Cuộc sống khó khăn quá. Mình cũng muốn đc ai mua về nuôi. Ước gì có người đến đập 10 tỷ vào mặt bảo từ h em là của chú, em chỉ cần đẻ con cho chú thôi còn chú lo tất 🙄…
Chuyện Thúy Kiều phiên bản hiện đại ver trôn có lài HE ngọt như mía lùi. Chú già mua vợ. Bé sinh viên bán thân cứu cha. Age gap niên thượng cực mạnh. Dirty old man, gia trưởng mà lo được cho em.
Câu chuyện brainstorm ra trong lúc ăn sầu riêng. Mình là người miền bắc chưa từng thấy vườn sầu. Các chi tiết là tự viết đại đại cho nứng thôi đừng áp logic thực tế vào nha. 🫠
Minh: Nam song tính (lưỡng tính, có cả dương vật lẫn âm đạo, có tử cung, có thể mang thai). Ngoại hình: ngực nhỏ vểnh, da trắng, dáng thư sinh. Gia đình che giấu giới tính thật, nuôi Minh như con trai bình thường. Sinh viên năm nhất đại học. Vì cha bị bệnh hiểm nghèo, cần 10 tỷ thay nội tạng, nên Minh đồng ý bán mình cho Long, nghỉ học về quê làm “vợ”, sinh con cho Long.
Long: 45 tuổi, chủ vườn sầu riêng lớn ở quê, sở hữu nhiều ruộng cho thuê, chăn nuôi, khá giàu nhưng kiểu nhà nông. Ngoại hình: cao lớn, mập mạp, bụng phệ, râu ria xồm xoàm, mặt đỏ kiểu nông dân nắng gió, dương vật rất lớn, thô, màu tím, ngựa. Long là gay từ trẻ, từng đẹp trai nhưng giờ béo và già. Trước khi cha mẹ Long mất, họ luôn day dứt mong Long có con nối dõi. Vì vậy Long tìm mua “vợ” là một nam song tính có thể đẻ, thỏa mãn được cả giới tính lẫn nguyện vọng nối dõi.
Trưa hè oi ả, cơn gió từ bờ rạch kéo về làng ven quốc lộ, lá mít sầu riêng sột soạt, trời xám mây mà không chịu đổ mưa. Căn nhà cấp bốn nền gạch cũ của một người họ hàng xa trở thành nơi hẹn mặt bí mật—chỉ có Long, Minh, với hai ông bà họ ngồi ngoài phòng khách giữ vai trò “bảo chứng” im lặng.
Minh bước vào với mẹ, vai khoác balo cũ—hẳn là vừa từ thành phố về, nước da sáng, mặt mũi thư sinh, thân hình lại có chút mềm mại lạ lùng, dáng người cao gầy mười bảy mười tám, chẳng khác gì sinh viên tiêu chuẩn. Chỉ có mắt Minh là hơi thất thần, gồng lên che dấu sự căng thẳng: bán thân, đúng nghĩa, cho một người đàn ông lạ.
Long đã ngồi đó chờ sẵn, thân hình đồ sộ chiếm nửa ghế salon, bụng phệ tràn khỏi cạp quần kaki. Bộ đồ mới, sơ mi trắng phập phồng, cà vạt thắt lỏng lẻo—mọi nỗ lực làm “bảnh” càng làm Long trông hề hơn. Đỉnh đầu hói loáng, vành tóc loe hoe quanh gáy, khuôn mặt rám nắng đầy những nếp nhăn cũ. Long lúng túng vờ đứng dậy, nhưng bụng đẩy bàn, phải chống tay vịn mới trồi lên được.
Long cười xã giao, tiếng nói ồm ồm, run nhẹ:
— Chào cháu Minh, chào cô…
Minh chỉ gật đầu, mắt lướt nhanh một vòng căn phòng—nhìn gì cũng lạ, lạ nhất là ánh mắt Long nhìn mình. Thứ nhìn của đàn ông từng trải, vừa “soi hàng” vừa như muốn kiểm tra tận xương tủy, pha lẫn chút bối rối. Minh không thể quen với cảm giác ấy.
