1. Trợ Lý Cún Con Lén Hôn Anh

Tùng tên đầy đủ là Phạm Minh Tùng. Hai mươi hai tuổi, sinh ra ở Hải Phòng, con một trong một gia đình vừa đủ no đủ ấm. Bố mẹ Tùng đều là công chức về hưu, ở nhà chăm vườn, nuôi mèo, sống giản dị và trầm ổn. 

Từ nhỏ Tùng đã ngoan ngoãn, học hành đều tay, mặt mũi sáng sủa, tính cách mềm mại, ai nhìn cũng dễ nảy sinh thiện cảm. Nhiều người nhận xét, nếu không học kinh tế thì Tùng làm người mẫu, diễn viên cũng không tệ, vì dáng cao gần mét chín, da trắng, môi đỏ, mắt sáng to, lông mi cong vút, mặt baby cún con, nhưng thân hình lại cơ bắp rắn chắc nhờ chăm chỉ tập gym suốt thời sinh viên.

Ra trường về quê mấy tháng, Tùng tạm biệt bố mẹ, gấp lại tấm bằng loại giỏi, lại hồ hởi xách balô lên Hà Nội thuê trọ, tìm việc. Ngoài kia, thị trường lao động ảm đạm, công việc như vàng. Bạn bè đồng khóa có đứa đã về quê, đứa vắt óc chạy vạy khắp các trung tâm môi giới. Tùng cũng không ngoại lệ. 


Mỗi sáng, Tùng thức dậy sớm, bấm điện thoại tra thông tin việc làm, điền hồ sơ online, gõ cửa từng văn phòng, ngày nào cũng mặc sơ mi trắng, quần âu đen, đôi giày thể thao cho đỡ đau chân, tóc chải gọn ghẽ, hồ sơ kẹp dưới tay. Bước vào mỗi tòa nhà, Tùng cảm giác mình như lọt thỏm giữa rừng người, ai cũng gấp gáp, ai cũng toan tính.

Phỏng vấn đầu tiên, Tùng vào một công ty truyền thông cỡ vừa. Sếp nữ hơn ba mươi tuổi, váy ngắn cũn, son đỏ, mắt nhìn Tùng từ đầu tới chân không giấu nổi ánh nhìn như kẻ đói nhìn đồ ngọt. Oanh ngồi bắt chéo chân, lật từng hồ sơ mà mắt thì cứ nhìn Tùng. Tùng căng thẳng nhưng cố gắng giữ nụ cười lễ phép, trả lời từng câu hỏi về kinh nghiệm, kỹ năng. Rồi đến lúc bất chợt, Oanh ghé sát lại, giọng nhỏ đi một chút:

— Em có sẵn sàng làm thêm ngoài giờ không?

— Dạ… nếu công việc yêu cầu thì em cũng cố gắng ạ.

Oanh cười khẽ, môi đỏ bóng loáng:

— Ngoài giờ… có thể là ở… những nơi khác văn phòng cũng được chứ?

Tùng không trả lời, chỉ gật đầu ngượng nghịu, tai đỏ bừng. Buổi phỏng vấn kết thúc, Tùng biết mình không hợp với nơi này, có được nhận cũng không thể đi làm. Những ngày sau đó, tình cảnh lặp lại: vài công ty khác, lương bèo bọt, môi trường áp lực, vài bà sếp hoặc chị quản lý ánh mắt liếc xéo, cợt nhả, có người còn nhắn riêng mời đi uống nước, bóng gió “hợp tác đôi bên cùng có lợi”. Tùng buồn, ngồi một mình trong quán cà phê, nhìn dòng người ngoài phố, lòng tự hỏi: “Chẳng lẽ cái ngoại hình này chỉ rước phiền phức?”


Đúng lúc đó, trên một trang tuyển dụng lớn, Tùng thấy tin tuyển dụng Trợ lý Giám đốc Công ty Công nghệ CTT.

