3. H+ Trần Tư Nhã (Mẹ Kế)

Là người già nhất hậu cung mà lại chưa có thai, Nhã bất an ghen tị.

Chiều tà buông một lớp nhung hồng lên mái ngói lưu ly, ánh nắng cuối ngày rót vàng qua những hành lang uốn lượn, nơi gió nhẹ lùa qua tà áo mỏng, mang theo hương sen phai. Xa xa, tiếng các Ngự Thai chúc tụng nhau vẫn rì rầm:  

“Dương thật có phúc, chưa dứt cữ đã lại cấn thai…”

“Bụng Yên cao thế kia, nhất định là hoàng tử rồi…”

Trần Tư Nhã lặng lẽ bước. Trong đầu hắn vẫn còn vương bóng những bụng tròn căng dưới lớp lụa mỏng—rực rỡ, đắc ý, tràn trề sức sống. Hắn cúi đầu nhìn xuống bụng mình.

Vẫn phẳng. Trơn láng. Dưới lớp vải mềm là một khoảng trống lạnh lẽo, tĩnh mịch đến vô hồn.

Không ánh sáng. Không chuyển động. Không lấy một tia hy vọng.

Nhã đau khổ tự lẩm bẩm: 

“Dương mới sinh cuối năm ngoái… mà đã lại mang thai, Còn ta… là ngự thai lâu năm, từng được thái tử đút đầy nhất… mà vẫn như một cái lỗ rỗng…”

Chỉ còn lại một thân thể từng được ân sủng, từng bị lấp đầy, từng ẩm ướt… nhưng mãi chẳng thể nảy nở. Một chiếc tử cung u buồn như bãi đất khô, hứng mưa mà chẳng mọc mầm.

Vừa bước vào phòng mình, Nhã tháo phắt trâm ngọc cài đầu, ném mạnh lên giường. Tiếng kim loại va chạm vào gỗ lạnh như một lời trách móc vô thanh.

Hắn ngồi phịch xuống mép giường, hai tay run rẩy đặt lên bụng mình. 

Mềm.

Trống.

Nhục. 

Nhã khẽ cào lên da thịt như muốn tìm một dấu hiệu sống. Nhưng đáp lại chỉ là sự tĩnh lặng đến tàn nhẫn. 

Bất an tột đỉnh, thủ dâm tự ngược 

Ngón tay trượt xuống dưới, chạm vào mép lồn đã ướt nhẹp không vì hứng mà vì dằn vặt. Nhã rên khẽ—âm thanh vỡ ra không phải vì sướng, mà vì nỗi đau câm nín.

Lồn già rồi… hết trứng rồi… tử cung không còn biết giữ lấy tinh nữa…

Hắn vuốt nhẹ môi lồn, tách ra, đút hai ngón tay vào trong, nhấn từng nhịp chậm, nặng trĩu như chôn xuống đáy huyệt thất vọng. Hắn tưởng tượng—như mọi đêm—con cặc rồng của Tề Uyên đâm vào, ấm nóng, sâu, mạnh…

“Điện hạ…” hắn thì thầm, nước mắt rịn qua đuôi mắt trong khi ngón tay day mạnh hơn, quét lên vách lồn đang mềm rũ. “Ngài đã đút em nhiều… nhưng chưa bao giờ để lại gì cả…”

Ngón tay hắn ướt đẫm, nhưng cái lồn bên trong vẫn lạnh như đất chết. Không ấm như khi ngài đè hắn xuống, không đầy như khi tinh rồng tuôn vào không ngừng. Hắn rên khẽ, thở gấp, đầu gối khép cứng lại như đang chống lại cơn co quặn trong lòng. 

Hai tay Nhã móc xoắn bên trong, cố rút ra chút khoái cảm… nhưng niềm vui vừa chớm lại kéo theo nước mắt.

“Không muốn làm cái lỗ vô dụng nữa… không muốn làm nền cho đám ranh kia… không muốn bị thương hại…”

Ngón tay chạm hột le—sưng đỏ, đau rát—hắn day nó, nhanh, liên tục, như ép phải sướng, như cưỡng đoạt thứ mình chẳng còn xứng đáng có. Bụng hắn co lại từng đợt, lồn bắt đầu rịn nước, nhưng vẫn chẳng đủ. 

“Em muốn tinh của ngài… em muốn bụng em cũng phồng lên… em cũng muốn… được làm mẹ…”

Hắn cắm ngón sâu hơn nữa, cong khớp gập vào trong, tìm kiếm chút gì đó như kẻ đói moi vụn cơm nguội dưới rác. Nhưng khoái cảm lờ mờ ấy chỉ khiến hắn nghẹn.

Thân thể này… vẫn biết co bóp, vẫn biết rỉ nước như đĩ… vậy sao không biết giữ tinh như những đứa khác?!

