10. H+ Ụ Vợ & Con Bầu To Trong Văn Phòng

Vừa mới về tới văn phòng, Dung Thiều đã thấy Đào Giang ngồi trên ghế của mình, cúi gằm mặt, không biết đang lục lọi gì dưới bàn.

Nghe tiếng mở cửa, Đào Giang giật mình ngẩng lên, hàng mi run run như thỏ con bị dọa, ánh mắt ngây thơ khiến người ta nhìn mà chỉ muốn ôm vào lòng vỗ về.

“Lại đây,” Dung Thiều đưa tay vẫy, “Đói không? Để cha dắt con  đi ăn.”

Đào Giang rụt rè bước tới, nắm lấy tay hắn, đầu vẫn cứ cúi thấp. Dung Thiều liếc qua thấy trên áo cậu có đính viên đá quý làm mắt thỏ, giờ thì mất tiêu, chỉ còn lại hai cục chỉ lủng lẳng. Hóa ra cậu đang lúi húi gỡ mắt thỏ ra, để lại hai sợi chỉ cục trên áo.

Cảm giác được Dung Thiều nhìn, Đào Giang đỏ mặt vội vàng vuốt lại vạt áo, lấy tay che đi chỗ vừa bị cậy mất, cứ như thể làm vậy là giấu được.

Bình thường Đào Giang đã rất ngoan, việc chăm sóc cho Dung Thiều cẩn thận còn hơn cả Thu Trạm hay Liễu Khê, đến cả lúc làm nũng cũng như vợ nhỏ, chỉ muốn người ta cưng chiều. Hôm nay nhìn cái kiểu lóng ngóng đó, ngoài bật cười thì thật sự chỉ thấy cậu càng thêm đáng yêu.

Ăn cơm xong, Đào Giang mệt, dựa vào lòng Dung Thiều, tay vẫn loay hoay moi nốt mắt con thỏ còn lại trên áo.

Suốt bữa chẳng nói câu nào, Dung Thiều luồn tay vào trong áo cậu, nhẹ nhàng xoa bụng, rồi cúi sát cắn nhẹ vành tai, hỏi nhỏ:
“Muốn cha ôm không? Ngủ một lúc nhé?”

Đào Giang khẽ lắc đầu.

“Vậy để cha bảo lão Trần đưa con về nhé? Hay muốn tìm Liễu Khê chơi?”

Đào Giang vẫn chỉ lắc đầu, chẳng buồn đáp lại.

Dung Thiều khẽ nhéo cằm, bắt cậu phải ngẩng lên nhìn thẳng mình:
“Bé cưng nôm nay làm sao vậy, hử?”

Đào Giang nhìn hắn, hàng mi ướt rung rung, rồi nước mắt cứ thế lăn thành từng giọt to, rơi lã chã mà chẳng bật ra tiếng khóc nào, chỉ lặng lẽ cúi đầu, lệ trào ra không ngừng.

Sắc mặt Dung Thiều bỗng lạnh hẳn, cằm cứng lại, ánh mắt thoáng vẻ bực bội, lạnh lùng lẫn khó chịu.

Thấy hắn trầm mặt, Đào Giang càng hoảng, tưởng là mình không nên khóc trước mặt hắn, cố gắng nuốt nước mắt lại, nhưng càng kìm càng tuôn ra nhiều hơn. Cậu đưa tay lên che mắt Dung Thiều, không muốn bị nhìn thấy dáng vẻ này, vừa tủi vừa sợ, khàn giọng cố giải thích:
“Con không muốn khóc đâu… Chỉ là, chỉ là…”

Đào Giang cảm giác tim mình bị bóp nghẹn, vừa tê vừa đau, chỉ cần nghĩ tới chuyện Dung Thiều sẽ bỏ rơi mình là không chịu nổi, nước mắt cứ chảy, không ngăn được.

“Cha…” Giọng cậu nghẹn lại, gần như không ra hơi, chỉ rướn người tới ôm, nước mắt đầm đìa cầu khẩn, “Đừng bỏ con… Đừng không cần con…”

Dung Thiều chau mày, trong lòng lại nổi lên khó chịu, như nhìn thấy cái bóng Liễu Khê khi xưa cũng khóc lóc nép sau cửa hỏi vì sao hắn cứ muốn tìm thêm người khác.

Với Dung Thiều, thích thì giữ lại, chán thì bỏ, chỉ đơn giản vậy thôi. Có việc gì làm hắn bực hay phiền là xử lý thẳng tay, không dính bận lâu. Nhưng nước mắt của hai bé con riêng lại khiến lòng hắn mềm đi, muốn an ủi thì có, nhưng lại chẳng muốn hứa hẹn bất cứ điều gì mãi mãi, càng không muốn nói mấy câu giữ người cho yên tâm.