“Yêu cầu: nhanh nhẹn, tốt nghiệp đại học, tiếng Anh giao tiếp, không cần kinh nghiệm.” Tim Tùng đập mạnh, như nhận ra một sợi hy vọng le lói. Ba ngày sau, một số điện thoại lạ gọi đến:

— Alo, em là Tùng đúng không? Bên chị là Công ty CTT, mời em đến phỏng vấn vị trí Trợ lý Giám đốc sáng mai, 9 giờ nhé.

Tùng vui đến mức nhảy bật khỏi giường, mấy đêm liền thấp thỏm hồi hộp, soạn lại hồ sơ, thử đi thử lại vài bộ quần áo. Đúng 8h30 hôm sau, Tùng đứng trước toà nhà kính của CTT. Sảnh rộng, bàn lễ tân bày hoa tươi, mùi nước hoa nhẹ phảng phất, mọi thứ tinh tươm, sang trọng. Tùng bấm thang máy lên tầng tám, tự nhủ phải bình tĩnh, phải thật chuyên nghiệp.

Phòng chờ có ba người, ai cũng ăn mặc bảnh bao, tóc tai bóng lộn, vẻ mặt căng thẳng. Tùng ngồi im, tay vân vê chiếc bút, đầu nghĩ ngợi lan man: “Chắc họ giỏi lắm, chắc mình không được đâu…” Nhưng đến lượt, Tùng bước vào phòng phỏng vấn, đập vào mắt là một người đàn ông trẻ, đeo kính gọng mảnh, sơ mi đen, áo vest xám, gương mặt lạnh như sương mai. Đó là Giám đốc Trung.

Trung không nói nhiều. Chỉ nhìn hồ sơ, ánh mắt lướt một vòng từ trên xuống dưới rồi hỏi:

— Em tự nhận mình có điểm mạnh gì?

Tùng nuốt nước bọt, trả lời thật thà:

— Em chịu khó học hỏi, cẩn thận, và em không ngại việc khó…

Trung gật đầu, không biểu cảm:

— Có chịu áp lực được không?

— Em nghĩ là có ạ.

— Em có từng làm trợ lý chưa?

— Dạ, chưa ạ, nhưng em có thể học nhanh…

Trung chẳng nhìn Tùng như một món đồ. Anh đọc lướt hồ sơ, hỏi vài câu về tin học, ngoại ngữ, rồi bất ngờ hỏi:

— Em biết lái ô tô không? Tôi có tài xế riêng nhưng có thể thỉnh thoảng cần lái hộ… Ngoài ra em có biết uống rượu không, trợ lý sẽ phải đi tiếp khách cùng, chắn rượu cho tôi.

Tùng vui vẻ, tưởng gì chứ 2 cái này mình biết: 

— Dạ tốt nghiệp xong em có về nhà mấy tháng, bố đã dạy em lái xe và em mới thi bằng rồi. Em cũng… uống bia và thỉnh thoảng rượu với bố từ bé, tửu lượng tốt lắm ạ. 

Trung mím môi, có vẻ hài lòng. Đặt bút xuống, Trung nhìn thẳng vào mắt Tùng, ánh mắt đầy cân nhắc:

— Được, em về chờ tin nhé.

Ba ngày sau, Tùng đang ăn cơm bụi thì điện thoại reo. Lần này, giọng người đàn ông đích thân gọi:

— Em là Tùng phải không? Em được nhận rồi nhé. Thứ hai tới CTT đi làm.

Tùng sững người, bát cơm rơi xuống bàn, lòng ngập tràn sung sướng. Cuối cùng, tất cả những buồn bã, tủi thân, những ngày tháng đi xin việc, chịu đựng ánh mắt dòm ngó, gạ gẫm đều xứng đáng. Tùng ngồi thừ ra, mỉm cười ngơ ngẩn giữa quán ăn, chẳng thèm để ý mọi người nhìn mình ngớ ngẩn thế nào. Đã đến lúc cuộc đời sang trang mới, bắt đầu từ vị trí trợ lý giám đốc cho người đàn ông lạnh lùng bí ẩn kia.


Những ngày đầu tiên ở Công ty CTT, Tùng như bước vào một thế giới hoàn toàn mới.