Hắn cắn môi đến bật máu, tay run lên vì tức giận. Rồi bàn tay kia vụt xuống—

Bốp!—một cái tát thẳng vào mép lồn đang rỉ nước.

“Bẩn…” hắn gào khàn cổ, rồi bốp!—thêm một cái tát, mạnh hơn, nước dâm bắn tung tóe như nước mắt từ háng. “Chỉ biết khóc xin được đút… chỉ biết vênh mông để nhét sâu… mà KHÔNG BIẾT ĐẺ!!!”

Ngón tay lại cắm vào, móc xoắn đến đỏ tấy. Từng cơn rùng mình đẩy dâm dịch trào ra, nhỏ lách tách xuống đệm như tiếng chửi của trời. Nhưng hắn không dừng. Càng ghê tởm, hắn càng xoáy sâu. Càng tuyệt vọng, hắn càng tự tàn phá.

“Tụi nó chỉ cần được địt một lần đã phình bụng…” hắn rít lên, móng tay cào vách lồn. “Còn thiếp… bị đổ đầy… bị nhồi tinh như chó… mà vẫn trống rỗng…”

Nhã đấm xuống giường, toàn thân co lại giữa vũng dâm của chính mình, rên rỉ như đứa con bị bỏ rơi. Cái lồn bị tát giờ sưng mọng, đỏ thẫm, hé mở, thở phì phò như miệng đói chực khóc ăn.

“Nó… nó thích bị địt… aah… nhưng không biết sinh… không giữ được gì cả… hức… không đáng để ngài thương nữa…”

Tróc tróc… slrp… Ngón tay rút ra rồi đâm lại—mạnh hơn, sâu hơn, dại dột hơn. Mép lồn rớm máu, lẫn trong nước dâm, trộn thành thứ ẩm ướt vừa dơ bẩn vừa đáng thương.

“Aaaa—ưh… đau… đau mà sướng quá… á á… cái lồn này bệnh rồi…”

Lồn hắn rớm máu, sưng tấy, mép run rẩy như một cánh môi bị đánh đến bật khóc. Ngón tay vẫn nằm sâu bên trong, vừa day vừa móc.  Cơn cực khoái không đến bằng khoái lạc, mà bằng sự tuyệt vọng bị đẩy đến tận cùng—như kẻ khát nước đến mức uống cả máu mình. 

“A… aah… lồn em rách rồi… rách thật rồi…”

Nhã thét khàn cổ, lưng cong giật, toàn thân co quắp giữa cơn chấn động. Cái lồn siết lại dữ dội, nuốt chặt ngón tay như đang gào tên Thái tử không thành lời. Từ bên trong, một dòng nước dâm cuối cùng phụt ra. Miệng hắn bật ra tiếng rên vỡ nát:

“Điện hạ… cứu… cứu thiếp…”

Rồi hắn sụp xuống, cả người đổ gục lên đệm ướt, hơi thở đứt đoạn như con thú vừa bị xé xác mà chưa chết hẳn. Hai chân vẫn há, tay vẫn còn run vì chưa rút khỏi nơi trừng phạt, mùi mồ hôi trộn với nước dâm dính chặt vào da, lên men trong cô độc và tuyệt vọng.

Nhã lịm đi – Không còn gì để day nữa. Không còn gì để móc. Không còn gì để tự hỏi.

Chỉ còn cái lồn đỏ thẫm, mở hoác, rỉ một vệt máu loãng như lệ tử cung, ngửa mặt lên như đòi một ai đó đến—đến đút, đến ôm, đến tha thứ.

Căn phòng tĩnh lặng. Rèm lụa phất nhẹ. Và trong ánh sáng lờ mờ của đèn lưu ly, Nhã nằm đó, như con rối gãy dây, như một thân xác thừa ra giữa chốn hậu cung đầy những thai bụng căng tròn.


Flashback tình yêu cấm kị kế mẫu – hoàng tử

Gió đêm khe khẽ luồn qua khe cửa sổ, lay động rèm lụa. Trần Tư Nhã chìm trong giấc ngủ, nước mắt khô chưa kịp lau trên gò má. Trong cơn mơ mịt mờ, hắn thấy mình trẻ lại… thấy mình đang bước chậm giữa hoa viên, tà áo trắng lướt nhẹ qua hàng lan nở rộ, bước chân thong dong mà lòng chẳng biết có một đôi mắt đang dõi theo.

Từ góc khuất sau bình phong trạm ngọc, một thiếu niên vận áo bào màu lam nhạt đứng nép, mắt dõi theo bóng dáng y như bị thôi miên. Là Thái tử Tề Uyên. Khi ấy vẫn còn là hoàng lang chưa rõ tình, khuôn mặt non nớt mà ánh mắt đã cất giữ một ngọn lửa không tên.

Chỉ cần thấy y bước ngang qua cũng đủ khiến tim chàng đập dồn. Mỗi chiều, chàng đều đến hoa viên chờ, chỉ mong được thoáng nhìn dáng vẻ thanh nhã như trăng đầu thu ấy.