(ĐM ĐỒ TRA CÔNG – đây là lí do vì sao tra công alpha male thất thế, simp công cún con nổi lên chiếm hết thị phần)

Hắn xưa nay vẫn tự cao tự đại, cái gì cũng muốn nắm trong tay, không bao giờ chịu tự tròng lên cổ mình cái gông xiềng nào. Đã quen được tự do, làm gì có chuyện cam tâm ràng buộc bản thân vì bất cứ ai.

Trong lòng Dung Thiều lúc này, tự ái và thương xót cứ giằng co. Hắn chỉ biết thở dài, gỡ bàn tay Đào Giang che mắt xuống, cúi xuống hôn nhẹ lên đôi mắt sưng đỏ vì khóc, dịu giọng bảo:
“Đừng khóc nữa, khóc xấu hết cả mặt.”

“Ưm.” Đào Giang khóc một hồi, giờ chỉ cần Dung Thiều dỗ dành là tươi tỉnh ngay, ôm chặt lấy vai cha dượng, xấu hổ vì mới khóc lóc sưng mắt, Dung Thiều vừa trêu “xấu rồi kìa”, liền vùi đầu vào ngực hắn tránh không cho nhìn, ấm ức nói:
“Không có xấu đâu.”

“Ngoan,” Dung Thiều cười khẽ, cúi xuống trêu tiếp, “Để cha xem nào, môi có rách không?”

Đào Giang nép trong ngực hắn, rón rén sờ môi mình, đúng là bị cắn đến rướm máu, bĩu môi, ngửa đầu lên trước mặt hắn nũng nịu:
“Cha thơm thơm bé cơ”

Môi mềm hồng, bị chính cậu cắn đến trầy cả da, Đào Giang còn đưa ngón tay quệt máu đỏ ra, làm môi càng đỏ mọng, càng nhìn càng kiều diễm. Nhưng ánh mắt lại long lanh ngây thơ, cứ quấn quýt trên người Dung Thiều, làm nũng không chịu rời. Nhìn cảnh ấy, lòng Dung Thiều mềm nhũn, vừa xót vừa cưng chiều, cuối cùng không kìm được mà ôm lấy, chầm chậm liếm nhẹ môi cậu, nếm đến tận đầu lưỡi.

Đào Giang ngửa đầu ngoan ngoãn để Dung Thiều hôn, tay đã lén cởi dây lưng, kéo khóa quần hắn xuống, móc cặc to nóng hổi ra ngoài.

Cặc nóng cứng đập lên tay, Đào Giang vòng mấy ngón lại, xoa nắn chậm rãi, đến khi đầu khấc rỉ ra cả nước dâm, cậu mới chịu buông tay. Lúc đó, Đào Giang chống hai tay lên bàn, trườn xuống kéo tụt quần của mình.

Vì bụng đã to, quần áo Đào Giang mặc cũng rộng thùng thình, chỉ kéo nhẹ là tuột xuống tới mắt cá. Bên trong là chiếc quần lót hồng nhạt, lúc nãy trên xe Dung Thiều còn túm nó nhét vào tận trong khe thịt, giờ vẫn chưa lấy ra, bên trong đã dính đầy tinh dịch.

Môi Đào Giang bị Dung Thiều hôn sưng đỏ, vừa buông ra đã thấy hai chân trắng nõn đặt trên eo hắn, bụng lớn được áo khoác che lại, bên dưới càng khó nhìn rõ.

“Cha ơi?”
Cảm nhận được Dung Thiều hơi ngần ngừ, Đào Giang dựa lưng vào bàn, tự mình dang hai chân ra, Lồn nhỏ ngập nước, cả hai lỗ đều đỏ mọng, ướt nhẹp, quần lót vẫn tắc giữa mép thịt, hai bẹn sưng đỏ, mỗi động tác đều làm dâm thủy cùng tinh dịch trào ra, chảy dọc theo khe mông xuống tận đùi Dung Thiều.

Quần lót bị kéo căng sát, lèn chặt hai cái lỗ dâm, mép vải quấn vào từng tấc thịt, khiến Đào Giang vừa nhức vừa tê, bụng phập phồng, khóe mắt vẫn còn đọng nước. Cậu nâng mông, rướn tới giữa hai chân Dung Thiều, giọng nũng nịu, khàn đặc vì dâm:
“Cha cho vào đi… Đào Đào khó chịu lắm…”

Dung Thiều luồn ngón tay vào khe lồn, ngoáy một vòng, cảm nhận bên trong đã đầy nước nhầy, không nhịn được khẽ bật cười:
“Vừa mới nhồi đầy bụng cho bé cưng, giờ đã phát dâm rồi à?”

