả lên tận bụng tôi, khiến cả người tôi rùng mình, không kìm nổi tiếng rên rỉ:
— Ứ… dừng lại… đừng…
Nhưng lão càng bú càng hăng, hai tay bẹt mạnh mép lồn ra cho lưỡi thọc sâu hơn, miệng nhai nhóp nhép, lưỡi liếm đúng hột le, xoay tròn, day mạnh đến nỗi đầu óc tôi quay cuồng, chân tay mềm nhũn.

— Được lắm, cái lồn này thơm thật, nhiều bựa nữa… Không rửa càng nồng càng ngon, biết không?


Lão vừa bú vừa nói, nước dãi chảy dòng xuống mông tôi, rồi bất ngờ thò tay vỗ mạnh lên cặc nhỏ của tôi, vừa cười vừa trêu:
— Nhìn cái này tội ghê, để tao thưởng cho đã luôn!

Đầu lưỡi lão lại miết lên hột le, thậm chí còn hút mạnh “chụt!” một phát, khiến tôi bất giác bám chặt lấy vai lão, mồ hôi túa ra khắp người. Chân tôi run lẩy bẩy, mông rướn lên theo nhịp bú của lão, miệng tôi bật ra những tiếng rên không kiểm soát, vừa nhục vừa nứng đến lạ:
— Ư… ư a…
Lão cười khùng khục, mặt nhúng chặt vào giữa hai chân tôi, tiếng liếm không dứt, thi thoảng lại táp một cái, vừa day vừa hút, đến khi tôi không chịu nổi nữa, cả người giật mạnh, nước bắn ra ngay trong mồm sếp già, ướt đẫm cằm lão, lão liếm sạch không sót một giọt, còn tự chẹp mồm mình nghe chép chép, dâm dục không chịu nổi:
— Giỏi, xuất nhiều quá, ngon thật! Mai nhớ mặc nguyên cái quần lót này cho tao, nghe chưa, không được thay!


Tôi chỉ biết ngồi sụp xuống sàn, vừa sợ vừa xấu hổ, mùi dâm bẩn trộn lẫn khói thuốc và nước dãi lão già ám đầy trên người, đầu óc quay cuồng, chỉ còn biết mong ngày mai… lão không gọi mình lên phòng nữa. Nhưng sâu trong bụng, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu âm ỉ lớn dần, không biết là nhục nhã hay… khao khát được lặp lại.


Mỗi chiều tan làm, khi văn phòng đã vắng hoe, sếp già lại gọi tôi lên phòng riêng, giọng lè nhè mùi thuốc lá, ánh mắt háo hức như chó đói. Tôi biết mình không thể thoát, chỉ biết run rẩy bước vào, đóng cửa lại, chờ hiệu lệnh. Không khí ngột ngạt, chỉ nghe thấy tiếng quạt cũ chạy phành phạch, tiếng ghế của lão rít trên nền gạch.

Sếp ngồi dạng chân sau bàn, bụng phệ căng bóng dưới lớp áo sơ mi bạc màu, ngón tay vàng khè vì thuốc lá gõ liên tục lên mặt bàn, mắt không rời khỏi háng tôi.
— Tụt quần xuống!

Tôi run lập cập, lưng ướt mồ hôi, tay kéo dây thắt lưng mà như kéo dao tự cứa vào mình. Quần vừa tuột tới đầu gối, cái quần lót cũ kĩ hiện ra, dính mồ hôi và nước dâm, vải ố vàng, mép bè ra vì mặc cả ngày. Tôi xấu hổ quay mặt đi, nhưng sếp lại càng khoái, mắt hau háu, môi nhếch lên đầy dâm loạn.

— Được rồi, tháo quần lót ra đưa đây!
Lão đưa tay, lòng bàn tay to bè, ngón tay đầy lông, chờ tôi tự giao nộp. Tôi cắn môi, tay run bần bật, móc từng bên mép quần lót, kéo xuống khỏi mông, ướt dính bết vào da, phải lấy tay gỡ mới rời. Mùi khai, mùi ẩm, mùi cơ thể nồng bốc lên hòa với mùi thuốc lá trong phòng càng khiến tôi muốn độn thổ.

Tôi cầm quần lót gấp lại, chìa ra trước mặt, đầu cúi gằm, mắt chỉ nhìn sàn. Sếp già cười hừ hừ, giật lấy ngay, dí thẳng lên mặt hít một hơi thật sâu, mắt lim dim như phê thuốc.
— Địt mẹ, cái mùi này… ngon quá! Mày có biết cái lồn dơ của mày làm tao nứng thế nào không?


