Biểu ca nhà quyền quý, bụng to đói lòng
Ngoài song, gió đêm lùa nhẹ qua lớp rèm sa mỏng, mang theo hương ngọc lan dìu dịu từ vườn sau. Trong phòng, ánh đèn hắt mờ đổ bóng lên bức màn trướng, kéo dài dáng hình một mỹ nam đang âu yếm chiếc bụng đã vượt mặt.
Khiêm nằm nghiêng trên giường, thân thể trĩu nặng vì thai đã vào tháng thứ tám. Bàn tay mảnh mai vuốt ve lớp lụa mỏng phủ lên bụng căng tròn, nơi đứa con sắp chào đời vẫn không ngừng cựa quậy. Mỗi cú đạp nhẹ như một nhát dao rạch ngang lồng ngực, khiến sống mũi chàng cay xè.
“Hài nhi à… phụ thân con đâu rồi…”
Một giọt sữa trắng lăn ra từ đầu nhũ hoa sẫm màu, thấm ướt lớp áo ngủ mỏng tang. Khiêm rùng mình. Đôi nhũ tròn căng, ngày nào cũng rỉ sữa — như thể thân thể này đang khát, đang gào thét đòi một bàn tay chạm vào… dịu dàng nâng niu, hay dã man mà cắn nhẹ cũng được.
Dạo gần đây, dù mỗi ngày đều có ngự y thăm khám, thuốc bổ từ hoàng thượng không thiếu thứ gì, gia tộc họ Lê thì liên tục được trọng dụng — nhưng người mà Khiêm mong ngóng nhất, Tề Uyên, lại không hề đặt chân đến phòng mình.
Cả tuần qua, sự hiện diện của chàng chỉ gói gọn trong đôi ba lời nhắn truyền qua thái giám. May lắm được một lần ghé thăm, cũng chỉ để lại một nụ hôn nhạt trên trán rồi vội vã rời đi, như gió thoảng qua. Khiêm biết… dạo gần đây, chàng đang bận bên Nhã. Bận dốc lòng gieo giống cho người kế mẫu cũ lẳng lơ ấy.
“Điện hạ… dạo này người chỉ qua phòng người khác thôi, phải không…”
Còn Khiêm thì sao? Một Ngự Thai mang thai tám tháng, đang gánh long thai của hoàng tộc, lại bị bỏ mặc giữa căn phòng lạnh như tẩm điện của người dưng. Tay Khiêm khẽ siết lấy vạt áo trước ngực, như cố giữ chặt chút thể diện cuối cùng.
“Thiếp từng nghĩ… chỉ cần vinh quang gia tộc là đủ. Nhưng thiếp sai rồi.”
“Thiếp cũng muốn được chạm… được yêu… được vuốt ve như một thê tử tầm thường… như một người mẹ dâm đãng đang đói khát cầu ân ái… Có phải thiếp quá đê tiện rồi không…”
Từng bước chậm rãi, Lê Minh Khiêm ôm bụng bầu tám tháng nặng trĩu, lặng lẽ rời khỏi tẩm cung của mình. Đôi tay khẽ chống lấy thắt lưng — nơi những cơn co kéo âm ỉ vẫn rình rập trong đêm, như một lời nhắc nhở rằng sinh linh trong bụng đã không còn nhỏ bé.
Trong lòng Khiêm, một cơn hỗn độn lặng lẽ cuộn xoáy. Nhớ. Mong. Khát. Và một nỗi chờ đợi không tên khiến ngực nghẹn như bị ai bóp chặt.
Khiêm dừng lại trước cửa điện Thái tử. Không có lý do gì để vào. Nhưng cũng chẳng còn lý do nào để quay về. Bàn tay run run đặt lên cánh cửa gỗ. Một tiếng kẽo kẹt vang lên khẽ như nỗi lòng bị cào rách.
Trong bóng tối dịu dàng của gian phòng, ánh trăng bạc hắt qua rèm, đổ lên thân hình trần trụi của người đang say ngủ trên giường lớn. Tề Uyên nằm nghiêng, mái tóc đen xõa rũ, làn da còn vương hơi nước như vừa tắm qua — hương đàn hương nhè nhẹ quấn lấy không khí xung quanh.