Đào Giang chẳng thèm xấu hổ, còn chu môi đáp lại:
“Đào Đào là tiểu dâm phụ của cha mà.”

“Đồ hư hỏng” Dung Thiều bật cười, nâng mông cậu lên, cởi tuột cái quần lót ướt át ném qua một bên, hai tay xoa nắn mông nhỏ mượt mà. Dù bụng to nhưng Đào Giang vẫn trẻ măng, mông tròn căng nhưng nhỏ nhắn, vừa lọt tay, Dung Thiều thích nhất là bế cả người cậu lên mà vần vã chơi đùa. Xoa đến khi thịt dưới tay mềm nhũn, nước nhầy từ trong lỗ trào ra thành dòng, hắn mới nhắm ngay cái lỗ lồn đỏ au, từ tốn đẩy cặc vào.

Bụng bầu lồi ra chen giữa hai người, Đào Giang một tay bám chặt mép bàn, một tay ôm lấy bụng, mông vểnh lên đón lấy từng nhịp, cái lồn nhỏ vừa háo hức vừa đói khát nuốt trọn từng phân cặc cha dượng.

Chỉ một lúc sau, toàn bộ cặc Dung Thiều đã cắm ngập vào khe thịt, bụng Đào Giang bị ép bẹp sát xuống, bên dưới không nhìn thấy cảnh dính dấp ra sao, chỉ có thể dựa vào cảm giác mà biết rõ Dung Thiều đang nhấp ra vào, từng động tác đều khiến trong người tê rần, vừa đau vừa khoái, nước mắt lại muốn trào ra lần nữa.

Dung Thiều đang ôm Đào Giang, vừa muốn đứng dậy nắc cho thoả thì điện thoại đột ngột reo. Hắn nhận máy, nghe loáng thoáng vài câu rồi đáp:
“Bảo Dụ tổng cứ vào thẳng.”

Nghe vậy, Đào Giang bám lấy cổ hắn, rên rỉ làm nũng:
“Cha ơi… bế bé vào trong phòng đi…”

Phòng làm việc của Dung Thiều vốn lạnh lẽo, không phải chỗ thích hợp để chơi bời, nhất là kiểu ba người cùng nhau như thế này. Đào Giang nỉ non, chủ động ôm ghì sát vào, ý bảo hắn bế vào phòng nghỉ cạnh bên.

Cậu cứ treo lủng lẳng trên người Dung Thiều, bị hắn địt chầm chậm vừa đi vừa xiết, từng bước lảo đảo tiến vào phòng nghỉ nhỏ, nơi chỉ có một chiếc giường con đủ cho hắn chợp mắt lúc làm việc.

Dung Thiều đặt Đào Giang xuống giường, kéo hai chân bé con tách rộng, rồi lại hung hăng thúc thẳng vào cái lồn bầu chật nóng. Đúng lúc ấy, Thu Trạm đẩy cửa bước vào, vừa nhìn đã thấy Đào Giang nằm ngửa, người cứng đờ vì khoái cảm, bụng bầu căng tròn cứ nảy lên theo từng cú nhấp, da bụng mỏng tới mức nổi rõ cả mạch máu xanh, thân hình thì thon gầy mà bụng lại to bất thường, như sắp nổ tung đến nơi.

“Bé Đào Giang cũng ở đây à?”
Thu Trạm đóng cửa lại, vừa đi vừa thản nhiên cởi từng khuy áo.

Đào Giang thở hổn hển, đáp khẽ:
“Sáng nay đi cùng cha tới…”

Thu Trạm lắc đầu, trách yêu:
“Bầu to thế rồi còn đi theo Dung Thiều mà nghịch ngợm.”

Giờ bụng đã lớn, áo sơmi vest của anh mặc chẳng vừa nữa, trên người chỉ còn khoác chiếc áo lụa kiểu cổ, nhìn có chút dáng vẻ ngạo mạn tự tin của ngày trước.

Dung Thiều liếc nhìn, nhận xét:
“Nay vợ mặc bộ này đẹp đấy”

Thu Trạm vừa định cởi áo, ngón tay lại dừng, chỉ kéo quần tụt xuống, bên trong mặc mỗi chiếc quần lót dây chữ Đinh, phía trước lòi cặc ra chỉ che chắn được một tí khe lồn, phía sau chỉ một miếng vải mỏng và sợi dây lưng, cũng chẳng cần cởi ra hết làm gì.