Lão áp quần lót lên mũi, hít hà từng tấc vải, rồi thè lưỡi liếm một đường đúng mép đũng ố vàng và bựa lồn, vừa liếm vừa phát ra tiếng “chụt chụt, chẹp chẹp” đầy dâm dục, nước dãi của lão dính lem nhem trên vải, mắt lão không rời háng tôi đã phơi trần dưới ánh đèn bàn.

— Nồng thật, ĐM đã quá! Mà cái này cũ quá, Đm bố mày trả lương mà không đi mua quần à. Thôi, … Ngày mai tao mua cho mày quần lót mới, sau này chỉ được mặc đồ tao mua.
Tôi chỉ biết đứng lặng, hai tay che háng, cảm giác nhục nhã lan khắp người, nhưng không dám phản kháng, chỉ dám cầu cho mau hết giờ.


Ngày nào cũng vậy, cứ hết giờ làm là tôi lại bị sếp gọi lên phòng riêng bằng cái giọng khàn đặc mùi thuốc lá:
— Lên đây, còn đứng đực ra đó làm gì! Có việc riêng cho mày này.

Tôi lủi thủi ôm cặp, tim đập dồn dập, hai chân bước như kéo lê vì sợ mà không dám trốn. Bước vào phòng, mùi khói thuốc trộn với mồ hôi bám đầy trong không khí, rèm cửa đóng kín, chỉ có ánh đèn vàng sậm chiếu thẳng xuống mặt bàn to, nơi sếp đã ngồi chờ sẵn.

Sếp nhìn tôi bằng cặp mắt nham nhở, cười khẩy, vẫy tay:
— Ngồi lên đây, nhanh!

Tôi nén nhục, rưng rưng leo lên mặt bàn, ngồi bệt giữa bàn làm việc, hai đùi run run dang rộng. Cái quần lót ren bé tí mà sếp tự tay mua về, bắt tôi mặc suốt hai ngày, giờ đã sẫm màu, dính bết nước dâm và mùi khai nồng nặc. Hai tay tôi cầm cặc bé xíu của mình kéo lệch sang một bên, vạch quần lót ra, phơi lồn đỏ ửng ngay trước mặt lão già. Sếp ngồi sát lại, mắt hau háu, hơi thở phì phò như trâu giống, dí mũi vào hít một hơi sâu, mắt nhắm nghiền, phát ra tiếng khịt khịt:
— Ôi địt mẹ, mùi gì mà nồng thế này… thích vãi cả cặc! Tao nói rồi, lồn mày không giặt mới thơm, hiểu không? 

Lão dí mặt sát mép lồn tôi, mồm dày dạn kinh nghiệm há ra, lưỡi cạ qua lớp mép thịt đỏ hỏn, nước dãi lão nhỏ tong tỏng xuống háng tôi, tiếng liếm “chụt chụt, sụt sụt” vang vọng khắp căn phòng kín. Lão vừa liếm vừa chửi, giọng dâm loạn:
— Địt mẹ, cái lồn này sinh ra cho tao bú! Mày thích tao liếm không? Nhìn nước dâm chảy ra thế kia mà bảo không nứng à? Đồ dâm đãng!


Rồi lão chồm hẳn lên, liếm dọc mép thịt, hút lấy từng giọt dâm đặc dính trong quần lót, hít hà từng phát như nghiện, tay bóp nát cái quần lót ren, dúi mặt vào ngửi, vừa ngửi vừa lảm nhảm:
— Mẹ kiếp, thơm vãi! Nồng thế này thì làm sao mà tao chịu nổi, hả con đĩ nhỏ?

Tôi cố quay mặt đi, nước mắt lưng tròng vì nhục nhã, hai tay bấu chặt mép bàn, chân càng lúc càng run, nhưng càng bị lão liếm, nước trong lồn lại càng trào ra từng dòng, chảy xuống khe mông, nhỏ ướt bàn, đầu hột le sưng lên đỏ mọng.

Đến một lúc, sếp thở hồng hộc, bàn tay to bản thọc thẳng vào quần, lôi ra con cặc ngựa đen sì, bự tổ chảng, gân guốc nổi cộm, đầu cặc bóng lưỡng, dính lấm tấm mấy vết nước tiền dâm, lông mu xoăn tít bết lại như chưa rửa nổi cả tuần. Lão vẫy cặc trước mặt tôi, vừa tự sục vừa liếm hăng hơn nữa, mắt không rời khỏi lỗ lồn đang chảy nước dòng dòng:
— Nhìn đi, con cặc này đang cứng lên vì mày đấy, có muốn được tao địt không?