Cơ bắp nơi bờ vai và cánh tay săn chắc khẽ dãn ra theo nhịp thở đều. Trên tấm lưng trần ấy còn vương vài dấu cào, như minh chứng cho một cuộc hoan lạc chưa xa.
Ngực Khiêm nhói lên một nhịp.
Có lẽ… chàng vừa mới ban ân mưa móc cho Nhã. Còn mình, chỉ là một bóng lặng lẽ giữa đêm dài, với chiếc bụng nặng nề chẳng ai hay…
Chàng còn yêu ta không?
Khiêm cắn môi, rồi chậm rãi quỳ xuống bên mép giường. Hai tay khẽ bám lấy thành, ngón tay run run siết nhẹ như sợ đánh thức ai đó, mà cũng như muốn níu giữ chút hơi ấm xa vời.
Mắt ngước lên nhìn người mình thương, chàng khẽ gọi — giọng vỡ ra như tiếng gió thì thầm qua lá:
“Điện hạ… Em… không ngủ được.”
Tề Uyên khẽ trở mình. Mí mắt vừa chớp đã mở, lướt qua một cái liền bắt gặp bóng dáng quen thuộc đang quỳ bên giường. Một nhịp tim khựng lại, chàng bật dậy, ánh mắt ngỡ ngàng pha lẫn thương xót.
“Minh Khiêm?” – giọng chàng khàn đặc vì mới tỉnh, vừa ngạc nhiên, vừa dịu dàng. “Trời khuya thế này… sao em lại tới? Có phải không khỏe ở đâu không?”
Khiêm chỉ lắc đầu, mái đầu khẽ cúi, đôi mắt trốn tránh.
Tề Uyên chống tay ngồi dậy hẳn, đưa tay ra kéo người vào gần: “Lên đây với ta. Đêm lạnh thế này, sao lại mặc phong phanh như vậy?”
Chàng dịu dàng xoa bụng Khiêm — nơi nhô cao lên bởi đứa nhỏ đang yên giấc. Bàn tay Tề Uyên áp lên lớp vải mỏng, chạm vào từng chuyển động khẽ khàng bên trong, như thể đang nghe con trò chuyện trong im lặng.
“Con có đạp không? Em hôm nay… có mệt lắm không?”
Khiêm gật đầu, thật khẽ. Mắt vẫn ươn ướt, chẳng dám nhìn thẳng vào chàng — không phải vì giận, mà vì xấu hổ. Vì khát khao đang len lỏi, vì nỗi mong nhớ chất đầy trong tim, vì mùi dâm đang âm ỉ rỉ ra từ thân thể mà chàng không tài nào che giấu nổi.
Trong căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn lại hơi thở lẫn nhau, và mùi nồng ấm của nhục cảm đang len lỏi trong không khí — thứ mùi khiến tim Tề Uyên run lên. Thân thể này… tâm hồn này… sao lại ngoan như vậy, lại mềm như vậy. Người biểu ca luôn mang vẻ đoan trang, lý trí ấy… nay lại tìm đến chàng như một người vợ hiền đang thèm khát được yêu.
Chàng cúi xuống, nắm lấy đôi tay lạnh buốt kia, kéo vào lòng, ôm trọn cả người và chiếc bụng đang căng tròn.
“Khiêm… đêm nay, để ta ôm em ngủ được không?”
“Người… còn yêu em không?” – Giọng Khiêm khàn đặc, như sợi tơ mỏng manh sắp đứt, khe khẽ bật ra giữa làn hơi thở, tựa như chính mình cũng dường như sợ nghe câu trả lời của Thái tử.
Tề Uyên ngẩng đầu. Ánh mắt chàng như dịu xuống, tràn đầy xót thương và cưng chiều.
“Ngốc.” – Tề Uyên thì thầm. Chàng cúi xuống, môi chạm vào môi Khiêm như dỗ một đứa trẻ đang mơ hoảng.
“Lúc biểu ca lên kinh thi hội năm ấy… Đệ đã yêu biểu ca từ cái nhìn đầu tiên.”
Khiêm ngẩng lên, đôi mắt mở to, long lanh như có ánh trăng chảy trong đó.