Vài ngày không gặp Dung Thiều, hôm nay Thu Trạm đặc biệt tranh thủ nửa buổi ghé qua để làm tình cho thỏa, thấy Đào Giang cũng ở đó thì chẳng ngại gì, ba người cùng nhau càng thú vị. Con cặc của Dung Thiều vẫn còn cắm sâu trong lồn Đào Giang, Thu Trạm ngồi xuống cạnh, duỗi tay xoa nhẹ bụng bầu mềm mềm của con trai đang run lên vì khoái, chỉ xoa mấy cái mà Đào Giang đã dịu xuống, thở phào nhẹ nhõm.

Vừa bước vào là Thu Trạm đã thấy đôi mắt Đào Giang còn sưng, nhưng anh chẳng hỏi gì, chỉ nhẹ nhàng nhấc một chân lên, làm tư thế để Dung Thiều thoải mái mà phanh phui nửa người dưới của mình.

Thân thể Đào Giang mềm mại, vừa bị địt xong đã rã rời, chỉ cần Dung Thiều hơi mạnh là không chịu nổi nữa. Dung Thiều thấy Thu Trạm đang mân mê mở rộng lỗ lồn, tay bóp lấy mép thịt hai bên, kéo căng lỗ lồn ra, không buồn đợi lâu, lập tức rút cặc ra khỏi Đào Giang, nhấn thẳng vào Thu Trạm.

Lâu không được địt, lỗ thịt Thu Trạm hơi khít, dù bên trong đã rỉ nước dâm, nhưng lúc cặc Dung Thiều thúc vào vẫn phải rướn mới lọt hết. Hắn chẳng buồn chờ cho quen, hai tay bóp lấy đùi Thu Trạm kéo banh ra, rồi dập mạnh, từng nhịp cắm sâu tới tận cùng, mỗi cú thúc làm lồn bị nong to, cảm giác sung sướng lan khắp toàn thân, khiến Thu Trạm phải cắn chặt môi, rên lên bật tiếng:
“Chồng ơi… chậm chút, sâu quá… đừng, aa…”

Tiếng rên càng lớn, Dung Thiều lại càng nhịp tàn nhẫn hơn, cuối cùng thúc một phát thật mạnh vào tận trong cổ tử cung, thịt hai người va vào nhau nghe trọn vẹn, Thu Trạm bụng bầu cũng chẳng nhỏ, lớp vải lụa trên người lắc lư, thân thể bị mở toang ra, không nhịn nổi cong lưng lên, hai tay ôm chặt lấy bụng.

Đào Giang bò lại gần, quỳ bên cạnh Thu Trạm, một tay đỡ lấy cánh tay Dung Thiều, một tay khác thì mân mê môi âm hộ của Thu Trạm, vừa xoa vừa vân vê hạt le nhỏ, cặc Dung Thiều cứ ra vào lút cán, nước dâm nhầy nhụa dính đầy, thịt lồn bám chặt lấy, từng đợt khoái cảm ập đến xóa đi cả chút đau rát ban đầu.

Ngón tay Đào Giang cứ xoa quanh, càng khiến Thu Trạm rên rỉ ngọt lịm, nằm xõa trên giường, mông trắng dài vặn vẹo theo từng nhịp, ngoan ngoãn nâng lên đón lấy từng cú địt tàn bạo của Dung Thiều.

Thu Trạm quanh năm ngồi trong văn phòng, hiếm khi ra nắng, da trắng gần như trong suốt, mông thì mềm mà đầy, lúc này lỗ lồn bị địt đến nước nhầy bắn ra khắp nơi, ướt cả hai bờ mông. Dung Thiều giữ chặt hai bên mông, nhấc cao lên rồi đâm cặc sâu vào, Thu Trạm cứ rên rỉ gọi “chồng ơi, sâu nữa đi”, bụng bầu bóng nhẫy cũng nảy theo từng cú thúc, vừa đỡ lấy bụng vừa ngửa đầu thở dốc, mồ hôi chảy thành vệt.

Đào Giang vừa buông tay khỏi ba ba, cũng cởi luôn áo mình ra, đứng dậy cho Dung Thiều tiện tay sờ nắn vú mình. Dung Thiều xoa nắn một hồi, ánh mắt lại liếc qua ngực Thu Trạm, nghĩ bụng chắc dạo này vú Thu Trạm cũng phải lớn hơn trước, liền dừng mắt ở đó.

Dụ tổng nhìn thoáng qua đã hiểu ý, bắt đầu cởi áo, nhưng áo anh là loại dùng nút bọc, Dung Thiều vẫn còn địt phía sau, vừa thúc vừa chật vật cởi, mãi mà một nút cũng chưa tháo xong.

“Đào Giang, lại đây cởi nút cho ba ba.”

“Vâng.” Đào Giang vội vàng chạy lại tháo từng nút, đến nút cuối cùng thì bụng mềm như bông của Thu Trạm bật ra, đập nhẹ vào bụng Đào Giang.

