Đào Giang cắn môi, nước mắt chảy ướt gò má, khóc không thành tiếng. Nãy giờ cậu chỉ làm bộ gây chuyện để kéo Dung Thiều chú ý tới mình. Cậu là người nhỏ tuổi nhất trong căn nhà này, nên mỗi lần tỏ ra nũng nịu thì ai cũng mềm lòng, chìu theo từng câu từng chữ. Dung Thiều cũng vậy, luôn phá lệ với cậu.
Nhưng bây giờ… tim cậu đau thật. Cậu vẫn là con trai trên giấy tờ của Dung Thiều, vậy mà hắn chẳng để ý đến mình.
Trước kia, mỗi lần bị Dung Thiều địt đến khóc lên, hắn sẽ luôn đưa tay xoa trán cậu, đẩy tóc ra sau, dùng giọng dịu dàng như dỗ người đang bị giật mình sau khi bị chơi quá thô bạo. Mỗi cái vuốt ve khi ấy đều khiến cậu thấy được yêu thương, thấy mình được đặt trong lòng bàn tay hắn.
Còn giờ? Hắn đang làm y hệt vậy, nhưng là với người khác.
Cậu hoàn toàn bị bỏ lại phía sau.
Đào Giang nhìn qua, thấy Dung Thiều đang túm lấy cằm Thu Trạm, kéo anh xuống để mút sạch cái cặc dính đầy tinh của hắn. Dương vật ướt đẫm, còn sót lại lớp dịch nhầy vừa tràn ra, Thu Trạm quỳ giữa hai chân, cẩn thận liếm sạch từng giọt bằng đầu lưỡi, rồi mới từ từ ngậm vào.
Cặc hắn vừa mới bắn nên còn hơi mềm, Thu Trạm dùng tay giữ gốc, vừa vuốt vừa mút mạnh đầu khấc, khiến nó lại cứng lên từng chút một.
Nhưng chỉ vừa hơi động đậy, Thu Trạm đã rên khẽ vì đau. Cái lồn vừa bị đụ nát, giật thon thót mỗi khi co lại. Anh khẽ run người, rồi nghiêng đầu nhìn về phía Đào Giang đang ngồi khóc. Cuối cùng thở dài, ghé tai Dung Thiều:
“Con nó sắp khóc tới nơi rồi. Anh qua dỗ đi.”
Dung Thiều cau mày, hừ lạnh:
“Tại em chiều nó riết.”
Miệng thì nói vậy, nhưng hắn đã giơ tay lên, ngoắc một cái:
“Lại đây.”
Thu Trạm: “……”
Tính ra trong cái nhà này, người mệt nhất vẫn là “vợ cả” như anh.
Nghe thấy Dung Thiều gọi tên mình, Đào Giang ngẩng lên, ánh mắt ngây ngô, gần như sửng sốt vì mừng rỡ. Cậu lập tức đứng dậy, nhưng vì ngồi lâu nên chân tê rần, không đứng vững, suýt nữa ngã bổ nhào xuống nền. May mà kịp vịn lấy tay vịn cầu thang.
Pha đó dọa cả Dung Thiều lẫn Thu Trạm giật bắn người. Dung Thiều lao ngay tới đỡ lấy cậu. Đào Giang lau nước mắt, giọng nhỏ như muỗi:
“Con tự đi được mà…”
Cơ thể cậu vốn đã yếu, thành niên chưa bao lâu thì dính thai, lại không chịu nghe lời bác sĩ, khiến Dung Thiều từng nổi giận không ít lần. Nhưng nhìn bộ dạng tội nghiệp của Đào Giang lúc này, Dung Thiều cho dù tính khí có lớn cỡ nào cũng đành nuốt xuống. Hắn đứng yên tại chỗ, lặng lẽ đợi cậu bước từng bước lại gần.
