1. H+ Trịnh Khánh Dương (Thanh Mai Trúc Mã)

Thanh mai trúc mã đói khát, đêm khuya khát tình tự thủ dâm, bò giường đòi gieo giống

Trời đêm tĩnh lặng như thể Cung Nguyệt nín thở. Gió lùa nhẹ qua hành lang dát ngọc, hương lan thoảng trong không khí. Nhưng trong một gian phòng khuất bóng trăng, Trịnh Khánh Dương ngồi run rẩy bên đèn dầu, ánh mắt cháy đỏ như thể sắp phát cuồng. 

Đã ba tháng trôi qua kể từ ngày hắn hạ sinh long tử đầu tiên cho điện hạ. Cơ thể hắn vẫn còn dấu vết của lần sinh nở ấy — đôi vú căng sữa, bụng mềm mại, tử cung đã từng mở ra đón lấy huyết thống của hoàng gia. 

Hắn vẫn được ngự y thăm khám, vẫn được dâng lễ tắm hoa, vẫn được xưng tụng là “mẫu phi đầu tiên” trong số các Ngự Thai. Nhưng… chàng vẫn chưa gọi hắn lại giường. 

Hắn đã cố giữ thể diện. Đã mỉm cười như thể không sao. Hắn đã dặn lòng phải nhẫn nại, phải giữ phẩm giá của một mẫu phi… nhưng từng nhịp tim, từng đợt sữa rịn ra từ ngực lại phản bội hắn. 

Đêm nay, hai đầu nhũ đã rịn sữa, bụng dưới âm ấm, lồn bắt đầu ẩm ướt nhớ đến con cặc ấm nóng của ngài ấy. 

Đầu nhũ Khánh Dương hồng cứng như đá, từng giọt sữa rỉ ra rơi lên ngực, nóng như lửa đốt. Hắn đưa tay lên, vân vê đầu vú như tự trừng phạt. Hắn tự hỏi: “Tại sao ta lại thèm khát đến thế? Tại sao lại hèn mọn đến mức tự vân vê vú như kỹ nữ rẻ tiền, chỉ để tưởng tượng ngài ấy đang bú mút mình?” 

Khánh Dương lăn lộn cả canh giờ không ngủ được, càng vần vò, càng thấy trống rỗng, đói khái hơn. Hột le lâu ngày không được yêu thương bắt đầu sưng lên, đau nhức. Dương lần tay xuống cục thịt hư hỏng ấy, từ xoa nhẹ, đến cấu véo như tự ngược, quằn quại nước dâm chảy đầy nệm gối. 

Từng cơn co rút nơi hạ thân như gọi tên chàng: Tề Uyên – Chủ nhân của hắn. Người duy nhất có thể lấp đầy hắn. Nhưng người ấy lại đang ở một nơi khác, có thể là trong vòng tay kẻ khác.

Hắn không chịu nổi nữa. Khánh Dương khoác áo lụa mỏng, tay run nhẹ, bước khỏi phòng riêng — lén lút hướng về chính điện Thái tử. 

Dương rón rén bước qua hành lang mờ sương, gió lạnh lùa qua tấm lụa mỏng khiến hắn rùng mình. Mỗi bước chân như đang chống lại cả lễ nghi và danh phận—nhưng dục vọng đã trấn át lý trí. Hắn thấy như mình đang mục ruỗng từ bên trong. Nếu không được ngài ấy gieo giống đêm nay… hắn sợ mình sẽ phát điên mất. 

Cửa thư phòng không khoá.

Trong hương đàn hương dìu dịu, Thái tử Tề Uyên đang phê công văn, chỉ mặc áo mỏng, vạt lụa buông lơi để lộ bờ ngực rắn chắc. Khi Khánh Dương quỳ xuống, đầu cúi thấp, chàng chỉ hơi nhướng mày.

“Khánh Dương? Em đến đây làm gì vào giờ này?”

Giọng chàng dịu, trầm, nhưng mang theo khí chất có thể xé nát lớp tự trọng cuối cùng trong tim Dương.

“Thiếp… thiếp không chịu nổi nữa, điện hạ…” 

“Không chịu nổi gì? Mới đẻ xong không lo ôm con ngủ lại bò đến thư phòng ta làm gì?” Thái Tử đưa tay nâng cằm Dương lên giọng trêu đùa. 