Thái tử khi ấy mới mười lăm, tuổi vừa thiếu niên, lòng vừa chớm rung động. Nhưng đối tượng chàng đem lòng thương mến lại là một người không thể với tới—kế mẫu mới được vua cha thu nhận vào hậu cung không lâu, mỹ nhân lạnh nhạt tên Trần Tư Nhã.

Chàng biết nếu tỏ rõ lòng mình, vua cha và mẫu phụ nhất định sẽ giận, triều đình sẽ cười chê. Thế nên chàng không dám thổ lộ, chỉ đành lén nhìn trộm từ xa, ngày nào cũng giả vờ đi dạo ngang hoa viên Tử Huyền, chỉ để bắt gặp dáng người kia một lần. 

Một ngày nọ, nhân có sứ thần nước láng giềng tới chầu, Thái tử ngỏ lời với mẫu hậu:

“Thưa mẫu hậu, tiệc trà tiếp sứ thần ba hôm nữa… nếu có thể, nên mời thêm vài vị trong hậu cung để thể hiện khí độ hoàng gia.”

Hoàng hậu ngạc nhiên:

“Con quan tâm đến lễ nghĩa từ khi nào vậy?”

Chàng mỉm cười, đáp nhỏ:

“Thần nhi là Thái tử, nếu đã ngồi cạnh người ngoại quốc thì càng phải có đủ mặt văn võ và hậu cung. 

Hoàng hậu gật đầu, không chút nghi ngờ.

Và thế là, dưới danh nghĩa “thể hiện phong thái hậu cung,” chàng đã được gặp Nhã lần đầu ở cự ly gần. 

Buổi tiệc hôm ấy, Tư Nhã được mời đến ngồi một góc. Chàng thiếu niên Tề Uyên ngồi đối diện, giả vờ nhấp trà nhưng mắt thì không dứt khỏi đường cong nơi cổ tay, sống mũi, bờ môi của y. Gió thổi làm tóc y xõa qua vai—và trái tim Thái tử như cũng bị cuốn theo.

Trong mơ, Nhã thấy rõ ánh mắt năm xưa ấy. Ngây dại. Thành thật. Đầy khát khao mà không dám chạm vào. Tim y khẽ nhói.

“Người… đã từng nhìn ta như thế,” hắn thì thầm trong mơ, một giọt nước mắt lặng lẽ trào ra nơi khoé mi.


Cái lồn này là của ta, em không được làm đau nó. 

Đêm rơi như màn lụa nặng trĩu, phủ bóng lạnh lên Cung Nguyệt. Gió thổi rì rào qua mái ngói, len lỏi qua những khe cửa, nhưng bên trong tẩm điện lại nồng mùi khác—mùi dâm loạn trộn với máu tanh, mùi nước mắt khô đi trên gối lụa.

Thái tử Tề Uyên bước vào không một tiếng động. Chàng biết hôm nay sau khi nghe tin Dương lại cấn thai, Nhã sẽ không khỏi nghĩ ngợi lung tung. 

Chàng bước qua rèm. Và thấy—Nhã.

Nhã nằm nghiêng, lưng co, tay vẫn kẹp giữa đùi như chưa kịp rút ra sau cơn cực khoái méo mó. Cái lồn giữa hai chân hé mở, đỏ thẫm, sưng vù, rớm máu và dâm dịch. Vệt nước nhớp loang ra đệm, từng giọt trượt xuống mép giường. Ngón tay hắn dính ướt. Không tiếng rên, không tiếng thở—chỉ còn da trắng bệch và hơi run nhẹ theo từng nhịp tim cạn kiệt.

Tề Uyên đứng đó, lồng ngực nghẹn cứng.

Ta đã đến trễ.

Ánh mắt chàng quét qua từng vết xước, từng dấu tự tát để lại vệt máu trên mép lồn. Cái lồn mà chàng trân quý bao nhiêu, địt mạnh bạo cũng không nỡ, vậy mà giờ bị chính chủ nhân nó cào cho bật máu. 

Tề Uyên quỳ xuống cạnh giường, bàn tay chạm nhẹ vào đùi hắn—nóng. Sốt. Mạch loạn.

“Em thật ngốc…” chàng thì thầm, giọng run như giận. 

Chàng hạ đầu xuống, môi áp vào lồn, hôn nhẹ trong thương tiếc. 

Lưỡi ngài lướt sâu vào trong, liếm dọc hai mép sưng tấy, đưa đầu lưỡi xoắn tròn quanh hột le đang sưng đỏ, mút một cái nhẹ nhàng như dỗ dành đứa trẻ đang khóc. Lồn Nhã co rút, hắn rên nghẹn, mông giật giật như muốn trốn.