Mỗi sáng, Tùng mặc sơ mi là phẳng, quần âu tối màu, tóc vuốt gọn, đến sớm hơn giờ làm, tranh thủ lau lại bàn làm việc của mình, sắp xếp văn phòng phẩm theo thứ tự mình thấy hợp lý nhất. 

Đôi khi Tùng vẫn chưa hết ngỡ ngàng: bây giờ mình là trợ lý của giám đốc, công việc hàng ngày tưởng chỉ có trên phim,nào là nhận cuộc gọi, xếp lịch họp, in tài liệu, ghi chép các cuộc họp lớn nhỏ, quản lý giờ giấc của sếp, lo cả suất ăn nhẹ cho sếp mỗi ngày, đi cùng sếp gặp khách hàng, uống đỡ rượu khi tiếp khách để Trung khỏi phải phiền lòng.

Ngày đầu đi làm, Tùng bỡ ngỡ ngồi cạnh phòng sếp, nghe tiếng Trung nói điện thoại bằng tiếng Anh, giọng trầm, ngắt quãng, ngắn gọn mà dứt khoát, đôi khi còn điểm thêm vài câu tiếng Pháp, tiếng Nhật khiến Tùng hoa cả mắt, chỉ biết ghi chú cẩn thận từng từ ngữ, sợ sót việc nào là tự trách cả ngày. 

Trung thì rất ít nói, làm việc với tốc độ gần như phi nhân loại: sáng 8 giờ vào phòng, kiểm tra tài liệu trong mười phút, sau đó họp nội bộ với trưởng phòng các bộ phận, chưa bao giờ lặp lại một lời, quyết định mọi thứ không cần do dự.

Mỗi lần Tùng bưng cà phê vào phòng sếp, nhìn Trung ngồi sau bàn làm việc lớn, bàn tay trắng thon dài lật từng trang hợp đồng, đôi kính gọng mảnh lấp lánh trong ánh nắng, bộ vest được cắt may hoàn hảo ôm sát thân hình thon gầy nhưng đầy khí chất. Cách Trung cúi xuống ký giấy tờ, nói chuyện với đối tác bằng ánh mắt lạnh tanh, phong thái điềm tĩnh, không một động tác dư thừa, tất cả đều toát lên sự tự chủ và uy lực lặng thầm. 

Nhân viên trong công ty nhìn Trung đều vừa nể, vừa dè chừng, ai cũng sợ làm sai để bị gọi vào phòng, nhưng chưa từng ai chê trách gì về cách Trung đối xử với cấp dưới. Mọi lời dặn dò đều rõ ràng, chuẩn xác, Trung không bao giờ nặng lời, cũng không quát tháo, chỉ cần một cái nhìn cũng đủ khiến cả phòng im phăng phắc.

Tùng nhanh chóng bị cuốn vào nhịp làm việc của Trung: mỗi sáng sớm nhận lịch họp, lên danh sách khách mời, in tài liệu, sắp xếp thứ tự giấy tờ theo từng loại, gắn nhãn màu cho từng cuộc họp. Thỉnh thoảng phải chạy đi mua cà phê, chuẩn bị hoa quả, bánh ngọt để trên bàn làm việc của sếp đúng loại sếp thích, cà phê đen nóng, không đường, bánh madeleine nhỏ, hoa quả chỉ toàn nho không hạt và kiwi vàng. 

Điều khiến Tùng phục nhất là cách Trung điều hành mọi chuyện: luôn nhớ mọi con số, mọi chi tiết, ai sai sót dù chỉ một chút cũng được nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng ai làm tốt đều được ghi nhận, thưởng nóng ngay khi kết thúc dự án. Thậm chí có hôm, Trung thấy Tùng tăng ca đến tối để sắp xếp lại phòng họp, đích thân xuống nhắc nhở:

— Về nghỉ đi, ngày mai còn việc. Đừng làm quá sức.