“Thiếp… thiếp thấy người trống rỗng, từ sâu bên dưới… thiếp vẫn còn sữa… tử cung thiếp vẫn mềm, vẫn đợi ngài… vẫn khao khát được ngài gieo giống…

“Em nói gì thế? Ta lo lắng em mới sinh nên mới để em nghỉ ngơi. Ta sao quên được thân thể này… Chỉ ba tháng mà em đói khát vật vã đến thế sao? 


Nửa đêm trướng sữa, ghen tuông làm nũng

Thái tử ngồi tựa vào đệm, kéo hắn ngồi lên đùi, để thân thể mảnh mai ấy tựa vào ngực mình. Một tay người nâng bầu vú bên trái, ngón tay vân vê nhẹ đầu núm sẫm màu, tay còn lại đặt lên eo hắn, giữ chặt không cho trốn chạy.

Dưới ánh đèn lồng lay động, thân thể Trịnh Khánh Dương như tan ra trong vòng tay Thái tử. Bầu ngực căng sữa đẫm ướt dưới hơi thở nóng bỏng, mỗi lần đầu nhũ bị ngậm mút lại như một đợt sóng cuộn dâng trong bụng dưới.

Mỗi lần đầu lưỡi người lướt qua, một dòng sữa nóng hổi lại rỉ ra, tràn qua khóe miệng. Âm thanh chùn chụt vang lên giữa đêm vắng khiến Dương xấu hổ đến đỏ mặt, nhưng thân thể lại càng rạo rực hơn. 

Dương nấc nhẹ, hơi thở gấp gáp, từng giọt sữa chảy xuống, nhuộm mùi ngọt ngào trong không khí. Bụng hắn co rút từng hồi, tử cung như thổn thức gọi mời.

“Thiếp… thiếp thật sự… không chịu nổi…” – hắn thầm thì, gò má đỏ ửng, mắt nhòe lệ, nhưng vẫn ngửa đầu để người kia dễ dàng tiếp tục bú mút bên còn lại. 

“Ngài… không chê thiếp chứ?” hắn thì thầm, giọng nhỏ như tiếng gió. “Một thân thể đã làm mẹ, vẫn còn rỉ sữa, vẫn còn thèm muốn ngài…”

Thái tử không đáp bằng lời. Người dùng hai tay xé toạc tà áo lụa còn vướng lại, để hai bầu ngực no tròn hoàn toàn lộ ra. 

“Đẹp như ngọc.” Tề Uyên nói với giọng thấp và trầm, rồi úp miệng lên bầu vú bên phải.

Lưỡi người lướt vòng quanh đầu nhũ hoa, khẽ quét qua đầu núm đang cứng lại vì nứng. Khánh Dương bật ra một tiếng thở dốc sảng khoái tay bấu chặt lấy bả vai tráng kiện của người kia. Hắn rên khẽ:

“3 tháng nay đêm nào thiếp cũng phải nằm xoay mặt vào tường, bụng trống rỗng, vú thì căng đau… chỉ mong được ngài bú một lần cho nhẹ bớt. Nhưng ngài chẳng đến. Ngài đi đâu? Ở với ai…?”

Lời hắn nghẹn lại, giọng run, vừa ghen tuông vừa tủi thân, từng giọt sữa vẫn tiếp tục rỉ ra không ngừng như giọt lệ uất nghẹn.

Thái tử đáp lại bằng một cái cắn nhẹ đầu núm rồi mút vào, như muốn hút đi toàn bộ uất ức trong lòng hắn. Dòng sữa trào ra, thấm lên cằm, rơi xuống áo, nhưng không ai để tâm. Chỉ có tiếng rên rỉ vỡ ra từng chút một, chan hòa cùng tiếng tim đập dồn dập giữa màn đêm yên ả.