Nhưng chàng không cho. Hai tay giữ chặt bờ mông ấy, ngón cái tách môi lồn ra, để cái khe đỏ rực mở rộng không che đậy. Lưỡi chàng luồn vào sâu bên trong, liếm từng vết rách nhỏ, từng ngấn ẩm, từng nhịp mạch của nỗi đau và thèm khát. 

Chàng vừa mút hột le, vừa rít lên giữa hơi thở đầy kìm nén. “Cái lồn này là của ta. Em không được tự ý làm đau nó. Không được.” 

Lồn Nhã khẽ co, giật nhẹ khi đầu lưỡi tiếp tục lướt sâu vào mép trong—rồi một cái mút chậm rãi, dính nhớp, nhấn ngay vào hột le khiến hắn bật rên nghẹn.

“Ư…!”

Nhã mở choàng mắt. Bóng người phía dưới mờ nhòe trong ánh đèn lồng lụa vàng. Hơi ấm, ẩm, ngứa ran giữa hai chân lan khắp sống lưng như bị sét đánh.

“Điệ… Điện hạ?”

Tề Uyên không đáp. Mắt chàng không nhìn lên. Miệng vẫn áp sát vào cái lồn sưng đỏ đang rỉ máu hồng nhạt và nhầy trắng. Lưỡi quét nhẹ như liếm vết thương trên cánh bướm mong manh. 

Chàng ngẩng đầu, kéo lưỡi một đường dài từ dưới đáy lồn lên đầu cu của Nhã, mút lấy cái khấc mềm ướt đang run lên giữa hỗn hợp máu và dâm dịch.

“Ngài… đừng… bẩn… thiếp—”

“Bẩn?”

Giọng Tề Uyên trầm, như xé không gian. Chàng ngẩng mặt, đôi môi ướt dính ánh đèn, tóc rối bết mồ hôi và nước lồn:

“Em dám gọi thứ ta trân quý nhất là bẩn?”

Chàng rướn người lên, nắm hai đùi hắn dang rộng hơn nữa.

“Em tự tay xé mép lồn ra… vì ghen với kẻ khác được ta gieo giống?”

Nhã nghẹn họng. Hai má đỏ bừng. Cái cu nhỏ cứng dần giữa tiếng mắng.

“Lồn em là nơi đầu tiên ta mộng tinh. Là nơi ta đổ tinh lần đầu khi chưa đủ tuổi biết yêu. Là nơi ta muốn đút sâu, đến tận cùng, suốt đời. Em làm nó đau… vì tự ti?”

“Thiếp chỉ…”

“Câm.”

Một ngón tay luồn vào trong, móc lên điểm sâu nhất, trong khi đầu lưỡi vẫn xoay trên hột le đang sưng phồng. Nhã rú lên:

“Điện… Điện hạ… đừng… em… không đáng…!”

“Lần sau mà em còn dám làm đau bé lồn của ta…”

Tề Uyên gầm khẽ, môi kề sát, mắt đỏ như thú bị cướp mồi.

“Ta sẽ trói em lên long sàn, cột hai chân dang ra ba ngày ba đêm, bắt em phải cong mông chờ ta đút từng cú, từng cú thật sâu… cho đến khi lồn em sưng đến mức không còn khóc nổi, chỉ biết nấc nghẹn, co rút để giữ tinh.”

Thiếp nghe nói tư thế này dễ đậu thai hơn…

Mồ hôi Nhã túa ra từng giọt, nhỏ xuống gối như nước mắt không thành lời. Hắn thở gấp, ngực phập phồng như đang chạy trốn chính cơ thể mình.

Toàn thân hắn như vừa tan chảy dưới ngón lưỡi Thái tử, rồi lại được gom lại từng mảnh bằng nỗi khao khát nguyên sơ—khao khát tinh, khao khát thụ thai.

Tề Uyên vừa rút đầu ra khỏi khe lồn, còn đang liếm mép, thì Nhã xoay người như thể bị một luồng bản năng dội thẳng vào sống lưng. Hắn bò chầm chậm lên đệm, áp sát ngực xuống, mông vểnh cao, lồn mở rộng như một đóa hoa chưa kịp khép.

Chàng khựng lại, cổ họng nghẹn đặc.

Cảnh tượng ấy—Nhã, từng là kế mẫu lạnh lùng đoan trang, ánh trăng sáng chàng chỉ dám mơ tới trong những cơn mộng tinh lén lút—

giờ đây quỳ chổng mông như con cái động dục, lồn há ướt sũng, lưng run lên vì chờ được mình gieo tinh, khiến tất cả lý trí của Tề Uyên như sụp đổ trong một nhịp tim.

Nhã ngoái đầu lại, mắt vẫn ướt, giọng nhỏ như tiếng thở gấp trong mơ:

“Thiếp… nghe nói tư thế này… dễ thụ thai hơn…”

Lồn hắn khẽ co rút, rồi lại nở ra như cố mời gọi. Một dòng dâm mỏng chảy dọc khe mông, bóng loáng trong ánh đèn lụa.