Tề Uyên nhìn chàng, vẫn cái giọng trầm khản khi vừa tỉnh giấc: “Đệ còn nhớ… ngày ấy trời đổ mưa. Biểu ca mặc áo dài lụa xanh, ướt đến dính vào người, tóc bết sát má… Lúc bước vào điện Văn Khải, biểu ca đi ngang qua đệ, chẳng nhìn, chẳng cười. Nhưng mùi bạch trà trên áo… làm đệ mất ngủ suốt ba hôm.”
Chàng vuốt nhẹ má Khiêm, bàn tay lần xuống cổ, rồi luồn ra sau gáy: “Đệ đã nghĩ… người như biểu ca, chắc chắn sẽ không thuộc về mình…”
Khiêm bật khóc.
Là hạnh phúc. Là nhẹ nhõm sau bao ngày đói tình mà chẳng dám thốt thành lời. Giờ đây, chỉ một câu “Đệ yêu biểu ca từ cái nhìn đầu tiên” cũng đủ khiến trái tim Khiêm rách toạc ra vì vui sướng.
Nước mắt lặng lẽ trào ra nơi khóe mi, lăn chậm qua má, trượt xuống cổ, rơi xuống bầu ngực mềm trướng sữa rồi hòa vào làn da bụng đang căng bóng. Những giọt nước trong vắt ấy thấm vào từng nhịp run rẩy khe khẽ, như đánh thức một khao khát dịu dàng đang râm ran trỗi dậy từ nơi sâu thẳm nhất của thân thể Khiêm.
Tề Uyên cảm nhận được.
Ngài áp lòng bàn tay lên ngực Khiêm—nơi đầu nhũ đã sẫm màu, căng tức. Những ngón tay dài khẽ lướt, vờn nhẹ quanh quầng vú như thể đang đánh thức một đóa hoa đã khô cánh vì chờ đợi quá lâu.
Khiêm rên khẽ. Môi mím lại, cố nuốt những tiếng thở dốc vào tim, nhưng thân thể đã sớm phản bội lý trí. Hai đùi khép chặt bản năng, mà cái lỗ bên dưới đã ươn ướt như sắp nhỏ nước. Chiếc bụng bầu khẽ giật, da bụng co nhẹ như phản xạ, đầu vú càng thêm cứng, sữa trắng đục bắt đầu rỉ ra thành từng giọt nhỏ, ấm nóng mà ngượng ngùng.
“Thiếp… thiếp mấy hôm nay trướng sữa lắm… khó chịu quá…” – giọng Khiêm nhỏ lại, mang theo chút nũng nịu mà bản thân cũng thấy xấu hổ khi thốt ra.
Tề Uyên nghiêng đầu ngậm lấy đầu vú đang rịn sữa kia, môi bao trọn núm vú cứng ngắc, lưỡi đảo chậm rãi từng vòng, mút từng nhịp vừa êm ái vừa tha thiết.
Khiêm bật tiếng rên, cố cắn môi mà vẫn không nén nổi:
“Ư… ưm… a… Điện hạ… mút nữa đi… thiếp… thiếp rạo rực quá…”
Tề Uyên khẽ “ừ” trong cổ họng, như đáp lại lời rên đầy nũng nịu ấy. Miệng chàng vẫn ngậm chặt đầu vú Khiêm, bú hai bên từng nhịp đều như trẻ con khát sữa.
“Sữa ngọt lắm,” Tề Uyên thì thầm, giọng khàn đục vì thèm. “Của biểu ca… là của ta.”
Khiêm cong người lại, hai tay run run ôm lấy gáy chàng. Cặp nhũ trướng sữa của y rung rẩy trong miệng Tề Uyên, vừa bị liếm, bị mút, vừa rỉ sữa ra từng giọt sền sệt, chảy thành dòng dọc theo mép, dính lên da bụng đang căng bóng. Thai trong bụng đạp khẽ một cái, như góp lời vào cuộc hoan vu mờ ám giữa cha mẹ nó.
“Ư… đừng… ư… đừng mút mạnh quá…” — Khiêm thở dốc, nhưng tiếng cấm đoán yếu ớt hơn cả tiếng van xin.
Ngón tay Thái tử lặng lẽ lần xuống dưới, nhẹ nhàng áp vào nơi giữa hai đùi — vùng mềm ẩm đang khẽ rung lên dưới lớp vải mỏng. Chất ướt trơn nóng như một lời thú nhận thầm lặng, không lời nào có thể giấu đi được nữa.