Cái lồn đã sinh nở 1 lần lại đói khát, cao trào dưới môi lưỡi Thái Tử

Khánh Dương mím môi, đôi mắt ánh nước. Hắn cố nhịn không hỏi tiếp, nhưng cuối cùng vẫn không chịu được gặng hỏi:

“Điện hạ.. sao ngài không bao giờ nói? Không bao giờ trả lời thiếp… Thiếp thấy ngài đi… Ngài có còn—” 

Chưa kịp nói hết câu, bàn tay rắn rỏi đã trượt xuống hạ thân hắn, vén lớp quần mỏng, áp lòng bàn tay lên nơi ẩm ướt từ lâu. 

“Đừng nói nữa.” – Giọng người trầm đục, hơi thở sát bên tai. – “Nơi này mềm thế này rồi còn ghen gì nữa?” 

Ngón tay chàng bắt đầu xoa nhẹ, đầu ngón tay vờn qua hột le như ru tình, khiến câu hỏi trong lòng Dương tiêu tan thành từng tiếng thở dốc ngắt quãng. 

“Điện hạ… đừng…” – Dương rên khẽ, nhưng cặp chân lại vô thức mở rộng, đón lấy từng chuyển động vuốt ve ngày càng đậm nhịp.

Cái hột le hư hỏng ấy sưng lòi ra, Dương vô thức dướn người lên dí cái lồn đĩ đượi vào tay người thương, đòi hỏi được nhiều hơn. 

Thái tử tiếp tục vờn nhẹ rồi day mạnh hơn, đầu ngón tay hết trêu đùa hột le lại trượt xuống đút từng ngón tay vào tâm lồn day nghiến điểm G, như muốn nghiền nát những hoài nghi yếu ớt còn sót lại trong lòng Dương. 

“Kìa, Ngài, …. Ngài không được lơ thiếp, ơ rrr…” 

Chát, chát, Thái Tử đột ngột tát mạnh vào con cặc nhỏ đang run rẩy cương lên của Khánh Dương. “Đã là mẹ trẻ con rồi mà còn ghen tuông, hư, phải phạt. Từng cú tát giáng xuống, Dương mờ mắt vừa đau vừa sướng. 

“Em là Ngự Thai, là người của ta. Được ta đụ là thiên mệnh, còn muốn than gì?” 

 “Thiếp… Thiếp chừa rồi” – Dương nấc khẽ, hai tay run rẩy ôm lấy cổ người – “Thiếp muốn… ngài liếm… như trước kia…”

Tề Uyên khẽ cười trong cổ họng — liếm môi đầy ám muội — rồi rướn người xuống giữa hai đùi non đang mở rộng. 

Ánh mắt chàng lướt qua vùng bụng dưới trắng mịn, dừng lại nơi lỗ bướm dâm đang chảy nước như chờ đợi từ lâu. Dương đỏ mặt quay đi, nhưng cơ thể lại dâng lên nghẹn ngào.

“Xấu hổ gì chứ?” – Thái tử khẽ hỏi, hơi thở phả lên đùi trong – “Chỗ này từng đón rồng giống, từng sinh con cho ta. Nay lại ướt nhẹp thế này… vì nhớ ta sao?”

Dương rên khẽ:

“Thiếp… không biết nữa… chỉ là… mỗi khi nghĩ đến ngài… thiếp lại thấy ướt, thấy nóng, thấy… thèm.”

Chát, Thái tử lại tát thêm 1 cái thẳng vào hột le. “LÀ THÈM ĐỤ!” 

Một tay chàng tách nhẹ hai mép thịt non, môi áp xuống như rót rượu ngọc. Đầu lưỡi chàng chạm nhẹ vào hột le, móc nó ra khỏi mũ âm vật, nhẹ nhàng xoay tròn, rồi day miết từng đợt. 

Dương bật khóc.

“A… thiếp chịu không nổi… sao ngài lại… mút nơi ấy… như uống sữa vậy…”

“Ở đây là hột le, nơi nhạy cảm nhất của ngươi. Thấy không? Vừa chạm đã ướt nhẹp, đã co giật thèm được bú tinh rồi…”

Thái tử càng liếm sâu hơn, đôi tay giữ chặt đùi hắn. Đầu lưỡi khi mềm mại ve vuốt, khi ấn sâu vào day nghiến điểm G, như muốn moi lấy tất cả khoái lạc bị dồn nén suốt ba tháng. Điểm G của Dương rất nông, mà cái lưỡi quái ác cứ day móc vào miết. 