Chỉ một câu nhẹ nhàng vậy thôi mà Tùng cảm động mãi, cảm giác như được một người đàn anh lớn dẫn dắt, không phải kiểu sếp hách dịch mà là người biết quan tâm từng chi tiết nhỏ.

Có những hôm đi gặp đối tác ở nhà hàng lớn, Trung gọi Tùng đi cùng để hỗ trợ. Trong bữa tiệc, Trung luôn biết khi nào nên mỉm cười, khi nào nên giữ im lặng, đối đáp linh hoạt, giữ cho không khí không bao giờ căng thẳng mà vẫn không để mình bị lép vế. 

Khi khách ép rượu, Trung chỉ nhấc ly nhấp môi, còn lại Tùng được sếp ra hiệu “đỡ giúp”, nên có hôm về đến nhà say lử đử nhưng lại cảm thấy mình quan trọng, được tín nhiệm. Có lần khách khó tính, Tùng lóng ngóng suýt làm đổ rượu lên khăn trải bàn, Trung chỉ nhẹ nhàng nghiêng người che đi, nói một câu tiếng Anh pha tiếng Pháp pha trò, rồi đổi chủ đề, mọi thứ lại đâu vào đó như chưa có gì xảy ra, khi về cũng không trách mắng Tùng.

Càng ngày, Tùng càng thấy ngưỡng mộ con người này, một người đàn ông hoàn hảo đến mức tưởng như không thuộc về thế giới thực. Đẹp trai, thông minh, tài giỏi, cư xử không chê vào đâu được, làm việc như một cỗ máy không sai sót, nhưng vẫn có nét gì đó rất con người, rất gần gũi ở những khoảnh khắc nhỏ nhặt. 


Sáu tháng trôi qua nhanh hơn Tùng tưởng. Công việc trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống, mỗi buổi sáng bước vào văn phòng tầng tám, cậu luôn cảm thấy trong lòng có gì đó rộn ràng khó tả. Không biết từ bao giờ, Tùng bắt đầu mong ngóng từng khoảnh khắc được ở cạnh Trung nhiều hơn những gì công việc yêu cầu. Chỉ cần nhìn thấy Trung từ xa, dáng người thẳng, vai gầy trong bộ vest xám, mái tóc chải gọn, gọng kính mảnh lấp lánh dưới ánh đèn hành lang khiến tim Tùng đã tự động đập nhanh hơn một nhịp.

Có hôm Trung bước ra khỏi phòng họp, nhìn thấy Tùng đang lúi húi sắp xếp tài liệu ngoài hành lang.

— Hôm nay vất vả rồi, nghỉ một chút đi.

Giọng anh vẫn đều đều, không lạnh không nóng, nhưng chỉ cần một câu ngắn vậy thôi cũng đủ để Tùng vui cả buổi chiều. Tùng chỉ dám đáp khẽ:

— Em không mệt đâu ạ, được làm việc cùng anh vui mà.

Ban đầu, Tùng chỉ lặng lẽ làm đúng nhiệm vụ trợ lý: sắp xếp lịch, trả lời điện thoại, pha cà phê, in giấy tờ, lo suất ăn nhẹ cho sếp. 

Nhưng rồi, những ngày cuối tuần ngồi ở nhà, bất chợt nghĩ “không biết giờ này anh Trung đang làm gì”, Tùng lại tìm cách bận rộn tay chân, thử làm một mẻ bánh quy mới, loại bánh madeleine vị chanh Trung thích. 

Hôm sau, Tùng bọc gọn trong túi giấy nhỏ, đặt khẽ lên bàn làm việc của Trung trước khi anh đến: 

— Em mới làm bánh, anh ăn thử đi

Trung nhìn túi bánh, mở ra ngửi thử, ánh mắt dịu lại một thoáng:

— Ừm. Thơm lắm.

Cảm giác được Trung khen, dù chỉ một câu đơn giản, hay chỉ là ánh mắt gật đầu hài lòng cũng đủ để Tùng lâng lâng cả ngày, miệng cứ cười vu vơ không dứt. Đôi khi, trong lúc làm báo cáo, Tùng lại ngước lên nhìn qua cửa kính mờ, thấy Trung đang họp qua Zoom, bàn tay mảnh mai gõ nhịp trên mặt bàn, mắt tập trung, đôi khi bất chợt ngước lên nhìn thẳng về phía Tùng, khiến cậu giật mình, đỏ mặt quay đi.

