1.9 Sóng Gió

Trong phòng làm việc rộng lớn phủ đầy gỗ lim bóng loáng, ông Lê Hữu Hoàng, chủ nhân nhà họ Lê, đang ngồi một mình bên chiếc bàn lớn nhâm nhi whisky, tay còn cầm điếu xì gà Cuba vắt ngang hai ngón. Một bản nhạc không lời xưa cũ vang nhẹ bị phá hỏng bởi tiếng chân gấp gáp của trợ lý: 

“Thưa sếp… Có chuyện khẩn…”

Ông Hoàng hất mắt, nhếch mép:
“Đừng làm phiền ta nếu chỉ là ba cái hợp đồng đất ngoài ngoại ô.”

Trợ lý giọng đã run lên, cố nén bất an:
“Là về… cậu Minh. Cậu ấy vừa dùng danh nghĩa của ngài, đồng thời quẹt thẻ phụ của ngài để mua thuốc SL763… loại thuốc mê hiệu giác dạng bóng đè xuất xứ từ PLabs ạ.”

Tiếng nhạc bị bóp nghẹt, bàn tay ông Hoàng khựng lại giữa không trung, đầu ngón tay run nhè nhẹ, đôi mắt phút chốc sẫm lại, hơi thở hạ thấp một nhịp.

“PLabs…? Phòng thí nghiệm nghiên cứu thuốc cấm?” Giọng ông chuyển sang sắc lạnh, từng chữ vỡ ra như búa đập:

“Thằng phá gia chi tử này! Lại dám lôi tên cha nó vào mua hàng chợ đen?! Định làm trò gì? lần này lại muốn mang án hình sự về nhà cho ông già này chết sớm à?!”

Trợ lý môi mím chặt, giọng càng nhỏ đi:
“Dạ… Mấy tháng nay, từ khi cậu Minh đi làm tiểu tam, cặp với chồng người ta rồi lại còn mang thai… Ngài đã chỉ đạo cắt toàn bộ thẻ tín dụng của cậu ấy, chỉ chuyển khoản một khoản sinh hoạt cố định mỗi tháng. Nhưng… còn sót thẻ phụ, tên ngài, là cái thẻ ngài tặng cậu ấy hồi cậu còn vị thành niên…”

Ông Hoàng nén cơn tức, mặt bàn vang lên tiếng động khô khốc khi ông đập mạnh xuống, điếu xì gà rơi xuống thảm làm tàn lửa tóe lên.

“Láo! Láo quá thể! Cái thứ PLabs ấy không phải để con nít đùa! Dám dính vào, còn để lại vết trên thẻ của ta? Chặn thông tin, xóa sạch dấu vết chưa?!”

Trợ lý lập cập gật đầu:
“Dạ… em đã bôi trơn mọi phía liên quan, gỡ giao dịch, xóa mọi dấu vết trên hệ thống. Phía cung cấp cũng đã được cảnh báo, họ hứa sẽ ngậm miệng… Nhưng em e là nếu an ninh muốn, vẫn có thể lần ra được, chỉ là mất thời gian.”

Ông Hoàng trầm hẳn mặt, bàn tay siết lại thành nắm đấm, giọng rít qua kẽ răng:
“Tìm nó. Đang chui rúc ở đâu, lôi về đây, nhốt lại trong phòng cho tỉnh! Bao năm nuôi ăn học mà chỉ biết rước nhục về nhà: tiểu tam, giật chồng, mang bầu, giờ lại còn dính tới thuốc cấm, hàng nóng. Nếu không trị, nó sẽ kéo cả nhà này xuống bùn mất!

Trợ lý cúi đầu sâu, đáp gọn:
“Dạ, vâng. Ngài cứ nghỉ ngơi, đến rạng sáng cậu Minh sẽ về nhà. Em lo liệu mọi thứ.”


