2. H Sục 🍆 Gọi Tên Anh

Sau cái đêm Tùng lén hôn Trung, mọi thứ như thay đổi hẳn mà chẳng ai ngoài Tùng nhận ra. Cảm giác thích anh càng lúc càng sâu, càng lúc càng không thể kiểm soát.

Về đến nhà, những đêm mất ngủ, Tùng lén lút mở điện thoại, tìm kiếm mọi thông tin về Trung trên mạng xã hội. Facebook của sếp gần như để chế độ riêng tư tuyệt đối, ngoài mấy ảnh sự kiện, chỉ thấy toàn ảnh công ty, hội thảo, hình check-in ở các thành phố lớn, tuyệt nhiên không có bóng dáng ai thân thiết. Instagram còn kín tiếng hơn, chủ yếu là hình cây cảnh, sách vở, ảnh du lịch chụp góc rộng, không có một tấm ảnh “tình cảm” nào, không tag ai thân, chẳng có status nào úp mở chuyện hẹn hò.

Tùng càng xem càng buồn bã. Dò hỏi mấy chị phòng nhân sự, ai cũng bảo:

— Anh Trung không yêu ai đâu, công việc là trên hết ấy mà. Chắc khó tính nên chẳng ai chịu được lâu đâu…

— Nhìn vậy thôi, có khi lại thuộc tuýp “chuyên gia giấu người yêu” ấy chứ!

Ngày nào Tùng cũng tự hỏi: “Anh ấy là trai thẳng hay gay? Nếu là gay, tại sao không có bạn trai? Càng nghĩ càng buồn, rồi lại tự dằn lòng “quên đi, đừng hy vọng”, nhưng lại chẳng thể dừng được cảm giác mong nhớ, khao khát mỗi lần nhìn thấy Trung.

Những ngày sau đó, cứ cách vài hôm Tùng lại thử làm một mẻ bánh mới: madeleine trà xanh, su kem, hoặc cookie hạnh nhân. Mỗi lần đều gói ghém cẩn thận đặt trên bàn Trung, giả vờ tỉnh bơ như thể “văn phòng ai cũng mang đồ ăn vặt cho nhau thôi”. Trung không từ chối, cầm lên ăn, khẽ gật đầu hoặc khen một câu nhỏ:

— Em làm khéo thật. Lâu lắm rồi anh mới ăn được bánh mềm thế này.

Bắt đầu từ đó, Tùng dần có thói quen nấu cơm nhiều hơn bình thường, mang cơm đi làm, rồi vô tình hỏi:

— Anh ăn cùng em cho vui không? Em nấu hơi nhiều…

Ban đầu Trung còn ngần ngại, chỉ thử một hai lần, nhưng rồi ngon quá thành quen, cứ gần trưa lại nhìn sang:

— Hôm nay có món gì đấy?

Tùng hào hứng mở hộp, trình bày từng món như đầu bếp nhỏ, chỉ mong được nhìn Trung ăn, nghe anh khen.

Có hôm Trung cầm đũa, nhai chậm rãi, mắt hơi dịu lại, trầm ngâm nói:

— Lâu lắm rồi anh mới ăn cơm nhà… Hồi bé, mẹ anh hay nấu như vậy, nhưng giờ anh chỉ ăn ngoài, toàn cơm tiệm, không có vị gì đặc biệt cả.

Tùng nghe mà vừa vui, vừa thương. Cứ thế, gần như ngày nào hai người cũng ngồi ăn cơm cạnh nhau trong phòng họp nhỏ, Trung không còn giữ vẻ lạnh lùng khép kín như trước, thậm chí còn hỏi:

— Sao em không thử mở tiệm bánh?

— Em còn cùi bắp lắm. Mở tiệm lỗ chết. 

Tùng đỏ mặt, không nói tiếp, chỉ cắm cúi nhồi cơm vào miệng.

Đến tháng lương sau, Tùng bất ngờ khi thấy trong khoản lương có thêm mục “hỗ trợ bữa trưa” ngoài khoản lương chính. Trung gọi riêng vào phòng:

— Anh tăng lương cho em. Từ tháng này thêm cả tiền cơm. Em chăm anh thế này, anh không thể không báo đáp được.