Đào Giang nhìn chằm chằm ngực Thu Trạm một lúc, phát hiện ba ba có một đôi vú nhỏ, không to như mình nhưng thân hình lại đẹp, ngực nhìn cứ như là cơ bắp, chỉ có đầu ti thì to hơn hẳn so với nam nhân bình thường.

Thu Trạm chống người ngồi dậy, với tay về phía Dung Thiều. Hắn đỡ Thu Trạm ngồi lên người mình, lúc này dưới háng không còn tiện động nữa, liền rút cặc ra khỏi lồn, rồi nằm xuống giường, để Thu Trạm cưỡi lên trên.

Bé Đào Giang mắt còn sưng, Dung Thiều lúc này lại thấy thương, không muốn để cậu cô đơn, liền ra hiệu cho Đào Giang tìm trong tủ đầu giường một món đồ chơi dâm cụ.

Phòng nghỉ trong văn phòng Dung Thiều vốn chẳng mấy khi dùng tới, trước kia chỉ có Liễu Khê mới lén lút mò lên đây. Lúc ấy trong nhà không tiện, Liễu Khê lại thích lẻn tới văn phòng tìm hắn chơi. Sau này đến lượt Thu Trạm cũng thỉnh thoảng ghé qua, dần dần trong phòng nghỉ mới sắm sửa đủ thứ đồ chơi.

Đào Giang lục trong ngăn tủ, moi ra một cây cặc giả, kiểu dáng chẳng giống loại bình thường: không có pin, đầu thì tròn như khúc gỗ được chạm khắc, bề mặt có cả hoa văn, đuôi lại đính một cái lục lạc lớn. Chỉ cần khẽ động, cái lục lạc đã leng keng rung lên.

Cậu nhóc lanh lợi, biết Dung Thiều ít khi dùng đồ chơi với tình nhân, đoán ngay món này chắc chỉ dùng để dằn mặt Liễu Khê trước kia.

“Thích cái này à.”
Dung Thiều liếc mắt nhìn Đào Giang, nửa nằm trên giường, một tay giữ lấy tay Thu Trạm, tay kia xoa nắn vú Thu Trạm. Lòng còn muốn trêu chọc, tay hắn xoa đến mức đầu vú Thu Trạm ửng đỏ, cứng ngắc lên, chỉ đợi môi lưỡi của chồng phủ tới. Dung Thiều dùng đầu ngón tay khều khều đầu ti ấy, cười bảo:


“Đào Đào, tự nhét vào đi. Trước kia anh trai của con mà ngậm cặc giả này vào thì lục lạc rung cả nửa tiếng”

Đào Giang càng không chịu thua, ngẩng mặt lên đáp ngay:
“Con cũng làm được.”

“Vậy thử đi.” Dung Thiều bóp mặt cậu, giọng đầy ý chọc ghẹo.

Ngày xưa, mỗi lần Liễu Khê bướng, Dung Thiều đâu nỡ bỏ rơi, toàn nghĩ đủ trò dằn mặt. Cây cặc giả này cũng cùng kích cỡ với cặc thật của hắn, từng có lần hắn trói trần truồng Liễu Khê vào ghế, chỉ cho cử động nửa người dưới, lỗ lồn bị nhét đầy cây gậy gỗ, hai tai bị bịt, mắt thì che kín, miệng ngậm khớp khóa, ngoại trừ cảm giác cặc giả to sụ và gió lạnh lướt trên da thịt không biết gì nữa. Chỉ cần khẽ động là lục lạc leng keng, mà mỗi lần vang lên sẽ phải chịu phạt nặng hơn. Thứ duy nhất được mong chờ chính là một cái hôn rơi vào lòng bàn tay từ Dung Thiều.

Lần này, đến lượt Đào Giang thử sức với món đồ chơi cũ, không chịu thua bất kỳ ai.

Sau khi chia tay với Bạch Thư Thần, Dung Thiều có một quãng thời gian sống cực kỳ buông thả. Ngày ngày địt đụ chơi bời đủ kiểu, đủ loại trò, mỗi người một kiểu, hắn thật sự quyết tâm tự vùi mình vào trụy lạc, thành ra chẳng thiếu gì người xếp hàng leo lên giường hắn.

Lúc sau, anh hắn chịu không nổi nữa, ném cho hắn một cái công ty con để bận việc cho khuây khỏa, Dung Thiều thấy cũng chẳng thú vị, chơi mãi cũng chán, dần dần mới bớt lại phát triển sự nghiệp.