Ánh sáng nhợt nhạt của buổi rạng đông rỉ qua khe rèm lấp lóa trên những vệt ố nhầy. Lâm vẫn nằm bất động, đôi mắt mở trừng trừng không nhắm nổi, chỉ còn tròng trắng ửng đỏ và vệt lệ đã cạn khô. Thân thể Lâm co quắp trong vũng dịch, vừa nhục nhã vừa chết lặng, chỉ có ý thức vẫn cháy bừng bừng, khát khao được vùng dậy, được trả lại tất cả mọi nhục nhã này gấp trăm ngàn lần.

Đột ngột, một tiếng động lạ xé toang bầu không khí chết đặc:
Rồi tiếng phá cửa dồn dập, nặng nề, gấp gáp vang lên:
***ẦM! ẦM! ẦM!***

Lâm thót tim, mắt đảo điên cuồng trong hốc mắt không thể cử động.

Bên ngoài vang lên tiếng đàn ông quát trầm, tiếng bộ đàm rì rầm, ủng giày nện trên sàn gỗ lạnh. Cửa chính bật tung bởi sức lực khủng khiếp. Một tốp vệ sĩ mặc đồ đen hầm hố ùa vào, mỗi người đều to lớn như núi, mắt sắc lạnh như thép, lướt qua căn phòng dâm loạn bằng đôi mắt không cảm xúc.

Sau cùng, một người đàn ông mặc vest đen chỉnh tề bước vào: Trợ lý Kiên, cánh tay phải lão luyện của ông Hoàng. Anh ta quét mắt qua khung cảnh địa ngục trước mặt và khuôn mặt vốn sắt đá ấy cũng chùng xuống trong thoáng sửng sốt kinh hoàng.

Trên giường:
Minh, cậu chủ nhỏ nhà họ Lê, bụng bầu song thai trướng căng, trần truồng không một mảnh vải, toàn thân bê bết tinh dịch, nước dâm, nước đái, vết cắn tím bầm. Vú bắt đầu có sữa non, từng giọt trắng đục nhỏ tong tỏng xuống lớp da căng bóng, thấm vào cả vết rạn đỏ mới. Minh vẫn ngủ mê man, hai đùi dang rộng, cái lồn bầu đỏ au vẫn cắn chặt lấy cặc người tình vừa mềm rũ trong khe, tinh và nước lẫn lộn đọng thành vũng. 

Bên cạnh:
Thắng, người tình của Minh, khuôn mặt đẹp trai như minh tinh, cơ thể trẻ lực lưỡng trần truồng, hai tay siết lấy eo Minh như sợ mất, cả hai bị dính bết trong vũng dịch xác thịt.

Nơi mép giường:

Một người con trai với mái tóc dài rất đẹp, làn da trắng xanh, mắt mở trừng, nhãn cầu đảo loạn tột cùng tuyệt vọng. Đây hẳn là Lâm, vợ hợp pháp của người tình cậu chủ nhỏ…

Haizz, giảng viên đại học, xinh đẹp, khí chất như vậy mà cũng vẫn bị chồng ngoại tình! Thật sự không thể hiểu nổi! Vẻ đẹp dịu dàng của Lâm bị phá hỏng hoàn toàn vì bi phủ đầy toàn tinh dịch, nước dâm, nước đái, sữa non… Đặc biệt, trên khuôn mặt Lâm, dịch nhầy đóng vảy trắng xóa, từng lọn tóc rối bết như đã bị người ta nhẫn tâm dùng làm gối thụ tinh.

Mặc dù đã quen phải dọn dẹp các rắc rối cho cậu chủ nhỏ nhưng Kiên cũng thấy phẫn nộ khi tận mắt trông thấy thảm trạng của Lâm. 

Tiếng động ầm ầm của những đôi ủng nện xuống sàn, tiếng cửa bật tung, ánh đèn pin lạnh lẽo quét thẳng vào mặt khiến Minh và Thắng giật mình choàng dậy. Đầu óc hai người choáng váng chưa kịp nhận ra chuyện gì đã thấy cả phòng đầy người lạ mặc đồ đen, ánh mắt lạnh như thép.