Thu Trạm thì vừa lo vừa buồn cười. Đúng là đánh rắn đánh ngay chỗ đau. Nếu Đào Giang không phải con trai ruột, anh đã sớm đóng gói hồ ly nhỏ này nhét thẳng vào hộp đêm làm đầu bài rồi. Nghĩ đến đó, anh cũng thôi mặc kệ, xoay người đi tắm, tay còn xoa eo thấm mệt.
Đào Giang chỉ mặc tạm cái áo ngủ to của Dung Thiều. Bụng đã lớn, đồ cậu không mặc vừa nữa. Áo bị bụng đẩy căng, vạt trước phủ bụng thì vạt sau trễ quá nửa mông, mảnh mông trắng nõn lộ ra từng bước đi.
Cậu vừa ôm bụng vừa đi, dáng đi lạch bạch như con vịt, mỗi bước đều nhẹ nhàng. Trong mắt còn vương giọt nước, môi vẫn cắn đỏ. Cậu bước từng bước về phía Dung Thiều, vừa chậm vừa ngoan.
Khi đến gần, cậu nhào vào lòng hắn như một con thú nhỏ tìm hơi ấm. Dung Thiều đưa tay đỡ lấy mông cậu, cái lồn nhỏ vừa nãy cậu đã móc rất lâu, giờ dính đầy nước, mềm nóng.
“Đi được mấy vòng rồi?”
“…Ba vòng… với nửa.” – Đào Giang lí nhí trả lời.
Căn biệt thự ba tầng, đi từ dưới lên đỉnh rồi xuống lại mới tính một vòng. Người khoẻ đi bốn vòng cũng đã bở hơi tai, huống hồ gì Đào Giang vác theo bụng lớn. Nhưng cậu không dám than, chỉ níu ống tay áo hắn mà làm nũng:
“Dung Thiều… sau này con sẽ ngoan và nghe lời… cha đừng giận nữa, được không… cha thương bé Giang nhất mà…”
Trước đây, lúc Đào Giang mới theo Thu Trạm tới sống chung, chỉ gọi Dung Thiều là “chú”. Về sau, không biết từ lúc nào, cậu bắt đầu gọi là “cha”. Chắc là khi đã quá quen với việc được ôm, được cưng, được địt, được gọi dậy bằng tay sờ háng.
Giờ thì cái từ “cha” ấy, chỉ gọi trên giường mới đúng chỗ.
Cảm nhận được Dung Thiều không còn giận, Đào Giang không chần chừ nữa, bò luôn lên ghế sofa. Tay chân luống cuống mà vẫn gắng gượng đỡ đầu gối, tự dạng ra hai chân, thở hổn hển rồi nói rành rọt, giọng trong veo:
“Cha phạt con đi… đánh nát lồn Đào Giang cũng được…”
Đào Giang từng thấy Dung Thiều đánh Liễu Khê bằng roi mây. Cậu chưa từng bị như vậy bao giờ.
Lần này, cậu tự tay cởi quần lót của mình ra. Nhưng Dung Thiều khàn giọng ngăn lại:
“Đừng cởi.”
“Ơ?” – Đào Giang cúi đầu nhìn xuống, vì bụng bầu quá lớn nên chỉ thấy phần bụng căng tròn chắn trước mặt, không thấy được ánh mắt Dung Thiều lúc ấy nóng đến mức nào.
Hôm nay cậu mặc quần lót màu hồng dâu phấn, cái quần này là đồ Dung Thiều từng mua về để trêu chọc, khi cậu mới tới đây, suốt ngày khóc nhè. Hắn từng nói cậu như con gái nhỏ, rồi tiện tay mua mấy cái quần lót kiểu dễ thương này. Khi đó hắn chưa từng nghĩ sẽ có ngày muốn địt người mặc nó.
Dung Thiều tưởng cậu đã vứt đi từ lâu. Không ngờ tới giờ cậu vẫn mặc.