Long ngồi xuống, vẫy tay ra hiệu, rồi đẩy túi quà sang:
— Chú có mua ít quà… sâm Hàn Quốc này cho cô chú, rồi cái điện thoại iphone 13 này… Đồ mới, loại tốt. Minh dùng cho tiện.
Minh không dám nhận, cúi đầu:
— Cháu… chắc không cần đâu chú. Chuyện hôm nay… nếu xong, nhà cháu chỉ mong chú giữ lời.
Giọng Minh nhỏ, nhưng từng chữ rõ ràng, có lẽ vì đã tập dượt cả đêm trên chuyến xe khách. Bán mình giá 10 tỷ—con số ấy vẫn như một cơn ác mộng.
Mẹ Minh im lặng nhìn con trai, bàn tay vặn lấy nhau dưới gầm bàn, mắt đỏ hoe. Long thở mạnh một hơi, cố lấy phong thái người “có tiền”, nhưng vẫn không giấu được vẻ khổ sở:
— Chú nói thật, chú biết Minh là… đặc biệt, nhưng chú không ngại. Chú không quan trọng hình thức đâu. Chú cần người sinh con nối dõi. Cháu… thấy hợp đồng chú gửi chưa? Chỉ cần đồng ý là chú chuyển đủ tiền cho ba mẹ Minh mổ luôn. Sau này, Minh ở lại quê với chú, sinh cho chú ít nhất hai đứa, trai hay gái cũng được. Chú nuôi, không thiếu thứ gì.
Long lục lọi túi quần, rút tập hợp đồng bản in, có cả giấy chuyển khoản, giấy cam kết. Tất cả đều sẵn sàng, như một giao dịch mua bán lớn.
Minh nhìn bản hợp đồng trên bàn, thấy tên mình cạnh tên Long, cảm giác như định mệnh tự dưng đóng dấu vào số phận. Tay run lên nhẹ nhẹ. Minh không muốn lấy chồng, không từng nghĩ sẽ làm vợ bất cứ ai, nhất là với một người vừa béo vừa hói, vừa “quê mùa” như Long. Nhưng 10 tỷ—cái giá để ba Minh được sống, để gia đình không sụp đổ… Minh chỉ còn cách này.
Một phần nào đó trong Minh vẫn cố tìm cho mình một lối thoát tinh thần—sinh xong mấy đứa con, đi học lại, làm lại từ đầu, trả nợ cho Long. Đây chỉ là một thỏa thuận. Một giao dịch.
Long nhìn Minh, ánh mắt vừa ham muốn vừa trắc ẩn, bàn tay to bè chà lên đùi, giọng ồm ồm mà thật lòng:
— Chú không ép, Minh chịu thì ký. Chú hứa nuôi Minh tử tế, không bạc đãi. Có điều, đã là người của chú thì… chú muốn Minh ở với chú, làm vợ chú đúng nghĩa. Minh nghĩ kỹ đi.
Không khí căn phòng đặc quánh, chỉ còn tiếng kim giây đồng hồ tích tắc.
Minh nhìn mẹ, rồi nhìn Long, rồi tự nhìn xuống hai bàn tay trắng trẻo của mình. Đời này, lần đầu tiên cậu không còn là “con trai ngoan” nữa. Mà là món hàng, là “vợ” cho một người đàn ông lạ, chỉ vì mình sinh ra đã khác người.
Nhưng Minh vẫn gật đầu, chậm rãi ký vào hợp đồng, từng nét bút run lên mà kiên quyết. Đôi môi mím lại, không để nước mắt rơi. Đã chấp nhận rồi, chỉ còn đường đi tiếp.
Long không giấu nổi niềm vui, dúi tập hợp đồng sang, bàn tay dày cộp nắm nhẹ cổ tay Minh, giọng thấp trầm nghe như dỗ dành:
— Ngoan lắm, để chú lo cho Minh hết. Từ giờ Minh là người của chú rồi.