Tay kia lão bóp mạnh lên đùi tôi, tay còn lại kéo cặc tự sục, tiếng nhóp nhép vang vọng như tiếng mỡ rán, miệng thì chửi bậy liên tục:
— Địt mẹ, sao cái lồn này bốc mùi ngon thế, cứ mỗi lần mày lên đây là tao chịu hết nổi… tao địt vào nhé? Hả con điếm nhỏ?

Lão liếm mép lồn tôi từ trên xuống dưới, vừa day vừa hút, đầu lưỡi điêu luyện xoắn lấy hột le sưng cứng, chốc chốc lại mút mạnh, khiến tôi giật nảy lên vì sướng, nước dâm càng trào ra nhiều hơn.

Tôi cố gắng kéo quần lên, nhưng bị giữ chặt lại. Giọng tôi nghẹn lại, vừa sợ vừa nhục, cố thì thào van xin:
— Không… làm ơn… đừng mà… đừng… đừng địt em… em không thích đâu… xin sếp… tha cho em…

Tôi níu lấy tay lão, đôi mắt đỏ hoe, hơi thở run rẩy, toàn thân run như lên cơn sốt. Mỗi lần lão dí mặt sát vào háng tôi, liếm láp, cười nham nhở, tôi lại rùng mình vì sợ hãi, môi mím chặt, từng tiếng van nài tắc nghẹn trong cổ:
— Xin… xin đừng… sếp làm gì cũng được, đừng đút vào em… em van mà… em không chịu được đâu… đừng…

Nhưng càng tôi cầu xin, ánh mắt lão càng sáng lên như thú săn mồi, lão ghì chặt tay tôi xuống bàn, mồm vẫn không ngừng vừa chửi vừa liếm từng tấc da, vừa hít hà vừa nhấm nháp vị dâm bẩn trên người tôi, cười khùng khục:
— Địt mẹ, càng van càng muốn địt cho mày khóc luôn… lồn thế này mà bảo không thích? Nước chảy dòng dòng đây này… đừng có giả bộ nữa!

Tôi rưng rưng, hận lắm, nước mắt cứ muốn chảy mà lại càng rỉ nước dưới háng, hột le sưng lên, cặc nhỏ xíu cũng đỏ rực vì vừa nhục vừa kích thích.

Lão chồm sát, mặt kề ngay giữa hai đùi tôi, hai tay to bè bóp chặt mông kéo háng tôi sát mép bàn, rồi bất ngờ gầm gừ như con chó điên, há mồm táp mạnh vào mép lồn, cắn lấy hột le mà day, mà nghiến, môi và râu cứng cạ vào da thịt khiến tôi giật nảy từng đợt.

Đầu lưỡi lão lia loạn, liếm hút, vừa cắn vừa gừ gừ, tiếng động dâm bẩn vang lên từng nhịp—“grừ, grừ, chụt chụt, chẹp chẹp”—nước miếng hòa với nước dâm của tôi chảy be bét, hột le sưng đỏ tấy vì bị cắn, càng bị liếm càng giật, toàn thân tôi chỉ biết oằn lên, vừa sợ vừa xấu hổ, nước mắt thi nhau lăn xuống má. Lão rít qua kẽ răng:
— Nhìn đi, mày làm tao bắn mất rồi này… đĩ lồn dâm vật!


Rồi trong cơn rùng mình, lão ghì sát đầu cặc vào khe lồn tôi, tay bóp, sục mấy nhịp giật mạnh, tinh trắng đục phọt ào ào lên mép lồn, bắn tung tóe vương đầy bụng dưới, ấm nóng và dính đặc sệt.

Tôi hoảng loạn, nước mắt hòa với mồ hôi và nước dâm, chưa kịp lấy hơi thì sếp đã kéo quần lót lại phủ lên cái lồn đầy tinh của tôi.

 — Địt mẹ, mặc vào! Tao thích mày đi ngoài đường với cái quần ướt nhẹp tinh này, mặc cho đến lúc về nhà, cả đêm không được cởi ra, mai đầu giờ tao kiểm tra!


Tôi tủi nhục lắm mà không dám chống lại, đành kéo cái quần lót thấm đẫm nước liếm, tinh dịch còn loang lổ, dính bết vào mép lồn và bẹn, cảm giác ướt át lạnh toát, tinh dính vón cục len vào từng nếp thịt.