Thực ra, Dung Thiều nhìn nhận mấy mối kia cũng chỉ như trò dạo đầu, chỉ là bé Liễu Khê si tình quá, nên về sau nghĩ lại hồi ấy ngược bé cũng có chút áy náy. Đào Giang còn tò mò hỏi Liễu Khê từng bị chơi thế nào, Dung Thiều làm bộ hù:
“Cứ lục tìm đi, hình như còn cái khớp khóa miệng ở đâu đó.”

Đào Giang vội lấy tay che miệng, không dám hỏi nữa, chỉ ngoan ngoãn ưỡn mông tự ăn cặc giả. 

Chuyện trước đây dù có quá mức đến đâu, cũng là riêng giữa hắn và Liễu Khê, từ thú vui đến phạt vạ, nghĩ lại càng thấy thương, chẳng buồn kể lể chi tiết thêm nữa. Có khi bản thân hắn cũng không nhận ra, thật ra mình đã mềm lòng với ba con nhà họ Dụ. 

Thu Trạm chỉ cười mà không nói gì, lỗ lồn vẫn đang ngậm chặt cặc Dung Thiều, ngồi trên eo chồng lắc lư, co rút mút lấy từng tấc cặc, thỉnh thoảng lại bóp, lại xoắn, khiến khoái cảm dâng cao không dứt. Bụng bầu cồng kềnh nhưng eo vẫn mềm, chân vẫn chịu đựng được, còn Dung Thiều thì chẳng buông tha hai đầu ti, tay cứ xoa nắn mãi không thôi, làm Thu Trạm run rẩy đến rã rời, chỉ biết dựa sát vào người hắn nhìn Đào Giang chơi đồ.

Bụng mềm mại áp vào bụng Dung Thiều, người Thu Trạm ướt đẫm mồ hôi, dính lạnh, Dung Thiều vuốt dọc sống lưng, tay trườn xuống mông bóp mạnh. Thu Trạm uốn người né bàn tay ấy, nhưng chỉ lười biếng khép hờ mắt:


“Chồng ơi, chẳng còn sức mà động nữa đâu.”
Nói thế nhưng mông vẫn lấm tấm nước nhầy, bị hắn véo phát đỏ một mảng.

Dung Thiều cười khẽ:
“Dụ tổng phải rèn luyện thêm thôi. Mới thế này mà đã mệt rồi.”

Thu Trạm xoa bụng, bật cười:
“Muốn trách thì trách con anh đấy. Chứ trước đây em nhún cả đêm cũng được.”

Cặp kính gọng vàng đã trượt tới sống mũi, trán lấm tấm mồ hôi, Dung Thiều đưa tay tháo kính ném sang một bên, xoay người đè Thu Trạm xuống, nhấc một chân lên mà giã càng mạnh.

Thu Trạm rên bật thành tiếng, hai tay ôm cổ hắn, thở gấp, lẩm bẩm:
“Chồng ơi… nhanh quá, ngô, chậm một chút… bụng em… aa…”

Quần áo tuột xuống, để lộ nguyên cái bụng bầu mượt mà của Thu Trạm. Theo từng nhịp địt của Dung Thiều, bụng sáu tháng cứ lắc qua lắc lại như một quả cầu tròn. Dung Thiều ấn chặt hai chân Thu Trạm xuống, khom lưng cúi hôn bụng bầu, còn vừa làm vừa thì thầm với đứa con chưa chào đời, như muốn khoe cho con xem cảnh ba ruột bị cha địt khóc ra sao. Hắn thúc sâu vào tận cổ tử cung, từng nhịp lại càng tàn nhẫn hơn, cặc đâm thẳng va vào tận cùng, nghe rõ cả tiếng thịt va thịt vang dội trong căn phòng nhỏ.

Một bên, Đào Giang cuối cùng cũng tự nuốt trọn cây cặc giả vào hậu môn. Cậu sợ cây này cứng quá, lỡ đâm chúng bé con thì nguy, nên không dám nhét vào lồn mà chọn hậu huyệt. Miệng lỗ bị nong đến căng rát, lớp thịt mềm trơn tuột bọc quanh thân gậy gỗ, đuôi lục lạc rung lên leng keng mỗi lần Đào Giang nhích mông bò tới gần. Cái lục lạc vàng ánh ấy kẹp đúng khe mông, nhìn chẳng khác gì mọc thêm đuôi nhỏ, càng kẹp chặt càng ngân vang rõ rệt. 