Long lật từng trang hợp đồng, xác nhận chữ ký của Minh rồi gọi ngay cho ngân hàng và người móc nối ở bệnh viện. Từng món tiền lớn chuyển thẳng tới tài khoản bệnh viện, nộp tạm ứng phẫu thuật thay nội tạng cho ba Minh. Tiếp đó, Long dúi thêm phong bì dày cộp vào tay mẹ Minh:
— Cô cầm lo chi tiêu thêm, có hộ lý cũng lo hết rồi. Đừng để Minh lo lắng nữa. Từ nay cháu sẽ lo cho cả nhà.
Nước mắt mẹ Minh chảy dài, nắm chặt tay con trai. Minh nhìn thông báo chuyển khoản trên màn hình điện thoại, như chẳng tin nổi, lòng vừa nhẹ nhõm vừa tê dại. Ba được cứu rồi. Gia đình được cứu rồi. Đời mình thì… tạm để sau.
Minh ngồi xe jeep với Long, quay lại thành phố thu dọn đồ đạc. Long lái xe chậm, vừa lái vừa liếc Minh qua gương chiếu hậu—mỗi lần bắt gặp ánh mắt Minh là Long lại đỏ mặt, vờ ho, vờ cúi xuống nghịch vô lăng. Xe rộng mà Long to quá, ngồi đâu cũng thấy như chiếm hết không gian.
Đến nhà của Minh, Long xuống trước, mở cửa xe cho Minh như một quý ông lóng ngóng. Minh lặng lẽ dọn dẹp, Long thì đi quanh kiểm tra tủ lạnh, phòng tắm, cuối cùng lại dúi vào tay Minh 1 sấp 500k:
— Thích gì thì lấy, sắm đồ mới cũng được. Đừng ngại, chú có tiền.
Dọn xong, Long chở Minh đi ăn trưa ở quán phở đầu phố—Minh nhìn bát phở, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mặt bàn. Long vờ không thấy, chỉ lẳng lặng gọi thêm trà đá, gắp thịt vào bát Minh, cố tỏ ra “chồng già thương vợ trẻ” mà giọng cứ lúng túng ngô nghê:
— Ăn đi, rồi còn ra phường đăng ký kết hôn. Xong đâu vào đấy, chú đưa Minh đi mua sắm đồ mới hết.
Ra phường, Long đưa hết giấy tờ, cười xã giao với cán bộ tư pháp, xưng là “người nhà”. Cán bộ nhìn cặp đôi lạ lùng—trai trẻ thư sinh với đàn ông bụng phệ hói đầu—nhưng giấy tờ hợp lệ, thôi thì cứ ký, cứ đóng dấu. Minh cầm tờ đăng ký kết hôn, tên mình sánh cùng tên Long, không biết nên cười hay nên khóc. Thật ra, Minh nghĩ mãi, mọi chuyện vẫn quá khó tin—ngày hôm qua còn là sinh viên, hôm nay đã thành “vợ” người ta. Mọi thứ diễn ra chóng vánh như một giấc mơ không có quyền lựa chọn.
Long đưa Minh đến trung tâm thương mại, bảo:
— Thích gì chú mua cho hết. Đồ con trai, đồ con gái cũng được. Đừng ngại.
Minh đi cạnh Long, cảm giác như “mất hồn”, chẳng biết chọn gì. Người qua lại nhìn hai người, nhất là nhìn Minh với ánh mắt tò mò. Minh chỉ lặng lẽ lấy vài bộ đồ đơn giản, áo phông quần jean, Long thì cứ cố dúi thêm:
— Hay lấy thêm ít đồ lót, dép này dép kia, quần áo ngủ nữa…
Túi nọ túi kia chất đầy cốp xe, Minh vẫn cứ thấy mình như người ngoài cuộc—không phải là mình nữa. Hóa ra làm “vợ” là như vậy? Nhưng thôi, miễn ba được cứu, mẹ yên lòng, còn gì cũng được. May mà Long không phải loại người tệ bạc. May mà mình… có cái cơ thể này để bán đi được. Trước giờ luôn mặc cảm, bây giờ lại nhờ nó mà cứu được cả nhà.