Dương gào khẽ, chân kẹp lấy vai chàng như sắp vỡ tan.

“Thiếp sướng quá… chỗ ấy tê dại rồi… đừng liếm nữa… thiếp sắp…”

Cơ thể Dương cong lên, ngực rung động, bụng dưới co thắt mạnh. Một dòng khoái cảm lan khắp người như sấm sét vỡ òa trong đêm xuân, dâm thuỷ phun toé lên mặt rồng. 


Mèo mẹ khát giống được bón tinh nhiều lần, đậu thai hạnh phúc đầy tràn 

Tề Uyên không cần hỏi thêm lời nào. Chàng cúi người xuống, đẩy hai chân Dương rộng ra, đặt hông mình giữa khe đùi trắng muốt. Khi đầu khấc vừa chạm đến cửa mình, Dương đã bật rên, đầu ngón tay bấu chặt vào đệm gấm, run rẩy.

“Thiếp… thiếp muốn được ngài bắn vào… xin ngài…”

“Muốn có thai đến vậy sao?” – chàng thì thầm sát tai, giọng khàn như lửa.

Khi thân thể hòa làm một, Dương khẽ kêu lên, âm thanh nửa đau nửa sướng, như thể toàn thân hắn đang bị xé làm đôi rồi ghép lại bằng sự chiếm hữu thiêng liêng nhất. Mỗi cú nắc của chàng đều chậm rãi, sâu hun hút, như muốn khắc họa hình dáng long căn vào tận tử cung hắn.

“Ư… a… sâu quá… thiếp không… chịu nổi…”

Hông Dương cong lên theo bản năng, đón lấy từng cú va chạm. Cặp mông mềm mại dính sát vào hông chàng, như thể chỉ cần dừng lại một nhịp, cả người sẽ rơi vào trống rỗng tuyệt vọng.

“Cái lồn hư hỏng này… vẫn siết chặt như ngày đầu.” – Tề Uyên khẽ rít qua kẽ răng, vừa day nghịch le đĩ vừa đâm mạnh một cú khiến Dương bật khóc vì sướng.

Dương cong người, tiếng rên bật ra từ cổ họng, lồng ngực phập phồng. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn là một mẫu phi đoan trang — mà là một cái lồn rạo rực, một người mẹ khát khao được gieo mầm sống lần nữa.

“Ngài… ngài thích thiếp như vậy không? Là một mẫu phi hư hỏng… chỉ biết động dục đòi con?” 

Tề Uyên bật cười, nghĩ con mèo mẹ này cả ngày chỉ biết lo được lo mất. Chàng với tay xuống tát lên le đĩ, vừa nhéo vừa thúc dồn dập cho Dương không còn sức lo nghĩ. 

“Vốn dĩ em sinh ra là để cho ta gieo giống. Mỗi lần em động dục… là trời đất nhắc em rằng, em thuộc về ta!” 

Bên dưới, âm thanh da thịt va chạm dồn dập vang lên. Nước dâm rịn ra mỗi khi chàng rút ra rồi đâm vào lại, làm nền đệm ướt sũng, nhuộm mùi hoan lạc.

“Mình là Ngự Thai được mang giống đầu tiên… là mẹ trẻ con… sao lại rên rỉ như một kẻ đói tình thế này…” — Dương nghĩ, vừa xấu hổ vừa run rẩy.

Nhưng rồi, chính cảm giác ấy khiến hắn cảm thấy được yêu, được thuộc về. Được ngài ấy chiếm lấy bằng tất cả sức mạnh và dục vọng—là bằng chứng hắn vẫn còn được khao khát.

“Ta muốn em mang thêm long tử nữa. Mở rộng lỗ đẻ ra… tiếp lấy dòng giống của ta…”

Câu nói ấy như lời chú ngữ. Cái tử cung đã từng mở ra vì ngài, giờ lại co rút mời gọi. Dương rướn người lên, chân quấn lấy thắt lưng chàng, thì thào giữa nhịp thúc:

“Xin… xin bắn vào thiếp… thật sâu… để thiếp có thai… lần nữa….arrhhh”

Tề Uyên rên một tiếng, gằn người, đâm sâu thêm lần cuối—cơ thể hắn giật mạnh, dòng tinh dịch ấm nóng trào ra, lấp đầy bên trong thân thể mềm mại ấy.