“Xin Điện hạ…”—hắn nuốt nước bọt, miệng run—“…xin ban giống… cho thiếp…”

Một tiếng “xin ban giống” thì thầm, mà khiến con cặc Tề Uyên giật lên như bị đánh, rịn tinh trắng đặc ướt cả quần. 

Chàng bước tới, tay chụp lấy eo Nhã như kẻ đói lâu vồ lấy thịt nướng. Cảm giác làn da mềm dưới tay, cảm giác từng cơn run lẩy bẩy nơi hông gầy nhưng cong đến nghẹt thở.  

Tề Uyên rít qua kẽ răng, nứng lắm nhưng cũng giận đến run tay. “Em cứ xem mình là chó sao? Cứ so cái lồn mình với mấy ngự thai trẻ hơn, đẻ giỏi hơn? Cả ngày ngồi mà dằn vặt, rồi tối lại vênh mông xin được nhồi tinh như giống súc sinh?”

Nhã cắn môi, cơ thể khẽ run vì bị mắng, nhưng cái lồn phía dưới càng co rút mạnh hơn, Giọng hắn run run mà nứng không giấu nổi: 

“Xin thái tử… xin đừng thương xót nữa… xin cứ thụ thai cho thiếp như giống cái… Thiếp muốn…” 

Giọng Nhã vỡ ra, mắt đỏ hoe, “Muốn có con của ngài. Muốn bụng thiếp… căng lên…”

Tề Uyên gầm khẽ. Tay giật rách quần, con cặc văng ra khỏi lớp vải, bóng lưỡng, nổi gân, đỏ tím đến mức đau.

Chàng không đợi. Tay bóp chặt hai bên mông Nhã, ép cái lồn hé mở sát vào khấc. Cảm giác ấm, ướt, co bóp nhẹ khi đầu khấc chạm vào mép trong khiến chàng nghiến răng.

“Vậy thì há lồn ra cho ta. Há ra hết. Để ta đổ giống cho đến khi lồn em sưng lên vì no tinh.”

“Ư… a…” Nhã rên, gục mặt sâu xuống đệm, mông run rẩy vểnh cao, cái lồn hé rộng, bóng loáng, thèm khát, sẵn sàng nuốt sâu.

Chàng kê cặc vào khe lồn, đầu khấc chạm đúng lỗ vào, trượt một vòng như trêu ngươi. 

Rồi rầm—chàng thúc mạnh, con cặc ngựa của chàng cắm sâu một cú không báo trước vào cái lỗ ướt át ấy, đâm thẳng vào tử cung đang run rẩy khao khát. Nhã gào khàn cổ, hai tay bấu lấy đệm, cơ bụng thắt lại vì sướng ngập đầu.

“Vào… vào tận rồi… a a… to… to quá…!” Hắn rên không thành tiếng, nước mắt lăn dài vì quá thỏa mãn. Mỗi cú đập của chàng là một tiếng vỗ thịt vang dội.

Bạch! Bạch! Bạch!

“Ta sẽ địt em đến khi cái bụng của em phình ra, nhớp nháp toàn giống rồng” 

Tề Uyên gầm gừ bên tai, bàn tay nắm chặt eo Nhã như kìm sắt, kéo hắn ngược lại mỗi cú nắc.

“Em muốn đẻ hả? Muốn cái tử cung già này bị ta cày tung ra sao?”

“Vâng! Xin điện hạ mạnh nữa… nữa nữa nữa!” Nhã hét trong khoái cảm, miệng chảy dãi, dương vật của hắn giật từng nhịp, xịt ra dòng tinh nhỏ yếu dưới mỗi cái địt dữ dội.

Tề Uyên cúi xuống, răng cắn mạnh lên gáy Nhã như con đực đánh dấu con cái, rồi rút ra gần hết trước khi dồn toàn bộ chiều dài cặc thọc sâu vào khoang bụng.  

Cái lồn thèm tinh của Nhã ngoạm chặt lấy, co bóp điên cuồng, tiếng nước dâm lép nhép vang lên như nhạc giao phối.

 “… lồn đang đòi, phải không… đang khát tinh đến phát điên, đúng không?”

“ A—AAHHH—!! TINH! TINH! CHO THIẾP TINH! LỒN THIẾP ĐÓI QUÁ!!!”

Thái tử rít lên qua kẽ răng, từng cú thúc trở nên nặng nề, thô bạo như thú dữ sắp xuất. Cặp mông Nhã giờ đã đỏ bừng vì bị vỗ đến rát, từng cú dập của chàng làm cả người hắn nảy về trước như búp bê vải, cái lồn mở to đến cực hạn, ôm trọn cây cặc nóng rẫy mà mạch máu giật giật liên hồi. 