Cái quần lót ấy hơi nhỏ, bó sát vào mông mềm, mảnh vải mỏng dán chặt vào giữa háng, nơi cặc nhỏ đang phập phồng vì hứng tình. Còn lỗ lồn mới chỉ một tuần không bị địt mà đã hồng hào trở lại, lỗ nhỏ giật nhè nhẹ, cọ vào vải mà rịn nước.
Chính cái hình ảnh đó khiến cổ họng Dung Thiều khô khốc. Dưới háng hắn đau cứng, cặc gồng lên như bị siết. Hắn là đàn ông hơn ba mươi, vẫn còn biết tự kiềm chế, nên không lột cậu ra ngay mà chỉ rút từ dưới bàn một cây roi mây, vẫn là cây từng dùng với Liễu Khê. Hắn đưa tay vuốt nhẹ bụng Đào Giang, kiểm tra đứa nhỏ bên trong. Vẫn ngủ ngoan.
Giọng hắn khàn khàn:
“Được lắm, cha sẽ trừng phạt con.”
Khung xương của Đào Giang vốn nhỏ, gầy, sờ vào mới thấy được chút thịt mềm. Chính vì thế mà cái bụng bầu tám tháng càng khiến cậu trông mong manh hơn, mỏng mảnh như chỉ cần một tay bóp là bụng có thể nứt ra.
Áo ngủ trên người đã bung nút, bụng trắng mịn lộ ra trần trụi. Cái bụng to chắn hết tầm mắt cậu, khiến cậu cảm thấy vừa sợ vừa lo, nước mắt rơi lã chã, nhưng cánh tay vẫn bấu chặt lấy đầu gối, cố gắng dạng chân ra.
Cậu đang chờ bị phạt.
Hơi thở gấp gáp làm cả cái lồn nhỏ giữa háng cũng đóng mở nhè nhẹ. Quần lót màu hồng ướt đẫm dán sát vào bướm, vừa nhìn đã thấy khiêu khích. Cái thứ vừa phóng đãng vừa non nớt ấy làm Dung Thiều tối mặt lại.
Hắn cầm roi mây, không do dự, quất một đường chính xác lên phần mép thịt lồi dưới lớp vải.
Tiếng chát! vang lên không to nhưng rõ ràng. Lực đạo không quá mạnh, nhưng cũng đủ làm hai mép lồn mềm run rẩy sưng đỏ lên. Lớp nước bên trong trào ra thấm dần vào quần lót, tạo thành một vệt ướt tròn ngay giữa đáy quần, như một túi nước nhỏ đang dần phồng lên vì dâm dịch.
Đào Giang chỉ có thể dựa vào tiếng roi quất để đoán Dung Thiều xuống tay nặng hay nhẹ. Đau đớn chưa truyền tới đã khiến cậu rưng rưng nước mắt, khóc khàn cả giọng, nhưng trong lòng lại càng thêm khao khát được vỗ về, dỗ dành.
“A a… đau quá, Dung Thiều… con chịu không nổi nữa…”
Cậu vừa khóc vừa gọi tên, giọng run rẩy, vừa đau vừa thèm được cha dượng dỗ ngọt.
Nhìn Đào Giang rơi nước mắt, hắn cũng mủi lòng, đưa tay xoa nhẹ vai cậu, dỗ dành:
“Không sao đâu, chịu chút nữa thôi, lát nữa được cha ôm rồi…”
Dung Thiều chỉ đánh ba roi rồi dừng lại, nhanh chóng vòng tay ôm lấy Đào Giang, bế cậu lên kiểu công chúa. Bụng Đào Giang quá lớn, cậu không ôm nổi cổ hắn mà chỉ biết níu lấy áo trước ngực. Một tay Dung Thiều đỡ mông, một tay giữ chặt eo cậu phòng trượt ngã.
“Cha ơi, mông con ngứa quá… lúc nào cha mới đụ con đây, con chịu không nổi nữa rồi…”
Dung Thiều nhếch mép, ra chiều trêu ghẹo:
“Bé hư, con còn nửa vòng cầu thang chưa bò đấy.”