Bản năng đàn ông bật lên ngay lập tức khiến Thắng ôm choàng lấy Minh che trọn bụng bầu song thai, mắt đỏ vằn lên, tiếng khản đặc tràn đầy đe dọa:

“Các anh là ai? Xông vào nhà người khác giữa đêm thế này là xâm phạm bất hợp pháp! Tôi sẽ gọi công an! Để tôi xem ai dám—!”

Nhưng toán vệ sĩ không ai thèm trả lời. Kiên thì vẫn giữ gương mặt không biểu cảm, chỉ đứng tựa nhẹ vào thành tủ, tay khẽ ấn huyệt thái dương như không muốn nhìn thấy cảnh này thêm giây nào nữa.

Minh vừa tỉnh đã nhận ra ngay người đàn ông mặc vest ấy, chú Kiên, cánh tay phải của cha mình. Nỗi sợ hãi quặn lên từng nhịp, Minh biết không thể thoát liền bật khóc nức nở, hai tay cuống cuồng chui vào lòng Thắng khóc lóc:

“Cha… cha biết rồi… không… em không về đâu… không về…”

Có lẽ vì phẫn nộ trước thảm cảnh của Lâm nên trợ lý Kiên gằn giọng mắng nặng nề hơn ngày thường:
“Cậu chủ nhỏ, mời cậu về nhà ngay. Đừng nghĩ đến chuyện phản kháng. Nếu còn giãy, bụng có mệnh hệ gì thì cậu tự chịu. Tôi chỉ có trách nhiệm mang cậu về cho ông chủ chứ không có trách nhiệm bảo vệ hai đứa con ngoài giá thú của cậu.”

Mắt Kiên hơi sẫm lại ra hiệu cho các vệ sĩ lực lưỡng tiến lên chia cắt đôi gian phu dâm phụ bằng lực của những bàn tay như kìm sắt.

Minh vùng vẫy ôm ghì lấy Thắng, chân đạp loạn, nước mắt nước mũi hòa thành một mớ.
“Em không về! Đừng bắt em về! Chồng ơi… cứu em…Á… Á Á…. chú Kiên… huhu… Á Á Á Á đau bụng… đừng kéo…Á… chú Kiên ơi…. đau quá…. ĐỪNG!”

Thắng thấy Minh bị giằng ra thì càng nổi điên chửi loạn:
“Các người là ai mà dám động vào vợ tôi?! Buông ra! Minh, đừng sợ! Anh ở đây! Bụng… bụng cậu ấy mang thai! Các người mà làm gì, tôi kiện các người chết—!”

Nhưng sức người thường không đọ nổi dân chuyên nghiệp. Hai gã vệ sĩ khóa chặt Minh, một kẹp ngang hai tay, một chặn chân, lôi bật ra khỏi lòng Thắng. Minh bị kéo đi, bụng to trướng bật mạnh lên theo từng cái giãy, mặt tái xanh, nước mắt ràn rụa, miệng chỉ biết gào lên gọi chồng, gọi tên Thắng. 

Bên kia, Thắng bị mấy vệ sĩ còn lại giữ chặt, dù có vùng vẫy gào thét kêu vợ ơi đến rách họng vẫn chỉ có thể nhìn theo Minh bị lôi đi từng mét, từng mét rời xa khỏi mình.

Cảnh tượng trong phòng không khác gì một màn bi kịch đảo lộn trắng đen khiến trợ lý Kiên phải lắc đầu ngán ngẩm. Minh và Thắng, một người khóc, một người gào, hai kẻ ngoại tình ôm chặt lấy nhau giữa vũng nhầy nhụa mà gọi nhau là “vợ chồng”, nếu không rõ nguồn cơn e rằng bất kỳ ai cũng phải động lòng mà tin đây là một cặp vợ chồng thật sự đang bị chia cắt.

Kiên khoát tay ra hiệu cho hai vệ sĩ:
“Đưa cậu Thắng ra ngoài, “dạy dỗ” một chút.”

Thắng vừa bị lôi đi vừa gào tên Minh. Minh cũng vùng vẫy điên loạn, bụng bầu căng tròn rung lên theo mỗi nhịp giãy, hai tay cố với lấy Thắng trong tuyệt vọng.