Ra khỏi công ty, tôi cúi đầu bước vội lên xe bus, trong người cứ dính nhèm nhẹp, tinh nóng vẫn ngấm ra từng chút vào vải. Đến trạm giữa, có một đứa bé đứng gần nhìn tôi cau mày:
— Ủa, anh này… bị đái dầm à? Sao ướt thế… hôi quá…


Tôi chỉ biết ôm cặp che háng, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nước mắt muốn rớt mà không dám khóc, bàn tay nắm chặt quai ghế đến trắng bệch. Cả chuyến xe chật chội, chỉ mình tôi biết cái mùi bẩn bựa và ướt át giữa hai chân là gì, và mỗi nhịp xe rung là mỗi lần tinh của lão sếp già lại ngấm thêm vào tận sâu trong lồn tôi. 


Ngày nào cũng vậy, cứ tan ca là tôi lại phải lên phòng riêng, đóng chặt cửa, không ai ngoài tôi và lão già hôi nồng ấy. Không khí đặc sệt mùi thuốc lá và mồ hôi, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở phì phò của sếp, tiếng tim tôi đập dồn dập như muốn bật ra khỏi lồng ngực.

Lão không còn chỉ ngửi liếm quần lót nữa mà bắt đầu “đổi món” mỗi ngày. Lúc thì vừa sục cặc vừa lôi tôi ra giữa phòng, bắt tôi tự vạch lồn trước mặt lão, hai tay phải tự tách mép thịt ra cho lão nhìn rõ từng sợi dâm dính.
— Nào, mở lồn ra cho tao xem. Ngoan lên, gọi tao là gì?
Tôi nén nước mắt, môi run run:
— Ông chủ…


Lão cười khùng khục, vỗ bụng rồi chỉ cặc vào mặt tôi:
— Sai rồi! Tao là ai?
— Bố… bố ơi…
— Đúng rồi, con ngoan! Há lồn to nữa ra cho bố liếm!

Mỗi ngày bị bắt tự mô tả mùi lồn của mình, kể từng cảm giác khi bị lão liếm, bị vạch ra cho xem, tôi càng nhục càng rỉ nước nhiều hơn. Lão càng dâm càng bạo, cứ dí sát mặt lại, ngửi ngấu nghiến rồi hít hà, bắt tôi phải nói to từng từ:
— Lồn con hôi không? Khai không?
— Dạ… hôi lắm ạ… khai nồng…
— Thích bố già liếm không? Nói!


Tôi xấu hổ, mặt đỏ bừng, nhưng phải lắp bắp khai thật:
— Thích… thích bố liếm hột le lắm…

Cứ mỗi câu nói dâm bẩn bật ra, trong lòng tôi lại nhói lên một vệt xấu hổ, mà lồn thì cứ chảy nước càng nhiều, đùi ướt sũng, quần lót mỏng dính dấp dính.

Lão sếp không bỏ qua bất cứ trò gì: vừa liếm lồn tôi, vừa chửi bậy, vừa rút con cặc ngựa đen bóng ra sục ngay trước mặt tôi, gân guốc nổi rõ, đầu cặc lấp lánh nước, lão vừa tự bóp vừa dọa nạt:
— Nhìn đi, con cặc này chỉ dành cho lồn mày thôi đấy! Có muốn được địt không hả? Sướng lắm, nứng lắm!


Tôi vội vàng lắc đầu, vừa khóc vừa rên:
— Đừng… đừng địt em… em sợ… không chịu nổi đâu…
Nhưng giữa hai chân, lồn tôi lại càng nhức nhối, mép thịt sưng tấy, nước rỉ ướt bàn, mùi bẩn càng nồng lên, cặc nhỏ xíu giật liên hồi.

Nhiều hôm lão còn dí đầu cặc vào sát hột le, lấy lỗ đái cọ đi cọ lại, vừa day vừa ép, đầu cặc to bè trơn tuột cạ mạnh, hột le tôi sưng lên, đau buốt rồi tê rần, mỗi cú day là tôi phải nắm chặt mép bàn, người cong lại mà bắn nước đái rào rào, lên đỉnh mà vừa nhục vừa ê chề, nước vàng chảy xuống tay lão, dính cả mặt bàn, lão càng hít hà cười điên dại.

— Nói đi, có muốn bố địt không? Có muốn cặc ngựa này đâm vào lồn không hả?


Tôi vừa khóc vừa rên:
— Đừng… đừng địt em… xin… xin bố…
Nhưng nước dâm trong lồn tôi lại rỉ ra ào ào, từng nhịp tim đập là từng đợt râm ran chạy thẳng xuống háng, nhục nhã mà khát cặc, giới hạn của tôi cứ thế mòn dần, bị nghiền nát từng chút, từng chút một, tới mức chỉ cần nghe tiếng sếp gọi lên phòng là cả người đã run lên vì… khao khát bị chà đạp.


Chương Tiếp: 1.2 H+ Sếp Già x Nhân Viên