Tùng ngỡ ngàng, mắt sáng rực:

— Em chỉ muốn anh ăn ngon thôi mà…

Trung nhìn cậu, môi mím thành một nét cười rất nhẹ:

— Nhưng anh cũng muốn em được vui. Từ giờ, nếu em không bận. Nấu thêm 1 phần cơm cho anh nhé.

Những ngày sau đó, dường như cả công ty cũng nhận ra “sếp và trợ lý” trở thành cặp đôi bữa trưa không thể tách rời. Trung không còn đi ăn ngoài với đồng nghiệp, cũng không gọi cơm ngoài nữa. Rút về phòng làm việc, cặm cụi ăn cơm Tùng nấu, lâu lâu còn góp ý nhỏ:

— Mai nấu canh chua được không. Anh hơi thèm…

Tùng nghe vậy thì vừa ngại vừa hạnh phúc, gật đầu lia lịa, mỗi ngày lại nghĩ thêm món mới, thêm món tráng miệng nhỏ cho sếp thử. 

Và mỗi tối về nhà, Tùng vẫn nằm ôm điện thoại, dõi theo Trung qua từng dòng status cũ kỹ, từng bức ảnh đã post từ lâu, lòng bồn chồn tự hỏi không biết ngày mai, có cách nào để được gần anh ấy hơn nữa…

Cứ thế, thói quen chăm sóc Trung của Tùng dần dần không còn là “chiều lòng sếp” nữa, mà biến thành cả một hệ thống nhỏ, kín đáo, ấm áp, bao bọc lấy đời sống công sở của Trung như một chiếc tổ tằm do chính tay Tùng dệt. 

Sáng nào cũng vậy, Tùng là người đến sớm nhất văn phòng, lặng lẽ vào phòng pantry chuẩn bị máy pha cà phê, bày mẻ bánh ngọt nhỏ tối qua nướng, đôi khi là bánh mì phô mai, lúc thì su kem trà xanh. Đến đúng 8 giờ, Tùng gõ cửa phòng giám đốc, đặt khay bánh và ly cà phê nóng lên bàn.

— Anh dùng thử bánh mới em làm đi ạ, hôm nay có thêm hạt dẻ rang, cho anh dễ tiêu hóa hơn.

Trung mím môi, gật đầu, nhón lấy một miếng bánh, thưởng thức chậm rãi. Dạo này, Trung phát hiện mình cứ ngóng chờ mấy món Tùng mang đến mỗi sáng, thấy vui vẻ hơn, làm việc cũng trơn tru hơn. Anh chỉ nghĩ đơn giản: “Nhóc tận tâm, đáng quý thật.”

Đến trưa, hai người ngồi ăn cơm cùng nhau trong phòng họp nhỏ. Tùng dọn cơm ra, không quên xếp từng món tỉ mỉ, đôi khi còn cắm thêm cành húng quế hay nhánh ngò nhỏ cho đẹp mắt, đĩa trái cây tráng miệng luôn có sẵn vài quả nho đã lột vỏ. Trung mỗi bữa còn chủ động hỏi:

— Hôm nay em nấu gì?

— Dạ, thịt kho tiêu như anh dặn, thêm ít canh bí xanh cho mát anh ạ.

— Tốt, anh thích vậy.

Có những hôm Tùng biết Trung bận họp đến tối, cậu âm thầm nấu thêm một hộp cơm tối, để vào túi giữ nhiệt, dán thêm một tờ giấy nhỏ, nét chữ tròn trịa:

“Anh nhớ ăn tối nhé. Hôm nay có canh gà hầm hạt sen cho anh ngủ ngon. Đừng làm khuya quá!”

Hoặc:

“Ngày mới cố lên! Anh ăn nhiều một chút cho có sức. — Minh Tùng.”

Trung ban đầu cũng chỉ cười khẽ, cất hộp cơm vào balô rồi mang về nhà, tối đến lại ngồi một mình trong căn hộ lạnh, mở hộp cơm, ngửi thấy mùi món ăn quen, bất giác thấy ấm áp lạ lùng. Anh nhận ra, hình như mấy hôm không ăn cơm Tùng nấu thì tâm trạng hay bứt rứt, công việc cũng kém hẳn hiệu suất.

Thói quen ấy cứ kéo dài, thành ra dường như Trung sống dựa hẳn vào Tùng trong những việc nhỏ nhặt hàng ngày. Sáng ra thì ngóng bánh, cà phê, trưa lại mong hộp cơm Tùng dọn, tối về nhất định phải lục balô lấy phần cơm cậu chuẩn bị mới ngon miệng. 