Chỉ còn lại Kiên, căn phòng hỗn độn và Lâm nằm bất động nơi mép giường, ánh mắt Lâm vẫn mở trừng, nước mắt bất giác lăn xuống hai gò má xám ngắt. Kiên lặng lẽ thở dài, trong giây lát, anh chợt thấy một nỗi thương hại sâu sắc dành cho Lâm, tình cảm gắn bó bao nhiêu năm với cậu chủ nhỏ bất giác trôi tuột đi theo từng dòng nước mắt của người con trai xinh đẹp bị chà đạp trước mặt. 

Kiên đi tới tủ quần áo lục lấy một chiếc chăn sạch nhẹ nhàng đắp lên người Lâm, nhìn vào đôi mắt ầng ậc nước của người vợ hợp pháp vừa tận mắt chứng kiến chồng mình ôm ấp, gọi tiểu tam là vợ, khóc lóc thề thốt bảo vệ giữa căn nhà từng là tổ ấm. Ạnh khẽ nhíu mày, không giấu nổi vẻ thương xót:

“Xin lỗi… Thay mặt nhà họ Lê, tôi thành thật xin lỗi vì nhà chúng tôi đã không dạy bảo được cậu chủ nhỏ. Tôi mang theo cả đội ngũ y tế, họ sẽ ở lại chăm sóc cho cậu đến khi cậu hồi phục. Khi nào khỏe lại, xin hãy liên lạc với tôi.”

Anh móc danh thiếp, nhét nhẹ vào khe gối sát đầu Lâm, giọng trầm lại:
“Gia đình chúng tôi… sẽ có bồi thường xứng đáng cho tất cả những gì cậu phải chịu.”

Kiên nán lại một chút, nhìn đội y tế vào thay ga, lau rửa, kiểm tra sinh hiệu, truyền dịch cho Lâm. Ánh mắt nhìn Lâm đầy ái ngại và bất lực, không hiểu nổi sao cậu chủ nhỏ mình chăm sóc bao nhiêu năm từng ngoan ngoãn, ngây thơ, lại có thể biến thành một kẻ dâm đãng, độc ác và cuồng si đến mức này.

Sau hôm ấy, căn hộ sang trọng từng là tổ ấm của Lâm giờ trở thành một trạm y tế dã chiến lạnh lẽo. Đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng thay phiên nhau túc trực, nhưng dù có cẩn thận mấy cũng chẳng ai lau được hết nỗi nhục bẩn dính tận trong xương tủy.

Vì bị đánh thuốc cấm quá liều nên Lâm nằm bẹp thêm 2 ngày, mọi cơ bắp rã rời như vừa đi qua cơn bão độc, đầu óc vẫn ong ong, trí nhớ như bị ai cắt vụn. Thỉnh thoảng tỉnh dậy lại co giật, toàn thân đau nhức đến tê dại, chỉ biết mở mắt nhìn trần nhà mà không khóc nổi nữa. Mỗi lần phải đi vệ sinh đều phải nhờ y tá dìu, từng vết bầm tím, từng vệt đỏ, từng lần đau bụng co thắt đều nhắc Lâm nhớ lại những khoảnh khắc nhục nhã bị biến thành đạo cụ thúc tình dưới thân hai con thú cuồng si kia. 

Thắng hoàn toàn biến mất, cũng không một tin nhắn, không một cuộc gọi.

Căn hộ lạnh ngắt, chỉ còn lại mùi thuốc sát trùng và các nhân viên y tế máy móc. Lâm nghĩ mãi, nghĩ đến điên dại, nghĩ đến cả việc tự kết liễu cho xong, nhưng rồi lại không làm nổi. 