“Ư… đừng… điện hạ…” – Khiêm nghẹn giọng. Nhưng phản ứng lại phản bội, miệng thì nói đừng nhưng cái lồn lại hộc ra nước, rướn lên dí vào tay tề uyên.
Ngón tay Thái tử kéo vạt áo Khiêm cao lên, lật hẳn ra sau lưng. Bụng bầu tám tháng tròn căng phơi ra, da trắng mịn bóng lên dưới ánh đèn, rốn lồi lên, đường lông bụng mờ mờ chạy thẳng xuống hạ thể.
Lồn đã hé mở hoàn toàn. Mép đỏ, ướt đẫm, sưng lên như mới bị đụ dở dang. Tề Uyên dùng hai ngón banh rộng ra, rồi trượt đầu lưỡi vào giữa khe, liếm dọc một đường từ đáy lên đến đầu le.
Khiêm giật nảy người.
Chiếc bụng to đong đưa theo mỗi cú co hông, lắc nhẹ khi chàng cố ép thân dưới sát hơn vào mặt Thái tử. Mỗi lần bị day trúng đầu le, là bụng nhảy một cái, từng gân máu nổi dưới da căng rõ đến rợn người.
Ngay phía trên lồn, cái dương vật nhỏ xíu của Khiêm cứng lại, run run. Đầu khấc đỏ hồng lộ ra khỏi lớp da mỏng, bóng nhẫy vì rỉ nước. Nó dính vào bụng dưới, nẩy nẩy yếu ớt theo từng nhịp Tề Uyên móc ngón vào sâu.
Ngón giữa của chàng đâm thẳng vào, rồi ngoáy nhẹ. Khiêm bật rên:
“Ư… a… đừng… bụng em… bụng rung quá…”
Tề Uyên không dừng. Ngài cúi đầu liếm mạnh hơn, lưỡi ép sát hạt le, đồng thời hai ngón tay bắt đầu ra vào đều đặn, móc lên từng nhịp thô bạo hơn trước. Cái bụng bầu bị xóc nhẹ mỗi lần bị thúc, lắc lư như chực rơi nhưng lại dính chặt vào người cha đang tra tấn mình bằng khoái lạc.
Dưới bụng, cái cặc nhỏ tội nghiệp của Khiêm giật từng cái, rỉ ra thêm vài giọt dâm thủy dính lên da.
Tề Uyên liếc nhìn. Ngón tay cái vươn lên, dí nhẹ lên đầu khấc. Khiêm nấc khẽ, toàn thân co lại, chân mở ra thêm như bản năng.
“Ư… a… đừng… thiếp không muốn… không muốn ra bằng tay…”
Giọng Khiêm nghẹn lại, vừa rên vừa khóc, nước mắt lăn xuống thái dương. Mông cong lên theo từng cú day, nhưng cái lồn lại co giật dữ dội, sắp tới giới hạn. Cái bụng lớn lắc lư theo từng nhịp mút, cái dương vật nhỏ nằm ngửa trên bụng, đỏ bừng, rỉ nước không ngừng.
“Điện hạ… cho thiếp… lên đỉnh bằng cái ấy của ngài đi…”
Câu nói bật ra run rẩy, lạc giọng, như kẻ tuyệt vọng van xin được cứu. Hai đùi Khiêm mở ra không cần ra lệnh, bàn tay nắm lấy tay Thái tử, dắt lên, dẫn đường, chỉ vào cái lỗ đang sưng lên ra vì thèm bị đâm.
Tề Uyên bật cười, vẫn ngậm đầu vú Khiêm trong miệng. Rút ra một tiếng chụt, sữa rịn theo, rồi liếm môi khẽ nói:
“Thèm thế à, biểu ca?”
Không đợi thêm. Chàng chống tay, trườn lên, đỡ hai chân Khiêm, gác lên vai mình. Cái bụng bầu bị đẩy cong lên, lưng ép xuống đệm, dồn toàn thân về tư thế mở rộng đón nhận.