Xong xuôi Long lái xe về quê, lâu lâu liếc Minh qua gương, cố hỏi chuyện để phá vỡ không khí ngại ngùng:
— Lúc trước chú cũng từng học trên thành phố, mà nghèo quá, mới quay về làm ruộng. Giờ làm ăn được, nhìn lại thì đã… thế này rồi. Được cái có tiền, nuôi vợ, nuôi con không thiếu đâu.
Minh không biết nói gì, chỉ gật đầu, mắt hoe đỏ, cố gắng không bật khóc trước mặt Long. Xe lăn bánh xuyên qua cánh đồng, đường làng ngập gió nóng, Minh nhìn cảnh vật quê nhà, biết rằng từ đây, đời mình đã rẽ sang hướng khác. là “vợ người ta”, là người sẽ sinh con cho một người đàn ông lớn tuổi.
Còn Long, mỗi lần nhìn Minh, lại thấy tim đập mạnh—lúc trẻ từng thích trai, từng yêu mà chẳng được công khai. Với đàn bà, Long chẳng cứng nổi, chỉ ngửi mùi tóc thôi cũng thấy không ổn. Đàn ông thì không sinh con được, cha mẹ ngăn cấm, nên cứ mãi dở dang. Giờ, trời run rủi cho Long có “người vợ đặc biệt”, vừa đúng gu, lại vừa cho Long có cơ hội làm cha, thỏa nguyện ước của mẹ cha trước khi mất.
Minh ngồi lặng lẽ trong xe Jeep khi Long lái qua con đường làng đỏ bụi, cây xanh rợp hai bên, rồi rẽ vào cổng lớn nhà Long—cánh cổng sắt hoa văn to đùng, gắn biển đồng lấp lánh. Ấn tượng đầu tiên là cái kiểu “giàu xổi” phô bày lộ liễu: tường rào đá ong, đèn trụ vàng chóe, tượng sư tử xi măng đứng hai bên, bảng hiệu chạm khắc “Trại Sầu Riêng Long Gia” rõ to. Dưới nắng chiều, căn nhà mái ngói đỏ tầng chồng tầng, gỗ lim nguyên khối, sàn ốp đá cẩm thạch, cửa kính bọc nhôm bóng loáng. Khu vườn rộng ngập mùi trái cây chín, cạnh là dãy chuồng heo, xa hơn chút là bãi đất trống để máy móc nông nghiệp. Nhà Long đúng kiểu lớn nhất làng, vừa nhìn đã biết chủ nhân không phải dạng vừa—nhưng lại lố lăng kiểu nhà giàu mới phất, mỗi thứ một kiểu.
Long có vẻ rất tự hào. Đẩy cửa, anh vỗ vai Minh:
— Nhà chú đó! Gì cũng phải to, phải chắc, phải bền! Chú nghèo quen rồi, giờ có đồng nào là xây hết, không tiếc gì.
Bên trong, phòng khách toàn đồ gỗ, bàn ghế, tủ rượu, tượng gỗ bự tổ bố, ti vi màn hình cong, dàn karaoke lấp lánh, trên tường là đủ thứ tranh ảnh bằng khen dán hơi lộn xộn. Một góc phòng bừa bộn áo quần vắt.
Long dẫn Minh ra sau, giới thiệu vườn cây, rồi qua dãy chuồng heo:
— Đây là trại, chú thuê người chăn ngoài giờ thôi, còn lại tự lo. Đây là vườn sầu riêng, bên kia còn mấy vườn nữa. Ruộng cho thuê hết rồi
Long cười khà khà, chìa chùm chìa khóa to uỳnh:
— Nhà chú là to nhất làng này rồi! Mỗi tội… hơi lố chút, chú biết mà, nhưng cứ thích
Minh nhìn quanh, choáng vì mọi thứ đều mới, đều hiện đại, lại vừa bừa vừa thô. Cảm giác như lọt vào một không gian vừa sang vừa… quê. Trong đầu, Minh thầm nghĩ: mình từ con trai thành phố, giờ là “vợ” ông chủ nhà quê giàu xổi. Cũng lạ lùng thật.