Cùng lúc đó, Dương cũng run lên phun ra 1 ít tinh dịch từ con cặc nhỏ xíu, tử cung được bón tinh nhả đầy nước dâm đánh vào đầu cặc rồng. 

Sau khi được bón tinh 1 lần, Dương ngồi dậy, cơ thể đẫm mồ hôi, ánh mắt dại đi vì khát khao chưa được thỏa mãn. Tinh dịch vẫn rịn ra từ khe lồn, nhưng bụng hắn vẫn trống, tử cung vẫn co rút như con mèo mẹ chưa được gieo đủ.

“Ngài chưa… chưa cho thiếp đủ…” – hắn thở dốc, đôi mắt long lanh như cầu xin.

Tề Uyên nhướng mày, ngả người ra gối, bàn tay lười biếng vén tóc ướt mồ hôi ra sau gáy.

“Lại đói?” – giọng chàng nhàn nhạt, nhưng trong đáy mắt đã lại cháy lên dục vọng – “Mới cho ăn xong đã đòi nữa…” 

Dương không đáp. Hắn ngồi dạng chân trên người chàng, một tay cầm lấy long căn đang rướn thẳng, dẫn vào chính mình như đã thuộc lòng. Tư thế cưỡi khiến toàn bộ thân thể hắn hiện rõ trước mắt người kia—từ bầu ngực no tròn đến chiếc bụng mềm mại và hai đùi mảnh mai đang siết chặt lấy chàng.

“Thiếp… muốn tự làm…” – Dương rên rỉ – “Muốn được điện hạ phối giống như một con mèo mẹ động dục…”

Hắn nhấp xuống từng nhịp, ban đầu còn chậm rãi, sau đó mỗi lúc một gấp gáp. Đôi mắt khép hờ, mồ hôi chảy dài từ thái dương xuống cổ. Mỗi cú giáng xuống là một lần tử cung rướn lên như khẩn cầu, như thể hắn đang cưỡi vì cả sinh mệnh của mình.

“Nhìn em kìa…” – Tề Uyên bật cười khẽ – “Cưỡi như sắp chết đói đến nơi. Mẹ trẻ con gì mà háu đói hơn cả thiếu nữ mới dậy thì.”

Dương run rẩy, hai tay chống lên ngực chàng, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ mà vẫn không dừng lại. Mỗi cú nhấp là một tiếng bạch bạch vang vọng giữa gian phòng. Mỗi lần địt lút cán là một tiếng rên đĩ đượi khẩn thiết bật ra từ cuống họng. 

“Thiếp… không thể dừng được… làm ơn… làm ơn bón tinh cho tiếp…”

Tề Uyên vươn tay bóp lấy eo hắn, đột ngột nâng hông lên rồi đẩy ngược xuống thật mạnh, khiến Dương gần như gập người lại, miệng bật tiếng khóc nấc.

“Chiều em.” – Chàng thì thầm, ánh mắt đầy tà ý – “Thích thì cho em ăn no.”

Khánh Dương rên bật thành tiếng khi cảm nhận được con cặc nóng cứng cứ liên tục nắc lên trên, chọc thẳng vào khoang tử cung. Hắn càng điên cuồng dập hông xuống liên tục như phát cuồng. 

Mái tóc dài buộc lỏng của hắn bung rối, rơi rũ rượi xuống bờ vai và ngực. Mỗi cú ngồi xuống đều dập mạnh đến tận đáy, khiến hắn rùng mình, cả thân thể căng cứng vì khoái cảm, dại đi trong hết cơn cực khoái này đến cơn cực khoái khác. Những ngón tay nhỏ siết chặt bả vai người bên dưới, như thể nếu ngừng lại, hắn sẽ chết vì khát giống.

Vài cú thúc nữa—rồi tất cả mọi chuyển động đều ngưng đọng trong một khoảnh khắc.