Đêm xuống, từng hình ảnh Minh với cái bụng bầu song thai trướng căng, cái lồn bầu đỏ bầm giã đạp trên mặt mình, cái tiếng rên lẫn nước đái, tinh dịch… từng câu chửi, từng tiếng gọi “chồng ơi”… tất cả vẫn như ác mộng bám dính. Nhưng nỗi hận hôm qua cũng bị thực tế xé vụn, Lâm nhận ra:

Minh không phải một kẻ bình thường, không phải chỉ là một thằng đĩ cướp chồng vặt.  Cậu ta là “cậu chủ nhỏ” nhà họ Lê, tập đoàn hàng đầu quốc gia với tài chính, quyền lực vượt xa sức tưởng tượng của người bình thường như Lâm. Chỉ cần một cái búng tay của cha Minh, một cậu nói của trợ lý Kiên, mọi bê bối của Minh có thể bị xóa sổ. Còn Lâm, một người bình thường, một giảng viên quèn, chẳng là cái thá gì trước quyền thế nhà họ Lê cả.

Càng nghĩ, Lâm càng thấy tuyệt vọng. Đêm dài vùi mặt vào gối, Lâm chỉ mong… Thắng đừng bao giờ trở về nữa. Mong tất cả ác mộng này kết thúc ở đây, bản thân mình sẽ đứng dậy, sẽ ly hôn, sẽ sống tiếp. Sẽ tiếp tục dạy học, sẽ quên đi tất cả, rồi mọi đau đớn, nhục nhã sẽ qua đi…


Minh vừa bị vệ sĩ áp giải về biệt thự họ Lê đã bị cha nhốt nghiêm ngặt ở lầu ba dưới lệnh cấm tuyệt đối không bước ra khỏi phòng nửa bước. Ngoài cửa luôn có hai gã vệ sĩ thân tín đứng gác, khóa từ bên ngoài. Lần đầu tiên trong đời cậu út nhà họ Lê lớn lên trong nhung lụa, bất cứ điều gì cũng chỉ cần “cha ơi”, “anh hai ơi” là được đáp ứng bỗng rơi tõm vào một căn phòng lạnh lẽo chẳng khác gì ngục tù.

Đêm đó, cả biệt thự như nín thở. Ông Hoàng nổi trận lôi đình chưa từng có. Tiếng đập bàn vang dội xuyên qua hành lang gỗ, từng lời mắng xối xả như roi quất thẳng vào mặt đứa con cưng. Người đàn ông bao năm nắm trong tay quyền lực, nổi tiếng lạnh lùng trên thương trường, hôm nay không giữ nổi bình tĩnh khi nhìn thấy đứa con út ưỡn cái bụng chửa hoang trương phềnh dưới lớp áo ngủ.

— “Đồ phá gia chi tử! Mày nhìn lại mày đi, Minh! Bê bối đến mức này còn mặt mũi nào nhận là con tao?! Mẹ mày dưới suối vàng nhìn thấy cũng khóc không nhắm mắt nổi!”

***Chát**

Một cái tát chát chúa vang lên đánh lật mặt Minh. Đến lúc này cậu mới thực sự biết sợ, ôm bụng bầu run lẩy bẩy, nước mắt kéo nhau trào ra không kìm được.

Là con út được cha mẹ yêu chiều từ bé, đến lúc mẹ mất sớm, cậu lại càng là viên ngọc quý duy nhất trong mắt cha. Sai hỏng gì cũng được tha thứ, quậy phá gì cũng cho qua. Chưa bao giờ cha đánh, cũng chưa từng mắng nặng. Vậy mà đêm nay, vừa trở về đã nhận cái tát đầu tiên, kèm từng câu chửi rủa xé toang cả thế giới hoàn hảo của Minh.


Nhưng chính cái im lặng chết chóc của Thắng mới là giọt nước tràn ly với Minh.

Kể từ khi về nhà Minh cứ ôm lấy điện thoại chờ mong. Cứ mười phút lại ngó màn hình, lòng thầm cầu nguyện chỉ cần một dòng “Em ở đâu?”, “Anh nhớ em” từ Thắng… Nhưng rồi hết một ngày vẫn chẳng có gì: không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ…

Cái tát của cha vẫn rát bỏng trên má. Bụng bầu song thai to như sắp nổ, do cả ngày bị lắc sóc vì giằng co nên giờ đau nhức từng đợt. Minh phát điên lên vì thèm. Thèm được Thắng đè ra địt tung xác trên sàn, được nghe tiếng gầm gừ đầy nam tính thô tục, cảm giác bị chiếm hữu bẩn thỉu giữa mùi tinh dịch lẫn nước dâm.