“Ưh… a… ưhhh—” Thái tử rên trầm thấp, nghèn nghẹn, cặc giật từng nhịp, gân cứng nổi khắp thân dương vật.

“Lồn em ngoạm… chặt quá… như biết ta sắp ra rồi…”

Và rồi—rục!—chàng thúc vào một cú cuối cùng, sâu đến mức sống lưng Nhã như bị điện giật.

Một tiếng gầm vang lên, trầm như sấm động, rồi toàn thân chàng siết chặt. 

Cơn xuất tinh dữ dội như thác vỡ bờ—từng đợt tinh dịch đặc nóng, đậm đặc, mạnh đến mức Nhã cảm thấy tử cung mình dội lên từng nhịp như sóng đánh. Tinh tràn ngập, tràn đầy, trào ra mép lồn, nóng đến mức khiến hắn rên như bị thiêu.

Thái tử thở dốc từng nhịp, ngực phập phồng dính mồ hôi, hơi thở dội lên gáy Nhã nóng bỏng như than tàn. Cặc chàng vẫn cắm sâu tận cùng, nhè nhẹ co giật trong lồn đã ướt nhẹp tinh, từng mạch bắn cuối cùng vẫn rỉ ra âm ỉ, chậm rãi, đặc sệt.

“Ngậm cho chặt vào, Nhã…”

Giọng chàng khàn đặc, trầm như lệnh truyền, vừa mệt, vừa thoả mãn.

“Giữ lại hết… tinh rồng của ta… nghe chưa…”

Ngài cúi sát, hôn khẽ vào vành tai hắn, thì thầm ngay lúc tay siết eo lại như sợ lồn hắn buông lỏng, để tinh trào ra ngoài.

“Không được để sót… một giọt nào… ta đổ bao nhiêu, em phải giữ lại bấy nhiêu… để long thai còn có chỗ mà lớn lên…”

Cặc vẫn cắm sâu, đầu khấc đội sát vào cửa tử cung, chặn kín không cho chất trắng trào ngược. Nhã rên khẽ, bụng dưới nặng trĩu, tử cung nóng hực, lồn co bóp từng cơn như tự động giữ lấy tinh. 

“Thiếp… thiếp giữ được… đang giữ mà…”

Bụng Nhã phình nhẹ lên, tử cung nặng trĩu, xung quanh là mùi tinh rồng đặc quánh, mùi xác thịt ướt át trộn lẫn hơi thở rối loạn. 

Hắn cúi đầu, bàn tay run run sờ bụng—cái bụng ấm nóng, phồng nhẹ như dấu hiệu hy vọng— nhưng nơi linh ấn dành cho ngự thai mang mầm thai đáng ra sẽ sáng lên như đốm lửa thiêng… 

…lại không gì cả. Không một tia sáng. 

Bụng hắn đầy tinh, mà tử cung vẫn trống rỗng.

Nhã bật khóc, nước mắt tuôn xuống má, rơi ướt đệm gấm dưới thân.

 “Không… không… tại sao… tại sao lại thế nữa…” Giọng hắn nghẹn lại, tuyệt vọng như cào rách tim.

“Em đã cong mông ngoan như giống cái… đã xin ngài như con đĩ đòi giống… mà vẫn… vẫn không đậu thai…” Hắn vừa khóc vừa nức, nước dâm vẫn rỉ ra từ khe lồn bị mở rộng đến tê dại.

“Điện hạ… em hỏng rồi phải không… cái lồn này… chỉ là một cái lỗ rỗng để đổ đầy tinh mà không thể sinh ra gì cả…”

Tử Uyên thương tiếc nhìn Nhã, nghẹn lời. Ánh mắt chàng dán chặt vào cơ thể hắn, con cặc chàng vẫn còn cương nhẹ bên trong. Từng nhịp co của cái lồn ấy vẫn đang rút, vẫn đang cố giữ lại giọt tinh cuối cùng, như đứa trẻ đói ôm bình sữa rỗng. 


Lót gối dưới mông, ngửa lồn hứng tinh cầu mang thai.

Tề Uyên lặng người, ánh mắt không còn là dục vọng—mà là đau, là thương, là thứ tiếc nuối dịu dàng đến nghẹt thở, chỉ dành cho một mình Nhã. Chàng cúi xuống, xoay hắn nằm ngửa, để gương mặt nhòe nước ấy ngửa lên đối diện mình.

Ngón tay thô ấm lau qua hàng lệ chưa kịp khô.

“Đừng khóc…” chàng thì thầm, rồi cúi đầu, hôn lên môi hắn—một nụ hôn mềm và mặn, đầu lưỡi khẽ liếm mép hắn như muốn nếm từng giọt buồn đang ứa ra từ tận cùng đáy lòng.

“Cái bụng này… không hỏng. Chỉ chưa được đổ đủ.”

Chàng trườn hôn xuống cổ, lướt qua xương quai xanh, cánh môi liếm nhẹ như vẽ lên da hắn từng lời xót xa.