Đào Giang bám lấy cánh tay Dung Thiều, ngực trắng mềm đã bị xoa bóp đến đỏ bừng, cậu chủ động nâng vú lại gần miệng hắn. Dung Thiều cúi xuống, há miệng ngậm ngay lấy núm, vừa mút vừa liếm. Bên này vẫn đang càn quét trong lồn Thu Trạm, bên kia lại cắn mút đầu ti Đào Giang, vú nhỏ sắp sinh mềm mại, cảm giác ngậm vào miệng khác hẳn với cơ bắp đàn ông, lưỡi lướt qua lại càng kích thích, để lại một vệt nước bóng loáng kéo dài tận chân ngực.

Đứa con trai trên danh nghĩa vừa gọi hắn là cha, vừa ôm bụng bầu, lấy vú ra dụ hắn, bụng thì đã gần đến ngày sinh, phải chống lên giường, mông vẫn phải vểnh cao, lục lạc vàng kẹp sát khe, cả thân mình trắng nõn vặn vẹo, lục lạc cứ leng keng mãi chẳng ngừng.

“Cha ơi… ô ô… Đào Đào khó chịu… Muốn cha cơ…” Đào Giang run rẩy, núm vú bị cắn đỏ, vừa tê vừa đau, lồn lại tiếp tục rỉ ra từng dòng nước, hậu môn bị gậy gỗ nhét vào mà chẳng tự cử động được, toàn thân mềm nhũn, vừa ngứa ngáy vừa không được thỏa mãn, trong lòng chỉ biết cầu xin Dung Thiều chạm vào thêm nữa.

Dung Thiều đưa tay vén sợi lục lạc, nắm lấy đuôi gậy mát xa, chậm rãi đẩy sâu rồi rút ra khỏi hậu huyệt Đào Giang. Lỗ thịt của Đào Giang nhỏ, bình thường chẳng nuốt nổi đồ to cứng như thế này, vậy mà bị hắn giữ chắc, từng vòng hoa văn thô ráp cứa vào trong, làm lớp thịt mềm ẩm bên trong run lên bám chặt, càng nhấp càng chảy nước nhầy, mút vào phát ra tiếng lách nhách, vừa đau vừa phê, nước dâm trào ra rỉ đầy cả đùi.

Thu Trạm nằm bên dưới, lồn đã bị địt nhão nhoét, hai mép đỏ tươi cuốn lấy cặc như dính keo, từng cú thúc mạnh cứ đổ thêm nước sốt vào sâu bên trong, làm cái lỗ co giật mãi không thôi, cặc đỏ tím vẫn nhịp không ngừng, nhồi tận vào sâu.

“Chồng…” Thu Trạm há miệng thở dốc, hai chân mở hẳn ra chẳng còn khép nổi vì bụng đã quá lớn, không còn nhìn thấy cảnh dưới háng dính nhớp tới mức nào, chỉ cảm nhận khoái cảm dội lên như sóng, rên rỉ cầu xin, chỉ mong được lão công tha cho một nhịp thở.

Đào Giang cũng chẳng khá hơn, miệng thì rên “cha… cha ơi”, lúc lại cùng Thu Trạm gọi “chồng ơi”, bụng bầu va vào ngực Dung Thiều, được ôm chặt trong vòng tay to rộng.

Hai cái bụng bầu, một trẻ một già, cả người mềm oặt, trắng nõn, bị hắn chơi đến mơ hồ đầu óc, ngoan ngoãn cuộn vào lòng hắn. Hai ba con, một bên là trai trẻ ngực nở vú nổi, một bên là đàn ông trưởng thành, đều nằm gọn dưới thân, cả thể xác lẫn tinh thần đều là của hắn.

Cảm giác kiểm soát mọi thứ vốn phải sung sướng, vậy mà lòng Dung Thiều vẫn có gì đó thiếu hụt, nắm trọn hai người vẫn chẳng thấy đủ đầy, cứ thấy vướng vất như thiếu mất một mảnh chẳng gọi nổi thành tên.

Hắn vô thức đặt tay lên ngực mình, thở dài, tự hỏi rốt cuộc mình còn muốn điều gì nữa, nhưng đáp án thì cứ mịt mờ xa tít, chỉ còn lại cảm giác trống rỗng không nói thành lời. (Sống không chân thành nên thấy trống vắng đó cha nội!)

Chẳng mấy chốc, cả Thu Trạm lẫn Đào Giang đều cùng lên đỉnh, thân mình cả hai co giật cùng lúc, Dung Thiều cũng gồng mạnh, thúc thêm vài cú rồi bắn sạch vào trong lồn Thu Trạm.

Thu Trạm mệt rã rời nằm bẹp trên giường, xoa bụng tận hưởng dư vị cao trào. Đào Giang chân tay mềm nhũn, được Dung Thiều kéo nằm xuống sát bên, hai cái bụng bầu kề nhau, nhìn kỹ mới thấy bụng Đào Giang tuy tongười mà lại không kém cạnh Thu Trạm là mấy, chỉ vì vóc nhỏ nên càng nổi bật.