Nghe thế, Đào Giang ngớ người, vừa khóc vừa vùng vẫy:
“Gì chứ, chẳng phải cha phạt xong rồi sao!”
Dung Thiều siết chặt tay, bóp mạnh mông cậu cảnh cáo:
“Đừng nghịch nữa!”
Bụng to, Dung Thiều ôm không vững, Đào Giang mà cứ giãy, chỉ sợ ngã thật.
Khi thấy Đào Giang chịu im lặng, hắn mới đặt cậu xuống sàn thang lầu.
“Nào, chổng mông lên, vừa bò vừa cho cha đụ, được không?”
Đào Giang lập tức ngoan ngoãn bò lên bậc thang, hai đầu gối quỳ trên mặt sàn, cố gắng dẩu mông lên cao dù bụng quá lớn, chỉ sợ bụng chạm thảm. Dù cố thế nào, bụng vẫn sát mặt đất, nhưng cậu vẫn gắng sức nâng mông cho Dung Thiều.
“Bé cưng ngoan lắm.”
Dung Thiều vừa nói vừa vỗ nhẹ mông Đào Giang khen thưởng.
Đào Giang làn da trắng, gương mặt tinh xảo, đường nét pha trộn giữa nét non nớt và trưởng thành, nụ cười trong sáng mà quyến rũ. Từ sau khi mang thai, trên người cậu lại càng hòa giữa vẻ thiếu niên ngây ngô và mị lực đàn ông, khiến người ta nhìn vào chỉ muốn nuốt trọn.
Dung Thiều không cởi quần lót của Đào Giang ra, mà chỉ kéo mạnh lớp vải màu hồng dâu nhét sâu vào khe mông, dồn thành một cục cộm giữa mép lồn ướt nhẹp. Quần lót vốn đã nhỏ, bị kéo như vậy liền lọt thỏm vào giữa hai mép thịt sưng đỏ, bọc chặt lấy hết môi dưới, càng khiến lỗ lồn sưng phồng lên sau trận phạt roi. Đào Giang rên rỉ uốn éo, cơn đau lẫn khoái cảm dâng tràn đến mức chưa kịp định thần thì Dung Thiều đã cầm cặc dí thẳng vào, đâm xuyên qua lớp vải ướt, cắm phập một phát vào tận trong.
Cặc to, dài, nóng rực, vừa vào đã ngoáy xoắn mạnh mẽ trong lỗ lồn đã quá lâu chưa được đụ. Mới một tuần không được chạm tới, bên trong bó chặt như chưa từng bị ai lấy đi lần đầu, từng nếp gấp nóng ướt vừa mềm vừa khít, hút lấy cặc, quặn từng vòng nuốt sâu tới tận gốc. Dung Thiều vừa cầm đùi Đào Giang nhấc lên, vừa đẩy cậu lên bậc thang, không cho nghỉ.
Mỗi lần thúc là một lần cả cơ thể Đào Giang rung lên, ngực dán sát thảm, mông bị kéo ngược lên, bụng bầu đập nhè nhẹ vào mặt thảm mỗi lần thân thể bị đè sấp. Dung Thiều vừa địt vừa vỗ bôm bốp vào mông đã sưng, vừa thúc cặc thật mạnh, vừa quát:
“Bò tiếp đi, ai cho dừng?”
Bên dưới, lớp vải quần lót mỏng tang bị nước lồn thấm ướt nhẹp, dính dấp chặt vào từng nếp gấp đỏ au. Mỗi lần cặc rút ra đâm vào lại kéo theo dịch dâm nhầy sủi bọt, phun mép trắng xóa, vừa ướt vừa nóng. Đào Giang mồm há ra rên không thành tiếng, nước miếng nhỏ giọt xuống sàn, cơ thể vừa đau vừa sướng đến phát khóc, chỉ biết bám tay vào bậc thang mà gắng sức bò về phía trước.