Những lúc Tùng xin nghỉ ốm, văn phòng như thiếu đi nhịp thở êm ái quen thuộc, Trung đứng ngồi không yên, làm gì cũng không vào guồng, ăn cơm ship về không thấy vị.

Còn Tùng, dù mệt mỏi vì lo bữa ăn ba buổi, chuẩn bị tài liệu, sắp xếp lịch họp, chạy vặt các kiểu, nhưng chỉ cần thấy Trung ăn ngon, khen một câu, hoặc vỗ nhẹ vai mình:

— Em giỏi lắm, hồi ấy tuyển em vì muốn có người chắn rượu hộ. Mà bất ngờ tuyển được luôn trợ lý toàn năng.

Trung cũng không còn giữ khoảng cách cứng nhắc nữa, ngày càng tự nhiên tỏ ra thân thiện với Tùng: khi thì vỗ vai, lúc lại xoa đầu nhẹ, đôi khi nhăn mặt cười thật hiếm hoi:

— Em đúng là trợ lý giỏi. Từ khi có em anh làm việc năng suất hẳn lên. Đôi lúc anh nghĩ không có em, chắc anh xoay sở không nổi đâu.


Từ những lần mệt mỏi sau tiệc tiếp khách, việc Tùng “hộ tống” Trung về nhà dần trở thành chuyện thường xuyên. Lúc đầu, Trung còn hơi ngại, chỉ nghĩ để trợ lý ngủ lại cho tiện, nhưng rồi những buổi tối ấy nhanh chóng thành thói quen kỳ lạ. Cứ hôm nào có cuộc nhậu kéo dài, Trung sẽ nhẹ nhàng bảo:

— Tùng này, em ở lại đi, mai khỏi vội vã về làm. Nhà còn phòng trống đấy.

Tùng nghe mà lòng rộn lên như pháo nổ, cố tỏ ra bình tĩnh chỉ “dạ vâng ạ,” nhưng thực ra trong bụng thì reo hò, hạnh phúc như được tiến thêm một bước vào thế giới riêng tư của Trung. 

Mỗi lần qua, Tùng mang theo một ít đồ cá nhân: bàn chải đánh răng, pyjama, sách, vài nguyên liệu nướng bánh quy… Lúc đầu, mọi thứ chỉ để gọn trong túi vải. 

Sau đó, dần dần, Tùng có hộp đồ nhỏ ở phòng khách nhà Trung, có cả bộ cốc uống nước và khăn riêng treo trong phòng tắm. Phòng cho khách dần thành “phòng của Tùng”, thỉnh thoảng Trung đi ngang còn thấy trên bàn sách vở, bút, khăn xếp ngay ngắn, thoảng mùi xà phòng dịu nhẹ lạ lẫm. Căn hộ rộng lớn của Trung, vốn luôn im lặng như bảo tàng, giờ đây có hơi người, có tiếng bước chân nhẹ nhàng vào bếp mỗi sáng.

Những hôm ở lại, Tùng thường dậy trước Trung, lặng lẽ vào bếp chuẩn bị bữa sáng: bát cháo gà nóng, trứng luộc mềm, cà phê thơm. Trung ra khỏi phòng, tóc vẫn còn hơi rối, nhìn thấy Tùng quanh quẩn trong bếp thì khẽ mỉm cười, giọng khàn khàn:

— Em dậy sớm vậy à?

Tùng cười, múc cháo ra bát:

— Anh ăn đi cho nóng, hôm nay em làm thêm chút salad cho dễ tiêu.

Cứ thế, sáng nào có Tùng ở lại, Trung cũng được phục vụ tận miệng, ăn xong ra bàn đã có cà phê và hoa quả bày sẵn. Trước đây, anh không thích ăn sáng, đi làm chỉ nhờ trợ lý order cho cốc cafe, ít bánh ngọt.

Anh ngạc nhiên nhận ra, từ lúc nào mình thành người lười biếng, chỉ cần mở mắt ra là đã nghe mùi thức ăn quen thuộc, mọi thứ được sắp đặt đúng ý như có một người vợ nhỏ ở trong nhà. 