Giờ này, Thắng ở đâu? Có khi nào… mình chỉ mới bị nhốt một đêm mà Thắng đã trở lại với Lâm rồi? Có khi nào, ngay giây phút này, cái lồn già không biết đẻ đó lại được Thắng bú mút, ve vuốt, được gọi là “vợ yêu” ngọt ngào như ngày xưa? 

Từng tin nhắn, từng cuộc gọi Minh gửi đi như đá chìm xuống hồ sâu. Cảm giác bất lực, bị phản bội, vừa tức vừa nhục, vừa thèm vừa đau… càng khiến Minh nổ tung. Tình yêu điên loạn trộn lẫn với cơn thù hằn, cơn ghen bùng lên nuốt trọn cả tâm trí. 

Minh chỉ còn một cách duy nhất để xả đi nỗi uất ức, ghen tuông, khao khát bị chiếm đoạt đến phát điên ấy chính là trút tất cả lên đầu Lâm.

Chỉ cần nghĩ đến cái khuôn mặt đẹp đẽ phi giới tính, cái lồn chúm chím mà Thắng từng van xin được thụ thai là máu trong người Minh sôi lên sùng sục, tay run bắn lấy điện thoại, bắt đầu gửi tin nhắn, ảnh, clip, bất cứ gì có thể làm Lâm đau, làm đối thủ biết Minh vẫn là kẻ chiến thắng, là người mang bụng bầu song thai của chồng anh ta trong người.

“Anh Lâm ơi, chắc giờ này anh Thắng đang liếm lồn anh rồi nhỉ? Chán thật đấy… Thương anh Thắng quá, đi vương vấn mãi một cái lồn già, tốn bao nhiêu tinh mà vẫn trơ cái bụng lép kẹp.

Anh Lâm có biết chồng chúng ta thích nhất là liếm lồn bầu của em không? Để em gửi cho anh xem nha…

[Ảnh: Minh trần truồng, bụng bầu song thai tròn căng, hai tay khó khọc thò xuống banh lồn bầu đỏ lựng ướt nhẹp ra]

……

“Dear Tiến sĩ Vũ Ngọc Lâm, 

Có bao giờ anh tự hỏi vì sao bụng mình mãi lép kẹp không? Vì chồng chúng ta đã bắn hết tinh trùng vào lồn em rồi.

[Clip: Minh ngồi trên giường dạng chân, cặc Thắng đâm ngập lồn, Minh rên ư ử: “Aaaa… chồng bắn hết cho vợ non, cấm cho lồn già nhé…” ~ Thắng hùa theo gầm lên “Bắn! Bắn hết cho vợ đĩ, không chừa tinh cho lồn già của vợ cả đâu]

 “Nhìn đi, tuần nào em và chồng chúng ta cũng đánh thuốc, trèo lên đầu anh địt nhau đó. Chồng mình thích nhất là đè em ra địt phành phạch, kê dái lên mặt anh mà bơm tinh cho em”

[Góc quay từ cuối giường giường, thấy rõ cảnh Thắng và Minh chồng chéo lên trên mặt Lâm, hai hòn dái Thắng co bóp bắn tinh vào cái lồn bầu của Minh]


Lâm trùm chăn, hai má ướt đẫm nước mắt, điện thoại trên tay không ngừng rung bần bật: hết Zalo, Messenger lại đến email, từng cái đều kèm clip, ảnh chụp, ghi âm nhầy nhụa mùi nhục nhã. Tiếng cười khúc khích, tiếng verbal dâm loạn của Minh, tiếng Thắng chửi yêu, tiếng dái chồng mình va ràn rạt vào mép lồn tiểu tam từng âm thanh một như lưỡi dao cắt nát trái tim.