Dương vật của Khiêm đã dựng cứng, sưng tím, vểnh lên đập vào bụng Khiêm. Khi đầu khấc Tề Uyên chạm mép lồn Khiêm một cái, toàn thân Khiêm giật mạnh, ngửa đầu rên dài:
“Ưaa… ơ… sâu… sâu quá…”
Thân thể mềm rũ. Cái bụng tròn nảy nhẹ theo từng cú thúc. Hai tay Khiêm bấu lấy tay chàng, dính dấp sữa và mồ hôi. Lỗ lồn co bóp từng nhịp, như đang hút lấy, như nuốt trọn từng tấc thịt cứng nóng vừa được ban cho.
Tề Uyên rướn người, thì thầm sát tai:
“Muốn lên đỉnh bằng cặc đệ hả? biểu ca…”
Và chàng bắt đầu nắc.
Thái tử giữ nguyên tư thế, hai chân Khiêm gác lên vai, đùi mở rộng đến rụng khớp, bụng căng nẩy nhẹ mỗi lần bị ép xuống đệm.
Cặc chàng ra vào thật chậm.
Không vội. Không thô bạo. Mỗi cú nhấp là một lần lún sâu hết gốc, đầu khấc cọ sát điểm trong cùng khiến lồn Khiêm co rút từng cơn, thành âm ướt nhẹp, nghe nhóp nhép rõ mồn một.
Tay Tề Uyên đặt lên bụng chàng, nhẹ nhàng xoa theo vòng tròn quanh rốn. Bụng to, tròn căng, bóng mịn dưới ánh đèn—khi bị đụ, từng đợt sóng nhỏ chạy dưới da, như có cả thai nhi cũng đang quằn quại theo từng nhịp va chạm.
“Ở trong chặt quá, biểu ca…” – giọng chàng khàn, thấm đầy khoái lạc – “Không lẽ… cái lồn mang bầu rồi lại càng nghiện cặc hơn?”
Khiêm úp hai tay che mặt, rên rỉ không thành tiếng. Cái cặc nhỏ của Khiêm cứng lên giữa bụng, đầu khấc đỏ bừng, rỉ nước liên tục. Tay Tề Uyên từ bụng trượt lên, vuốt nhẹ đầu dương vật nhỏ ấy, khiến Khiêm giật người một cái, rên như khóc:
“Ư… a… đừng… chạm vào đó… thiếp…”
“Nghe cái lồn kẹp lấy ta, co rút từng đợt như thế… Là muốn được ta bắn vào đến tận con phải không?”
“Không… thiếp… thiếp không—ưaa…”
“Làm mẹ mà dâm thế này, có xấu hổ không hả, biểu ca?”
Từng câu nói như roi quật vào lòng. Mắt Khiêm long lanh nước, môi mím chặt mà tiếng rên vẫn bật ra theo từng cú thúc sâu. Cặc Thái tử không nhanh, nhưng mỗi lần vào là thọc đến đáy, đâm thẳng vào tử cung, khiến bụng rung, vú rỉ sữa, cả thân thể run bần bật dưới từng nhịp đè.
Tề Uyên cúi xuống, gập người, để bụng Khiêm ép giữa hai thân thể, rồi vừa nhấp chậm vừa cắn nhẹ tai:
“Muốn ta bắn vào trong cái lỗ đẻ của em không? Nói đi.”
“Xin… thiếp xin…”
“Xin gì?”
“Cho thiếp… ra…”
“Ra bằng gì?”
Khiêm ngập ngừng, mắt long lanh nước, giọng vỡ ra như dây đàn đứt:
“Ra… bằng cặc người…”
Tề Uyên gằn nhẹ, cười trong cổ. Rồi chàng rướn người, chống tay, và bắt đầu nhấp mạnh thật sự.
Tề Uyên rướn người, hai tay vòng ra ôm lấy bụng bầu đang căng cứng của Khiêm. Làn da trơn bóng dưới tay, nóng ran, run nhè nhẹ như con sông sắp vỡ bờ. Chàng ghì sát người xuống, để cặc cắm thật sâu, đâm đến tận cùng như muốn chạm tới con trong bụng.
Hông bắt đầu chuyển động—chạy nước rút.
Dập. Dập. Dập.
Mỗi cú nhấp là một cú lún sâu đến gốc. Cái bụng Khiêm nảy lên nảy xuống, sữa bắn thành tia khỏi đầu vú mỗi khi hông Tề Uyên thúc xuống mạnh hơn bình thường.