Căn cặc rồng giật mạnh từng hồi bên trong thân thể Khánh Dương. Một dòng tinh dịch ấm nóng tràn ra, phun thẳng vào tử cung đang háo hức mở rộng đón lấy. Và ngay khoảnh khắc ấy

Dấu ấn sinh sản phát sáng!!!

Ánh sáng mờ mờ từ bụng dưới Dương lan ra như vầng trăng mọc giữa đêm, nở rộ từng nhịp theo cơn co rút của tử cung. Cả người hắn run lên, nước mắt dâng tràn vì sung sướng.

“Thụ… thụ rồi…” – hắn nấc khẽ, đầu rũ xuống ngực chàng, hai tay ôm bụng như nâng niu một sinh linh vừa bắt đầu hình thành.

Tề Uyên vuốt nhẹ sống lưng Dương, giọng mềm mại yêu chiều:

“Ừm. Được rồi. Lại có long thai nữa.”

Dương rúc đầu vào cổ chàng, thân thể vẫn khẽ co giật vì dư âm, thì thầm như mèo con mệt nhoài sau cơn động dục:

“Cảm ơn… cảm ơn ngài lại ban con… thiếp… thiếp là Ngự Thai hạnh phúc nhất…”


Mèo mẹ no tinh liếm dái, thỏa mãn rúc háng đi ngủ

Thân thể Khánh Dương mềm nhũn như tơ sau trận hoan ái dài dằng dặc. Cơn thèm khát tích tụ ba tháng qua cuối cùng đã được lấp đầy — bằng chính dòng tinh huyết nóng rực vừa bắn vào tử cung hắn cách đây không lâu.

Dấu ấn sinh sản nơi bụng dưới vẫn phát sáng nhè nhẹ, như một bông hoa chớm nở trong bóng đêm, báo hiệu long thai đã cắm rễ trong thân thể này.

Khánh Dương thở ra một hơi dài thỏa mãn. Cả người hắn vẫn còn run, nhưng đôi mắt lại long lanh ánh lên niềm vui hiếm có. Hắn nhẹ nhàng ngồi dậy, tựa người vào cánh tay Thái tử đang thả lỏng.

“Điện hạ…” – Dương rụt rè ngước nhìn, giọng vẫn còn lạc đi vì sung sướng – “Hôm nay… thiếp có thể… ngủ ở đây không?”

Tề Uyên không đáp, chỉ hơi nhướng mày. Dương cười khẽ, rồi không đợi trả lời, tự trườn người xuống, chui vào khoảng giữa hai chân chàng.

Hắn nằm nghiêng, rúc vào cạnh long căn vẫn còn rũ xuống, liếm láp từng giọt dấu vết của lần gieo giống vừa rồi. Vùi đầu vào phần háng rậm lông của Thái tử, Dương tham lam hít lấy mùi hương giống đực nồng đậm quyện trong không khí — mùi của giống nòi hoàng gia đang nảy mầm trong bụng hắn. 

Khánh Dương khẽ áp má vào bìu ngọc, nơi hai viên ngọc hoàng gia vẫn còn ẩm nóng sau trận mưa móc cuồng si. Hắn nhắm mắt lại, hôn nhẹ lên từng hòn dái, đầu lưỡi mút mát như con mèo liếm sữa, vừa cưng nựng, vừa trân quý.

“Tội nghiệp hai ngọc này…” – hắn thầm thì, giọng mềm như nhung – “Tối nay phải làm việc vất vả như vậy…”

Dương đặt một nụ hôn ướt lên chỗ giao nhau giữa long căn và bìu, rồi khẽ thì thầm:

“Ngủ đi nhé… hôm nay thiếp đã ‘vắt’ hết rồi… sẽ không còn giọt nào dành cho kẻ khác đâu…”

Một nụ cười đắc ý thoáng qua gò má mịn màng. 

“Thiếp sẽ ủ ấm nơi này cả đêm… để sáng mai, dù ai đến, cũng chỉ ngửi thấy mùi thiếp…”

“Chắc chắn… mấy người kia sẽ ghen chết mất…” – hắn khúc khích, tay khẽ vuốt lên bụng mình, nơi đã bắt đầu ấm lên vì sinh linh mới. “Được ngủ kề bên long căn vừa gieo giống… được ôm cặc chàng mà ngủ… còn gì sướng hơn?”