Nhưng mỗi lần cậu dừng lại, Dung Thiều lại cố tình dừng cặc, để nguyên đầu khấc nghẹn ngay cửa lồn, khiến Đào Giang bật khóc thút thít, lại phải dồn sức bò tiếp. Ban đầu Dung Thiều còn đỡ hông cho cậu, sau này mặc kệ, để Đào Giang tự quỳ bò như con thú cái nhỏ trên thảm, toàn bộ sức chỉ còn lại ở hai cánh tay run rẩy.
Mồ hôi và nước lồn chảy xuống theo đùi, dưới bụng là vết thảm in hằn, toàn bộ quần lót bị dồn hẳn vào kẽ mông, cặc đâm qua lớp vải ra vào lỗ lồn đã chín mềm, càng lúc càng thuận, càng dễ trượt sâu. Lưng áo ngủ bung hết nút, cả thân thể trắng mềm lộ ra, chỉ còn phần quần lót ướt nhẹp quấn nơi háng và cái bụng tròn nhô lên rung theo từng cú thúc.
“Ah… Dung Thiều… địt mạnh quá… bụng con… a…”
Đào Giang nức nở, không màng quần áo xộc xệch, chỉ biết khóc thét vì vừa đau vừa sướng.
Dung Thiều lo cậu ngã vào bậc thang, nên thuận tay vén luôn áo ngủ ném sang một bên, để cậu trần truồng, lưng cong, mông ngẩng lên tiếp từng cú đụ đến tận cùng.
Tai nghe bị vứt ra cùng đống quần áo, điện thoại đèn báo sáng nhấp nháy trên bậc thang, Dung Thiều chẳng buồn để ý, chỉ bật cười, bóp bụng Đào Giang rồi nghiêng đầu trêu:
“Bé Giang, chân mở ra nữa coi.”
Bụng bầu rung lên vì bị bóp, Đào Giang rùng mình tách chân rộng hơn, mông lắc nhẹ để né bàn tay người đàn ông. Bụng phồng tròn đong đưa, căng mọng như trái bóng nước sắp tràn, bấu chặt vào eo.
Lúc này trên người Đào Giang chỉ còn duy nhất một chiếc quần lót, thân thể nặng nề vẫn bị Dung Thiều đè chặt ở bậc thang mà địt tới tấp, vậy mà càng bị đè, Đào Giang càng thấy hứng tình, rên rỉ ngửa đầu, từng tiếng vọng lại nghe càng kích thích.
Thấy Đào Giang đã hoàn toàn thích ứng với nhịp địt mạnh bạo đó, Dung Thiều mới giảm lực, chuyển sang chậm rãi thúc sâu từng nhịp, vừa đủ cho Đào Giang không nghẹt thở nhưng vẫn không thể nào ngừng rên.
Cứ như vậy, mỗi khi Đào Giang vừa lên tới cao trào, chưa kịp lấy lại sức thì Dung Thiều đã đột ngột rút cặc ra, tát nhẹ vào mông, ra lệnh cho cậu bò tiếp lên thang lầu.
Đào Giang lê từng nhịp, bụng kéo lê trên sàn, mông và lồn đều sưng đỏ, cặc nhỏ đã xìu nhưng nước vẫn nhỏ từng giọt xuống đùi. Trong khi đó, cặc của Dung Thiều vẫn cứng, nóng ran.
“Ư… cha… con… không bò nổi nữa…”
Miệng Đào Giang dính nước miếng, rên tới tắc tiếng, nước mắt dính cả cằm, nhưng sức thì gần như cạn sạch.
Dung Thiều càng chơi càng phấn khích, lỗ lồn Đào Giang đã bị địt đến mềm oặt, vừa bò vừa co rút vào cặc, bên trong hút chặt tới mức điên dại. Lúc thì nghĩ chắc thể lực Đào Giang kém, mới bò có mấy bước đã muốn lăn ra ngất, lúc thì nghĩ hay lần sau cưỡi kiểu này với “vợ nhỏ” khác cho biết mùi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ thấy thích nhất là chơi đùa bé Giang, vừa dễ thương vừa ngoan ngoãn vừa sướng phát điên.