Môi chạm đầu vú nhạt màu, bú nhẹ, mút đến khi nó cứng lên, dựng đứng, run rẩy. Rồi chàng lần xuống bụng dưới—nơi lẽ ra phải rực sáng một vòng dấu ấn, nhưng lúc này chỉ còn phẳng lì, trống rỗng.

Tề Uyên hôn vào chỗ ấy. Dài. Sâu. Như hôn một giấc mơ chưa thành.

“Lần sau…” chàng thì thầm, “Ta sẽ đổ sâu hơn. Mỗi đêm, mỗi lượt, ta sẽ lấp em đầy đến tận đáy… Cho đến khi cái tử cung này không còn lựa chọn nào khác… ngoài việc phải mang con của ta.”

Nhã khẽ run, tay đặt lên vai ngài, môi hắn mấp máy, giọng gần như lạc mất hơi:

“Còn nếu… nó không mang được thì sao?”

Tề Uyên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, tay áp lên bụng mềm

“Thì ta sẽ địt đến suốt đời. Không cần nó mang gì cả… chỉ cần nó vẫn còn run lên mỗi khi ta nhét vào.”

Nhã bật cười yếu ớt, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này… ướt theo cơn nứng nhẹ vừa rạo rực trở lại dưới bụng.

Chàng kéo gối lót dưới mông Nhã, nâng cái mông dâm đãng ấy lên để lát nữa hứng tinh sâu hơn. Cái lồn hé ra—sưng đỏ, há ngoác, từng giọt tinh rồng rỉ ra chậm rãi, trắng nhớp, chảy thành vệt dọc khe mông. 

“Lần nữa nhé…” Tề Uyên khàn giọng, ngực phập phồng. Chàng cầm lấy con cặc lại cương đỏ au, đặt đầu khấc vào cửa lồn ướt sũng, rồi đẩy vào. 

Cái lồn Nhã đã nát bấy, đau nhức, vẫn mở ra ngoan ngoãn như lần đầu, mép lồn ngoạm chặt lấy cặc, co rút đón từng tấc thịt nóng rực.

“Ta sẽ đút em thêm… không một lần thì mười lần” 

Tề Uyên gằn giọng, siết lấy ôm Nhã dính sát vào ngực, rồi bắt đầu dập hông chậm dãi—cứ mỗi cú thúc là một lần lồn kêu “nhóp nhép”, tinh loãng bắn văng ra, mỗi lần rút ra là một tiếng tạch dính ướt.

“Cho đến khi… cái dấu ấn này… sáng lên.” Chàng dồn thêm lực. “Cho đến khi bụng em… thật sự phình ra vì con ta.”

“Ư…a… AHHH… Điện Hạ… mạnh lên… nữa đi…”

Nhã nấc nghẹn, mắt lật ngược, môi run, tiếng rên của hắn giờ như khóc. Lồn hắn co siết điên dại quanh cặc. Dương vật nhỏ của hắn giật từng cơn, xịt ra từng tia tinh yếu ớt, như đáp lại tiếng gọi sinh sản từ tận trong tử cung.

“Ngài… đút… sâu quá… bụng em… như có lửa cháy…”

Tề Uyên cúi xuống, hôn mạnh, lưỡi chàng lùa vào miệng hắn, cắn lấy môi dưới, nuốt sạch tiếng rên ướt át, khẩn cầu. Tay chàng ấn nhẹ lên dấu sinh sản trên bụng nhã, —ép cho tử cung không còn đường thoát.

Tề Uyên dằn, thật chậm, những cú cắm sâu tận tử cung, khiến nước mắt Nhã bắn ra nơi khóe mắt, tay run rẩy cào ra từng đường trên lưng. 

“Ta sẽ đút em… tới sáng… đút cho tới khi tử cung em không còn chỗ trống nào”

Nhã rên vỡ họng, tiếng bật ra giữa nước miếng và nước mắt:

“Ư—ưhhh… Điện hạ… đừng chậm nữa… em chịu không nổi cái kiểu vừa dịu vừa nhồi như thế…” 

“Vậy em muốn gì?” Tề Uyên cúi sát, trán kề trán hắn, giọng khàn đục cất ngay lúc con cặc lại rút ra một nửa, khiến lồn Nhã thóp mạnh, hút theo như không nỡ rời. 

 “Muốn, …Muốn ngài điên lên mà địt thiếp… như thú… như trừng phạt cái tử cung dám không chịu đậu thai của thiếp…”

Tề Uyên bị kích thích tột độ, siết lấy mông Nhã. Chàng bắt đầu dập—không còn là dập từng nhịp dài nữa—mà là địt, thô bạo, dồn dập, gằn từng cú. 

“Vậy ta sẽ trừng trị em. Sẽ địt cho đến khi em mang bầu.”