Tùng thì hạnh phúc khôn tả. Chỉ cần được ở lại nhà Trung, được vào bếp, được dọn bàn, được thấy từng chi tiết đời thường của anh, lòng Tùng như lấp đầy bởi một cảm giác vừa thỏa mãn vừa yên bình. Phòng khách thành nơi hai người ngồi ăn khuya, xem tin tức cùng nhau, có hôm Trung ngủ gục trên sofa, Tùng lặng lẽ kéo chăn đắp cho anh, mỉm cười ngắm gương mặt khi ngủ của anh như báu vật.

Trung coi Tùng như em trai quý mến, đôi khi có chuyện gì vui buồn, Trung cũng kể, tâm sự về công việc, về những áp lực không ai hiểu được.

— Anh mệt à?

— Cũng hơi thôi… may mà có em ở cạnh, mọi thứ nhẹ đi nhiều lắm.

Tùng nghe câu đó thì tan chảy, lặng lẽ dọn bàn, lòng rộn ràng như hoa nở. Những thứ nhỏ nhặt nhất cũng trở thành niềm vui: dọn tủ lạnh, thay ga giường, để lại tờ giấy dán “Chúc anh ngủ ngon, hôm nay em về nhà nhưng mai em lại qua.”

Rồi không ai nói gì, nhưng trong tuần, gần như cứ ba hôm thì có hai hôm Tùng ngủ lại nhà Trung. Dần dần, nửa tuần cậu ở lại, căn hộ của Trung chẳng khác gì có thêm người thân, tiếng cười, mùi cơm mới, và ánh sáng dịu dàng của một cuộc sống mà chính Trung cũng không ngờ mình sẽ quen đến thế. 

Bạn bè thân thiết của Trung đến chơi, thấy đôi dép mới ngoài cửa, chiếc khăn lạ trong phòng tắm, hỏi khẽ:

— Ủa, có người yêu từ bao giờ đó?

Trung chỉ cười:

— Cậu em trợ lý của tôi đấy. 

Chính Trung cũng không nhận ra, việc tuyển một cậu trợ lý mới ra trường, mặt ngoan, tưởng dễ sai bảo, giờ lại thành “toàn năng”, có thể đọc được cả ý nghĩ mình. Cậu làm mọi thứ chu toàn, không cần chỉ dạy, luôn sẵn sàng hỗ trợ không chỉ công việc mà cả sinh hoạt, khiến Trung cảm thấy bình yên, tin cậy  mà còn hơn thế, cảm giác như có người thân ruột thịt cạnh bên, lâu dần không muốn rời xa.

Tùng thì càng lúc càng mê đắm cuộc sống ấy, dù biết chỉ là “em trai” hay “trợ lý đặc biệt” trong mắt Trung, nhưng mỗi ngày được ở lại, được lo cho anh, được là người đầu tiên anh thấy mỗi sáng và người cuối cùng chúc anh ngủ ngon trước khi tắt đèn, cũng đủ để cậu sống bằng cả con tim. Từng chút một, Tùng xếp cuộc đời mình quanh Trung, lặng lẽ, kiên nhẫn, hy vọng một ngày nào đó anh sẽ nhận ra: căn nhà này, và cả cuộc đời này, nếu thiếu vắng Tùng, sẽ trống trải biết nhường nào.


Càng ngày, khi được chạm vào cuộc sống riêng tư của Trung, được cùng anh chung một mái nhà, mọi thứ càng trở nên khó kiểm soát. Thói quen ở lại nhà Trung, mang theo đồ dùng cá nhân, ngủ trên chiếc giường của phòng khách bên cạnh phòng Trung… tất cả khiến những ranh giới nhỏ bé giữa “tình cảm trong sáng” và “ham muốn bản năng” càng lúc càng mờ nhạt, nhoè đi từng đêm.

Có những tối Tùng nằm trên giường, nghe tiếng Trung đi lại ngoài phòng khách, tiếng nước chảy trong phòng tắm, ánh đèn hắt qua khe cửa vàng nhạt. Lòng Tùng cồn cào, vừa hồi hộp vừa rạo rực, chỉ mong có thể bước qua cái cửa mỏng manh ấy, vào phòng Trung, nhìn anh thật lâu, thật gần.

 Những buổi sáng sớm, lúc Trung vừa ngủ dậy, tóc rối, áo phông trắng mỏng dính vào cơ thể, lộ cả những đường nét thon gầy nhưng săn chắc dưới ánh nắng, khiến Tùng vừa muốn nhào tới ôm, vừa muốn áp môi lên làn da lạnh ấy mà hôn, mà liếm, mà cắn.