Vào nhà, Long hướng dẫn luôn:
— Từ giờ Minh là vợ chú. Chú không bắt phải nấu nướng dọn dẹp gì hết. Trước chú định thuê giúp việc, mà thôi, để Minh về chọn ai thì chọn, thích thuê thì thuê, thích tự làm thì tự làm. Chú bày bừa thì cũng chẳng ai la. Có vợ rồi chắc phải gọn gàng lại.
Minh hỏi nhỏ:
— Sao không thuê ai sớm, ở mình chắc cực lắm?
Long gãi đầu, mặt hơi đỏ:
— Chú cũng muốn thuê, mà… ngại phiền, mấy bà hàng xóm thích nhiều chuyện. Chú làm biếng dọn thì đi ăn ngoài, đói thì úp mì, thành ra nhà hơi lộn xộn.
Không khí thoáng hơn sau câu đùa đó. Long dẫn Minh lên lầu hai, mở cửa phòng tân hôn—căn phòng rộng thênh thang, giường lớn phủ ga trắng, tủ quần áo xếp sẵn, ban công nhìn ra vườn sầu riêng. Trong góc, Long chỉ thêm hai phòng nhỏ, nói:
— Để phòng cho con mình sau này. Đầy đủ hết, thích gì chú sắm cho. Thiếu thứ gì cứ nói.
Minh lặng người, lần đầu tiên ý thức rõ rệt mình đã là “vợ” của Long, chính danh trên giấy tờ, bây giờ còn được cúng tổ tiên, thắp hương trình làng, ra tận mộ ông bà báo cáo “con dâu” đã về nhà. Minh bảo Long mình không muốn làm lễ cưới to, sợ làng xóm dị nghị. Long cũng gật đầu ngay, cười hiền hậu:
— Chỉ cần cúng cho cha mẹ chú yên lòng, tổ tiên chứng giám là được. Chuyện mình, là của mình thôi, không cần phô trương.
Chiều, Long chuẩn bị mâm cúng giản dị: trái cây, gà luộc, chai rượu, ít bánh kẹo, hương thơm nghi ngút. Minh mặc sơ mi trắng, đứng cạnh Long khấn vái trước bàn thờ lớn giữa phòng khách. Long cầm tay Minh, chắp lại, vái ba vái trịnh trọng:
— Con là Long, nay chính thức cưới Minh về làm vợ, xin cha mẹ phù hộ cho chúng con mạnh khỏe, sớm có con, làm ăn phát đạt.
Sau lễ trong nhà, Long dẫn Minh ra mộ cha mẹ ngoài vườn sau, nơi có mái che và hoa tươi bày quanh. Minh tự tay thắp hương, lạy hai lạy, thấy trong lòng vừa bùi ngùi vừa nhẹ nhõm—giờ này, mọi chuyện đã thành sự thật, không còn đường lùi.
Tối đó, hai người về nhà, Long chuẩn bị bữa cơm đơn giản, bảo Minh:
— Từ giờ em thích làm gì thì làm, nhà này của em. Cần gì bảo chú. Quản chuyện bếp núc, giúp việc cũng để em chọn hết. Trước giờ chú sống như đàn ông độc thân, giờ có em rồi chắc khác đi. Nhưng em cũng không phải vội, cứ quen dần rồi tính tiếp.
Trời nhá nhem tối, mặt trời đỏ lựng sau vòm cây sầu riêng um tùm, bóng căn nhà to vẽ dài trên sân lát gạch vàng nhạt. Cửa kính ngoài phòng khách hé mở cho gió lùa vào mang theo hơi đất, mùi hoa ngọc lan thoang thoảng cùng tiếng dế gáy xa xa. Minh cởi balo đặt góc phòng, đi quanh nhà, cảm giác như lạc vào mê cung giữa “giàu xổi” và bừa bộn, trầm trồ chút mà cũng choáng ngợp: tủ lạnh hai cánh mới toanh, mà mở ra bên trong chỉ có chai nước lọc, mấy gói mì gói, hũ dưa chua, một ít nước mắm cốt, chẳng có lấy cái gì tươi.