Dù các y tá tận tình khuyên ngăn: “Đừng xem nữa, đừng nghĩ nữa, nghỉ ngơi đi em…”  Lâm vẫn gạt tay họ ra, ánh mắt dán vào màn hình, cổ họng nghẹn lại, nhưng càng cố buông lại càng không thể ngừng xem. Đau thật, nhục thật, nhưng cũng chính từng tin nhắn, từng hình ảnh đó lại nhóm lên trong Lâm một thứ khao khát trả thù cháy bỏng đến phát điên.

“Không thể chịu thua được…!” Lâm gào thầm trong lòng, tay run lên google, mắt sưng mọng đảo khắp màn hình tra cứu từng từ khóa về Minh và về gia đình Minh.

“Lê gia”, tập đoàn bất động sản trong top 5 của Việt Nam, trải từ Bắc vào Nam, cắm rễ từ nhà hàng khách sạn, đất khu công nghiệp đến trường học, bệnh viện. 

Chủ tịch: Lê Hữu Hoàng, 60 tuổi, nổi tiếng mẫu mực, lên truyền hình suốt ngày giảng đạo lý, chuyên đi làm từ thiện, nuôi trẻ mồ côi, giúp học sinh nghèo vượt khó. Có bài báo còn phỏng vấn ông về “bí quyết dạy con” khiến Lâm tức anh ách, mém cười méo. 

“Dạy con tốt thật…” Lâm nghĩ chua chát, vọc google tiếp. Thấy tin bà Hoàng mất đã hơn 10 năm, ông Hoàng một mình nuôi hai con không đi bước nữa cũng không có scandal cặp kè chân dài nào.

Lê Hữu Toàn, con trưởng, 30 tuổi, giám đốc điều hành hệ thống The Le Resort nước ngoài, “Tên này nghe quen quen…” Lâm lẩm bẩm, đầu óc mù mịt không nhớ ra đã nghe ở đâu, chỉ thấy tên này xuất hiện trên Forbes Asia under 30…, thỉnh thoảng lên báo kinh tế… 

Trên màn hình, những bức ảnh gia đình Lê gia cứ hiện ra, ánh sáng vàng rực của hào quang quyền lực, tiền bạc, danh vọng ~ một thế giới Lâm chưa từng dám với tới, càng nhìn càng thấy mình nhỏ bé, càng thấy cái “kế hoạch trả thù” vừa nhen lên trong lòng như ngọn nến liêu xiêu giữa gió bão.

Ngày hôm sau, Lâm bắt đầu ngồi dậy được, hơi thở vẫn yếu nhưng ánh mắt đã đổi khác: không còn là sự tuyệt vọng cam chịu mà là quyết liệt của một kẻ bị dồn đến đường cùng.

Điện thoại vẫn không ngừng rung lên từng hồi, mỗi tin nhắn từ Minh như một lưỡi dao cào thêm vào vết thương. Clip, voice, ảnh từ rất nhiều tài khoản, mọi số lạ, mọi ứng dụng…

Ý chí trả thù của Lâm bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Anh chủ động nhắn cho trợ lý Kiên:

“Anh Kiên, tôi là Lâm. Tôi muốn gặp ông chủ Lê Hữu Hoàng để nhận một lời xin lỗi chính thức về tất cả những gì con ông ấy, cậu Minh đã gây ra cho tôi. Nếu không, tôi sẽ kiện ra toà! Tôi có bằng chứng, rất nhiều bằng chứng. Anh biết rõ luật, chuyện này một khi ra ngoài ánh sáng sẽ ảnh hưởng thế nào đến danh tiếng Lê Gia”

Tin nhắn gửi đi trong hồi hộp, một tiếng sau đã có reply:

“Xin cậu Lâm nghỉ ngơi lấy lại sức, ngày mai tôi sẽ đến đón cậu. Ông Lê Hữu Hoàng sẽ gặp và có lời xin lỗi cùng đền bù tổn thất cho cậu.”


Chương tiếp: 1.10 H+ Mây Mưa với Cha Tình Địch