“Vâng! Xin! Xin địt! Địt mạnh! Địt nữa! Lồn này… là của ngài! Đừng tha cho nó!!”

Chát—chát—chát!

Tiếng da thịt đập vào nhau ướt rượt, từng cú địt làm tinh trắng bắn ngược ra, nhễu xuống gối, chảy dọc ra cả đùi trong của Nhã. 

Mỗi cú thúc đều nặng như búa bổ vào tử cung, con cặc Tề Uyên thọc vào khoang tử cung, quét rát toàn bộ bên trong khiến hắn co rúm, đầu ngửa ra, miệng há rên không thành câu. 

“Ư… Ưa… A… áhh… ư—ưhh…!”

Âm thanh ú ớ vỡ nát, lưỡi run lên vì quá sướng.

Nhã nghĩ, mình không thể chịu thêm…, nhưng cơ thể lại cong lên đón lấy, mỗi khi cặc chàng đập sâu, hắn lại rướn mông, đòi hỏi hơn nữa. 

Tại sao lại sướng đến điên thế này?

“Ưưh… Điện hạ…! Cặc… của ngài… sao lại làm thiếp phát điên…!”

Hắn từng nghĩ mình hỏng, là thứ xác không biết đẻ, chỉ có cái lỗ biết nuốt tinh và than khóc. Nhưng lúc này, khi ngài ôm hắn, hôn hắn, địt hắn sâu đến tận đáy lòng… hắn lại thấy mình như sống lại, lại hi vọng được nuốt giống, được đậu thai. 

“Hah… Điện hạ… ưaa… đừng dừng… đừng tha thiếp… đừng nương tay… thiếp muốn bị phá tan… muốn được gieo giống như chó mẹ”

Nhã rên khàn cổ, hai chân quặp chặt lấy hông Thái tử như không muốn cho con cặc ấy thoát ra lần nào nữa. Thái tử ôm hắn sát vào ngực, mồ hôi tuôn dọc sống lưng, hai thân thể trần trụi đầm đìa dính chặt nhau bằng lớp tinh dâm đặc kẹo. 

Lồn Nhã nóng như hỏa lò, co bóp liên hồi như đang hút sạch sinh khí của rồng. Chàng gầm nhẹ, cúi xuống cắn môi hắn rồi—thúc cuối cùng—đâm thẳng cặc vào tận khoang tử cung. 

Rầm.

Một tiếng thở dài đẫm dục—rồi dòng tinh thứ hai tuôn trào như suối phun nóng bỏng. Cặc chàng giật giật trong từng nhịp bắn, tinh rồng đặc quánh phóng thẳng vào lỗ đẻ Nhã, từng đợt trào lên, trào ra mép lồn.

Bụng Nhã phồng căng, sôi nhẹ như cái bầu nước sắp trào, nhưng vẫn không một ánh sáng từ dấu ấn hiện lên. 

Nhã rên dài một hơi—rồi buông thả ngất lim. Mắt khép lại giữa cơn cực khoái vẫn còn run rẩy, lồng ngực nhấp nhô hổn hển rồi chìm vào nhịp thở mỏng manh. Hắn ngủ thiếp đi như đứa trẻ sau cơn sốt mê, nét mặt vẫn còn nhòe nước mắt nhưng đã mềm lại, yên bình.

Tề Uyên nhìn hắn, bàn tay lặng lẽ vuốt lên má hắn, qua làn tóc dính mồ hôi ẩm sợi. Chàng thở dài, cúi xuống đặt môi lên trán hắn. 

Tốt rồi, chàng nghĩ. Ngủ rồi sẽ không biết… sẽ không nhìn cái bụng vẫn phẳng, không thấy dấu ấn chưa sáng… 

Ánh mắt chàng dừng nơi bụng Nhã, nơi vẫn còn gợn lại vệt trắng nhòe của tinh vừa bắn. Bàn tay ngài đặt lên đó, xoa nhẹ đầy yêu thương. 

Tề Uyên khẽ mỉm cười, mệt mỏi lẫn chua xót. Dương vật chàng—dù vừa xong đợt xuất tinh thứ hai—vẫn chưa rút ra. Cái lồn ấy vẫn giữ chặt lấy chàng, nóng, nhớp nháp. 

“Không sao… ta sẽ giữ em thế này cả đêm…” chàng thì thầm, môi hôn nhẹ lên má Nhã. “Cặc ta sẽ nằm trong em… để từng giọt tinh không bị phí… để ta sưởi ấm tử cung em suốt đêm…”

Thái tử nhích người, ép cặc sâu thêm chút nữa, khiến lồn Nhã co thắt phản xạ trong giấc mơ. Nhã khẽ rên, không tỉnh, nhưng mông dướn nhẹ như còn mơ được địt. Chàng vuốt tóc hắn, mắt khép lại, gối đầu bên trán Nhã, để cả hai cùng chìm vào giấc ngủ trong tư thế giao phối không tách rời.