Minh đứng tần ngần một lúc, ngón tay quệt vào mặt tủ lạnh bóng loáng, rồi đi tìm Long. Chú lúc này đã thay bộ áo ngắn tay, bụng phệ thòng ra trước, dép lê lẹp kẹp đi quanh sân kiểm tra cửa nẻo. Minh ngập ngừng hỏi:
— Chú ơi, tủ lạnh nhà mình… chẳng có gì ăn hết. Giờ chắc em nấu mì thôi?
Long phì cười, bước chân nặng nề đi ra vườn sau, ngoắc tay bảo:
— Để chú lấy trứng. Mấy con gà nó hay đẻ lắm, vặt luôn ít rau cho tươi. Ở quê cái gì cũng tự trồng được hết, không sợ thiếu.
Minh đứng ở bậc tam cấp nhìn ra sân, thấy Long cúi người lật ổ rơm, nhặt từng quả trứng gà còn nóng, da tay rám nắng nhặt nốt bó rau lang tím mọc vồng lên sát bờ rào. Động tác của Long vừa thô vừa chậm, nhưng thành thạo và chắc nịch—Minh nhìn bàn tay ấy, thấy ngượng ngùng: đây là tay “chồng”, là người sẽ ôm mình, sẽ chạm vào từng ngóc ngách trên thân thể đặc biệt này.
Trứng và rau được Long bày lên bàn bếp, Minh xắn tay áo, đun nước, thái rau, bóc mì. Long đứng bên quan sát, thi thoảng lại chỉ chỗ nồi niêu, nhắc nhỏ:
— Để chú vặt thêm tí hành lá ngoài bờ tường. Ở nhà này cái gì cũng tự trồng được.
Đến khi nồi mì sôi, Minh thả rau, đập trứng, nêm nếm chút nước mắm, mùi thơm bốc lên quyện cùng tiếng gió ngoài sân. Hai bát mì nóng hổi được bày ra bàn ăn lớn bằng gỗ nguyên tấm, trông bề thế mà bừa bộn: giấy tờ, chìa khoá, một ít đất dính gót dép.
Hai người ngồi đối diện, mỗi người một bát, im lặng húp mì, nghe tiếng đũa gõ nhẹ vào thành tô. Ngoài kia, tiếng chim rúc lên trong bóng tối, đèn vàng phòng ăn soi lên mái đầu hói của Long, phản chiếu cả khuôn mặt béo mập có gì đó tội nghiệp, cô độc. Minh nhìn chú, thấy mắt Long đỏ hoe dưới ánh sáng, vờ cúi xuống gắp mì che giấu cảm xúc.
Long nuốt vội miếng trứng, giọng ồm ồm bỗng nghẹn lại:
— Chú… cũng lâu lắm rồi mới có người ăn cơm cùng. Từ ngày ba mẹ mất, nhà này chỉ còn mình chú. Nhiều khi đi làm về, thấy nhà rộng mà lạnh quá, chẳng buồn nấu nướng gì. Có vợ về, tự nhiên… thấy ấm hẳn lên.
Minh bối rối, xúc mì vào miệng cho đỡ ngượng, cổ họng nghèn nghẹn. Tận sâu, Minh thấy mình như lạc giữa hai thế giới: một bên là trách nhiệm của “vợ”, bên còn lại là thân phận một sinh viên nam mới thành “con dâu” trên giấy tờ.
Long ăn xong, uống cạn chén nước, ngẩng lên cười hiền:
— Minh chịu về với chú, chú biết ơn lắm. Không phải ai cũng chịu đâu. Chú chỉ mong… mình sớm quen, sinh cho chú vài đứa con. Đời chú ngoài làm ăn, chỉ thiếu mỗi cái nhà có tiếng trẻ con thôi.
Minh lặng im, lòng dậy lên một cảm giác rất lạ. Từ “vợ” chưa tròn miệng, từ “chồng” cũng ngại không dám nghĩ, vậy mà đã ngồi ăn tối chung, bàn chuyện sinh con như thật.
Chương Tiếp: 1.2 H Bú Liếm