Tùng bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ nhất: cái cách Trung cởi áo sơ mi sau khi đi làm về, làn da trắng nhợt, xương quai xanh sắc nét, bụng phẳng với đường lông tơ mờ mờ kéo xuống tận dưới rốn; bàn tay đẹp, những ngón dài, đôi lúc cầm ly nước, đôi lúc chống vào thành ghế, mỗi chuyển động đều khiến Tùng mê mẩn, muốn quỳ xuống liếm từng ngón một, muốn nếm thử từng tấc da thịt ấy. 

Có đêm, Tùng nằm trong phòng khách, ngửi thấy mùi chăn gối của Trung. Cậu kiêm luôn việc giặt đồ, lén tráo chiếc chăn anh đắp tuần qua với chăn mới. Lén lút đắp chăn của anh lên người, nhắm mắt lại là cảm giác như cả cơ thể đều bao phủ bởi hơi thở của Trung.

Nhiều đêm, Tùng không chịu nổi, len lén rút cặc ra khỏi quần, ngón tay vuốt nhẹ thân mình, môi cắn chặt để không phát ra tiếng động. 

Trong đầu là hình ảnh Trung lạnh lùng, môi mím chặt, ngồi đọc sách ngoài phòng khách. Càng nghĩ càng nứng, tưởng tượng cái thân hình hoàn mỹ ấy bị chính mình đè xuống, đôi chân dài thon gập lại, môi Trung hé ra rên rỉ từng tiếng, ánh mắt sắc lạnh nhòe đi vì khoái lạc, bàn tay nắm chặt lấy ga giường. 

Tùng mường tượng mình kéo tụt quần Trung, lật anh lại, cắn lên vai, luồn tay sờ soạng lên bụng phẳng, đẩy cặc vào giữa khe mông, cảm nhận cơ thể người đàn ông vốn hoàn hảo, mạnh mẽ giờ đây dưới mình run rẩy, rên nho nhỏ, giọng khàn đặc gọi tên mình:

— Tùng… nhẹ thôi… a…!

Tùng càng nghĩ càng không kiềm chế nổi, tay sục liên hồi, thân thể rạo rực, tim đập dồn dập. Cậu vùi mặt vào chăn, cố hít lấy mùi nước xả vải trộn lẫn chút hơi ấm của Trung còn sót lại, miệng khẽ rên:

— Anh Trung… anh… cho em… cho em địt anh… em muốn… muốn làm anh nứng, muốn nghe anh gọi tên em…

Những hình ảnh loạn lạc cứ chồng lên nhau: Trung lạnh lùng nhưng khi bị ép xuống, sẽ run lên, đỏ mặt, đôi mắt mở to vừa kinh ngạc vừa mê ly, bàn tay cào nhẹ lên vai mình, môi khẽ hé mà rên từng nhịp, giọng đứt quãng:

— Tùng… em… sâu quá… a…!

Tùng sục càng nhanh, thân thể gồng lên, lưng cong lại, cảm giác khoái lạc dâng đầy từng ngón chân, đầu óc quay cuồng chỉ còn một cái tên, một hình bóng, một giấc mơ. Trong khoảnh khắc nổ tung ấy, Tùng nghiến răng, bắn mạnh ra đầy tay, miệng khẽ bật lên tiếng thở dốc, không kìm được gọi nho nhỏ:

— Anh Trung…!

Nước bắn vương trên bụng, trên ga, hơi thở gấp gáp, Tùng nằm ngửa ra, mồ hôi vã trên trán. Lồng ngực dồn dập, tim đập thình thịch, cậu cố nuốt nước bọt, vừa sung sướng vừa xấu hổ, vừa run rẩy vừa khát khao mãnh liệt. Đắp lại chăn, Tùng nhắm mắt, môi vẫn còn rướn nhẹ, thì thầm trong vô thức:

“Em muốn anh… muốn tất cả của anh…”

Bên kia bức tường, Trung vẫn ngủ say, hoàn toàn không hay biết rằng, chỉ một hơi thở, một cái chăn cũ, một chút thân mật ngắn ngủi… đã đủ khiến người trợ lý ngoan ngoãn của mình phát cuồng vì khao khát, vì thèm muốn, vì tình yêu không thể giấu nổi nữa.


Chương tiếp: 3. H Ai Đã Địt Lồn Anh???