Bây giờ không ai khác trong phòng, chỉ có hai người, Dung Thiều lại càng không buông, vừa vuốt ve lưng Đào Giang vừa cười khàn:
“Bé Giang đúng là con ngựa non bướng nhất của cha, ngoan, cố bò thêm chút nữa, cha địt xong sẽ ôm con vào lòng…”
“Ư… ngựa non ngoan lắm…”
Đào Giang vừa thở hổn hển vừa bò lên từng bậc thang, bụng bầu nặng kéo sát mặt thảm, lưng rướn lên trông như con ngựa cái mệt lử, vậy mà càng bị cưỡi, cậu lại càng rên rỉ nức nở. Dung Thiều ngồi đè trên mông cậu, hai tay giữ chặt eo, vừa thúc vừa dập càng lúc càng sâu, càng lúc càng ác.
Dung Thiều trên người chỉ còn mỗi áo sơ mi mở nút lòa xòa, quần cũng chẳng buồn mặc, cặc dựng sẵn chỉ nhét qua khe quần lót mà móc ra, giờ thì đang cưỡi thẳng lên tấm lưng trần trắng hếu của Đào Giang mà địt tới tấp. Dưới ánh đèn, da thịt trần trụi bóng lên một tầng mồ hôi, bụng bầu rung theo từng nhịp cặc thúc.
Càng bị chơi kiểu cưỡi này, Đào Giang càng ngoan ngoãn gồng bụng bò tới trước, chân bám thảm chống lên không ngừng, nhưng Dung Thiều càng đè, lỗ lồn càng nhão, từng đợt co rút thắt nghẹn lấy cặc, bụng bự kéo lê, vừa rên vừa khóc vừa sướng tới ngạt thở.
Đúng lúc ấy, Thu Trạm vừa tắm ra, bắt gặp cảnh này, chỉ kịp nhìn thấy Đào Giang mắt nhòe nước cầu cứu, định nhào tới lại bị Dung Thiều chặn lại.
“Cứu với… ba ba ơi, con sắp bị địt đến hỏng người mất… ahhh… cha… địt con tới chết mất…”
Thu Trạm liếc qua đã hiểu Dung Thiều sắp tới giới hạn, vội vàng lại gần, quỳ ngay cạnh hai người, ngửa đầu dùng môi lưỡi liếm dọc theo bìu Dung Thiều, mút lấy từng viên dái, đầu lưỡi đảo quanh từng nhịp, vừa mút vừa dùng hơi nóng thổi lên gốc cặc.
Cảm giác ẩm ướt mềm mại ấy khiến Dung Thiều gầm lên một tiếng, động tác càng lúc càng mạnh bạo, nhưng cũng chậm dần, từng cú thúc thọc sâu tới tận cùng rồi giữ nguyên, chôn cặc tới tận gốc.
Thu Trạm ngậm cả hai viên dái trong miệng, liếm xong lại rướn người lên, đầu lưỡi liếm nhẹ theo thân cặc, rồi khéo léo lách vào sát nơi chồng và con trai mình đang dính lẹo, cẩn thận quét quanh từng tấc, vừa liếm vừa mút, môi khẽ cắn lấy hột le đỏ ửng của Đào Giang, khiến cậu bật khóc thét lên vì khoái cảm.
Dung Thiều thở dốc, dương vật căng trướng bắn từng dòng tinh vào trong lỗ để con riêng, toàn thân đổ mồ hôi, ánh mắt đỏ rực vì dục vọng.
(Trời ơi cảnh ba ba “cứu” con trai bằng cách liếm dái chồng chung cho ra nhanh hơn sao mà nó nứng)
Chương tiếp: 3. H+ Ụ Con Riêng Ảnh Đế Vãi Đái