Hai người nằm cạnh, bụng sát bụng, Đào Giang ôm cổ ba ba thủ thỉ, còn Dung Thiều vẫn để cặc ngâm trong lồn Thu Trạm, nhìn cảnh hai ba con ruột sát lại với nhau mà nứng. Đợi cho hai bên dịu nhịp thở, hắn mới rút cặc ra, dí đầu khấc lên môi hai người, ra lệnh:
“Liếm sạch đi.”

Thu Trạm ngẩng lên, còn thở hổn hển, hỏi nhỏ:
“Chồng vẫn chưa xong à?”

Chiều nay Dung Thiều còn chính sự, Thu Trạm cũng tranh thủ lắm mới có mặt, nghĩ thế này là đủ rồi mà hắn vẫn chưa chịu thôi.

Dung Thiều chỉ gật đầu, thể xác đã phê tới tận óc mà trong lòng vẫn cứ thấy thiếu, chẳng nói nên lời, chỉ biết muốn ăn thêm cho đầy.

Đào Giang thấy cặc đã ngửa mặt, le lưỡi liếm từng giọt dính trên đầu cặc cha dượng, tay còn vuốt nhẹ thân cặc rồi chậm rãi ngậm lấy đầu khấc đỏ tấy.

Thu Trạm dù mới ra cũng không yếu, thấy Dung Thiều vẫn ham muốn, chỉ lẳng lặng há miệng, ngậm luôn viên dái vào mà mút, mặc cho chồng muốn chơi tiếp tới mức nào cũng chiều.

Hai người cùng nhau cúi xuống, liếm sạch từng vệt tinh dịch và nước dâm dính trên cặc hắn, rồi lần lượt ngậm lấy hơn nửa thân cặc, thay phiên nhau nuốt sâu tới tận họng. Chỉ vài lần thọc sâu, Dung Thiều đã lại cứng bừng trở lại, mạch máu trên thân cặc nổi lên, căng bóng và trơn ướt.

Lần này, Dung Thiều đổi tư thế mặt đối mặt, để Thu Trạm và Đào Giang nằm cạnh nhau, đầu tựa sát trên gối, hai đôi chân trắng nõn tách rộng, cùng lộ ra hai cái lỗ đẻ ướt nhẹp, đỏ hồng chờ được lấp đầy.

Đào Giang gần như chẳng còn chút sức nào, chỉ biết bám chặt lấy cánh tay Thu Trạm, cả người run lên mỗi lần bị Dung Thiều địt mạnh, rên rỉ ngả đầu vào ngực ba ba mà chịu trận. Đổi lượt vài cú trong cái lỗ non dính ướt của Đào Giang, Dung Thiều lại xoay qua nắc vào Thu Trạm, cứ thay phiên hết vợ đến con riêng.

Dưới thân chẳng khác gì một bãi bùn nhớp nháp, nước dâm và tinh dịch hòa lẫn bết cả đệm, Dung Thiều đã ra một lần mà vẫn còn hừng hực, cứ kéo dài như trút hết ham muốn dồn nén. Đến cả Thu Trạm cũng chịu không nổi, vừa ôm bụng bầu vừa rên khàn, Đào Giang thì nước mắt dàn dụa, bị địt đến khóc nấc, hai cái mông sưng đỏ, cả hai cha con chỉ biết nấc nghẹn dưới thân hắn, mà Dung Thiều vẫn chưa chịu xuất. 

Cuối cùng, Đào Giang bị địt đến ngất lịm đi, còn Thu Trạm cũng chỉ có thể nằm thở hổn hển, cặc nửa mềm nửa cứng mà chẳng bắn nổi gì nữa. Lúc đó Dung Thiều mới rút cặc ra, bắn tràn lên bụng lớn và mặt hai người, tinh dịch đặc sánh thành một lớp trắng đục tràn trên làn da mỏng.

Hai ba con bụng bầu dính đầy tinh dịch, trắng xóa một mảng, nhìn vừa dâm loạn vừa khiêu khích. Không còn sức mà nhúc nhích, Thu Trạm tựa vào Đào Giang, ôm con trai lịm đi ngủ say. Dung Thiều chỉ lẳng lặng lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên hai người, rồi đi tắm, thay đồ, rời phòng đi lo công việc, để lại cảnh giường chiếu hỗn độn vẫn còn phảng phất hơi dâm. 

hai ba con cùng hầu 1 chồng vẫn là cái gì đó đỉnh cao… bé cá đọc truyện này trăm lần vẫn có thể móc ra đầy nước như lần đầu…


Chương tiếp: 11. Dung Thiều Thổ Lộ