Có lần, trong dịp sinh nhật Trung, cả phòng kinh doanh tặng anh một lẵng hoa hồng đỏ rực, còn Tùng thì chọn một món quà nhỏ: một chiếc chặn giấy thủy tinh trong suốt, khắc hình những con cá koi bơi lượn.

Tùng đặt lặng lẽ lên bàn Trung trước giờ anh vào làm, dán kèm tờ giấy:

“Chúc anh thêm tuổi mới nhiều niềm vui. Cảm ơn anh đã chỉ dẫn em suốt thời gian qua. — Minh Tùng.”

Đến đầu giờ, Trung bước vào phòng, thấy món quà nhỏ, anh nhấc lên, xoay xoay trong lòng bàn tay, rồi ngước nhìn ra ngoài qua lớp cửa kính. Tùng đang lúi húi với máy photocopy, bỗng nghe tiếng gọi:

— Minh Tùng, vào đây một chút.

Tùng luống cuống chỉnh lại cổ áo, gõ cửa, bước vào phòng:

— Dạ, anh gọi em ạ?

Trung chìa món chặn giấy ra, ánh mắt sáng lên phía sau cặp kính:

— Em tặng anh à?

— Dạ… vâng, em… chỉ là món nhỏ thôi ạ.

— Đẹp lắm. Cảm ơn em. Anh sẽ để nó ở đây.

Anh đặt chặn giấy ngay giữa bàn làm việc, vị trí ai vào cũng sẽ thấy. Cái cách Trung nói cảm ơn, dù rất kiệm lời, nhưng để quà ở nơi trang trọng trên bàn, khiến ngực Tùng nóng ran, bàn tay luống cuống không biết để đâu.

— Anh… em chỉ mong anh thích thôi.

Đôi lúc Tùng giật mình tự hỏi: “Sao mình lại quan tâm đến anh ấy nhiều như vậy?” Nhưng rồi lại tự nhủ chắc là vì mình quá ngưỡng mộ, quá muốn được giống như Trung, người đàn ông hoàn mỹ, mẫu mực, khiến ai cũng phải ngước nhìn. Cảm giác đó, lặng lẽ như dòng nước ngầm, mỗi ngày một rõ rệt hơn, thấm dần vào từng nhịp thở, từng cái nhìn lén qua vai áo sếp.


Thời gian cứ thế trôi, giữa những cái nhìn lén, những món quà nhỏ, những buổi làm thêm tối muộn cùng nhau, có thứ gì đó đã âm thầm thay đổi. 

Đêm đó, bữa tiệc tiếp khách tổ chức tại một nhà hàng Nhật sang trọng, không gian riêng tư nhưng không khí lại đầy áp lực ngấm ngầm. Đối tác là khách hàng lớn,  một tập đoàn nước ngoài với những gương mặt già dặn, ai cũng sành sỏi rượu. 

Trung lúc nào cũng bình tĩnh, điềm đạm, giọng nói dịu dàng mà dứt khoát, thi thoảng còn dùng tiếng Nhật pha tiếng Anh khiến đối tác hài lòng. Nhưng chẳng hiểu sao hôm nay, khách liên tục ép rượu, từng ly nối tiếp nhau, còn Tùng vốn quen vai trò “đỡ rượu” hộ sếp cũng sớm ngấm men, má đỏ bừng, đầu óc lơ mơ.

Khi tiệc kết thúc, Trung đã ngả người vào ghế, mặt hơi ửng đỏ, tóc rủ xuống trán, môi mím lại như cố kiềm chế không để lộ sự mệt mỏi. Tùng gắng gượng tự nhủ mình phải tỉnh táo.

— Anh… để em gọi taxi…

Trung chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vốn sắc lạnh giờ đã lờ đờ, hàng mi cong phủ bóng mỏng trên má, khuôn mặt trong khoảnh khắc ấy lại mềm mại, mong manh như một chú mèo nhỏ vừa say ngủ, đã thu lại hết mọi móng vuốt.

Taxi tới, Tùng dìu Trung ra xe, đỡ Trung dựa hẳn vào vai cậu, thân thể không còn lạnh lùng xa cách mà mềm nhũn, trầm ấm, thơm mùi nước hoa nhè nhẹ hòa lẫn chút vị rượu nồng. Đến nhà Trung, một căn hộ penthouse yên tĩnh, ngăn nắp, gọn gàng đến mức gần như không mang hơi người, Tùng loay hoay mãi mới lục ví Trung tìm được chìa khóa.

Đưa được Trung vào nhà, Tùng vừa thở hắt ra nhẹ nhõm, vừa vội vàng cởi áo vest cho anh, tháo cúc sơ mi, rồi chạy đi lấy khăn ấm lau mặt cho Trung. Những động tác vụng về, cẩn thận, có gì đó vừa run vừa trìu mến. Trung nằm bất động trên giường, hàng mi rung nhẹ, đôi môi hé mở trong hơi thở sâu. Trước mắt Tùng lúc này không còn là vị sếp hoàn hảo, lạnh lùng, mà là một người đàn ông đang say ngủ, bình yên, trần trụi, mỏng manh hơn bao giờ hết.

Tùng cẩn thận đắp chăn lên người Trung, chần chừ một lúc lâu bên mép giường, trong ngực như có cả ngàn con ong nhỏ vo ve, bàn tay bất giác lướt nhẹ lên má anh. Cảm giác làn da mịn lạnh dưới đầu ngón tay khiến cậu không kìm được, cúi sát hơn, ngắm nhìn Trung thật gần. Đôi mắt khép hờ, hàng mi đen dài, làn môi mỏng quyến rũ, tất cả như hút lấy từng nhịp thở. Cậu cúi xuống, bất giác đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh, một cái chạm run rẩy, đầy kính cẩn. Không dừng lại, môi Tùng lần tới môi Trung, dừng lại ngay trên đường viền ẩm ấm, rồi rất khẽ khàng chạm vào, chỉ đủ để cảm nhận được vị rượu nhàn nhạt.

Trong khoảnh khắc ấy, Tùng thấy lòng mình mở toang, mọi thứ vỡ òa….cậu yêu anh mất rồi, không chỉ là ngưỡng mộ, không chỉ là muốn giống anh, mà là khao khát, mê luyến, muốn giữ lấy, muốn ôm, muốn hôn, muốn tất cả…

Tùng rùng mình bàng hoàng, cảm giác tội lỗi ập tới, mình đang làm gì thế này? Anh ấy là sếp, là người đàn ông hoàn hảo, là con trai một gia tộc lớn… Người như anh sẽ chẳng bao giờ thích một người như mình. Tùng vội vàng lùi lại, môi vẫn còn run run dư âm của nụ hôn trộm.

Nước mắt dâng lên trong mắt mà cậu không hiểu nổi. Tùng chỉnh lại áo cho Trung, khép cửa phòng thật khẽ rồi lặng lẽ rời đi. Bước ra ngoài đêm Hà Nội mưa lất phất, gió lạnh luồn vào cổ áo. Tùng cắm đầu đi bộ dọc vỉa hè cho tan rượu, lòng tràn ngập cảm giác tội lỗi, tự trách:

“Mình thật tồi. Mình không nên như vậy. Anh ấy… sẽ không bao giờ biết, và không bao giờ nên biết. Làm sao có thể để anh ấy phát hiện ra mình đã lén hôn anh như thế?”


Bé cá luôn muốn viết 1 câu truyện đi làm văn phòng ròi iu nhao

Vì bé cá bị bệnh nặng nên chắc là cuộc đời này sẽ không đi làm văn phòng… hiu hiu…


Chương tiếp: 2. H Sục 🍆 Gọi Tên Anh