“Ư… a… a… sâu quá… chạm đến ….con…. mất ư ư…. thiếp… thiếp raaaa…!”
Lồn Khiêm co siết lại dữ dội, đón lấy từng nhịp đâm, như nuốt trọn từng phân thịt.
Phập!
Tề Uyên rên khàn một tiếng, hông đè chặt xuống, cả thân thể gồng lại. Cặc giật từng cái, rồi phun tinh, từng đợt nóng rực xối vào sâu bên trong, lấp đầy cái lồn bầu đã co rút đến mức phát điên.
Khiêm nổ tung.
Lồn co rút cực mạnh, bóp nghẹn cặc đang bắn. Sữa bắn vọt khỏi hai đầu vú, phun lên tận ngực và cổ. Cái dương vật nhỏ cứng đờ, giật giật mấy cái, rồi cũng phun ra, một vệt trắng mỏng bắn lên bụng căng tròn, vẽ thành đường loang đầy nhục cảm.
Toàn thân Khiêm cong lại, như bị điện giật. Tay bấu lấy tay Thái tử, miệng hé ra không phát được tiếng. Cơn cực khoái dữ dội quét từ cổ xuống lưng, từ lồn tới đầu khấc nhỏ—làm chàng ngập tràn nước, tinh, sữa, lệ… và tình.
Khiêm nằm rũ trên đệm, tay chân buông thõng, mồ hôi thấm thành lớp dính nhẹp trên da. Bụng bầu tròn căng vẫn co giật nhè nhẹ, từng đợt run rẩy còn vương lại như dư âm của khoái cảm vừa vỡ tung. Hai chân mở rộng, mép lồn sưng đỏ vẫn hé mở, không kịp khép lại, nước trắng đục rịn ra từ mép lỗ, loang ướt ga giường.
Thái tử chậm rãi rút ra, thân cặc trượt ra khỏi cái lồn vẫn co bóp mơn man, phát ra một tiếng nhoẹt đầy dâm ý. Chàng nghiêng người, hôn lên cổ Khiêm—nhẹ, chậm, như rải từng nụ yêu xuống làn da mỏng đang ửng đỏ vì rát. Đầu môi lướt qua hõm vai, theo dòng mùi sữa và mồ hôi, trượt lên vành tai đỏ bừng của biểu ca yêu dấu.
“Mặt đỏ thế kia…” – chàng thì thầm, khẽ cười – “Là vì đệ hầu biểu ca sướng quá phải không?”
Khiêm đỏ mặt thật. Cổ họng nghẹn lại vì dư âm đợt phóng tinh vừa rồi, toàn thân vẫn tê dại như bị điện xẹt qua từng khớp xương. Chàng ôm lấy bụng, lòng đầy thổn thức, xoa xoa đứa con vừa bị lắc tung trong bụng.
“… Ta vui lắm…” – Khiêm thều thào, giọng nhỏ như gió thoảng – “Đệ vẫn còn… thèm muốn biểu ca này…”
Tề Uyên mỉm cười, hôn khẽ lên má chàng, rồi xoa bụng bằng cả hai tay như đang chạm vào báu vật.
“Ta mãi yêu biểu ca,” Tề Uyên thì thầm, giọng trầm khàn mà tha thiết, “Được ôm biểu ca, và cả con, trong tay… ta hạnh phúc lắm.”
Thái tử hôn nhẹ lên trán Khiêm, trấn an như ru:
“Dạo này ta có hơi bận… Khiêm đừng nghĩ ngợi lung tung. Dưỡng thai cho tốt. Nếu có gì cần, cứ sai người nhắn ta. Đừng tự mình chịu đựng, nghe chưa?”
Ngón tay chàng lướt nhẹ trên bụng tròn, rồi trượt qua đầu vú rịn sữa chưa ngừng rỉ. Ánh mắt Tề Uyên không rời Khiêm, như dỗ dành một báu vật mệt mỏi sau hoan ái, đầy yêu thương, đầy nuông chiều.
Bẻ gãy cánh, giam biểu ca trong lồng son.
Thái tử kéo chăn mỏng phủ ngang bụng Khiêm, tay vẫn đặt trên da trần, vừa xoa vừa vỗ nhè nhẹ. Cái bụng bầu giật khẽ dưới tay, nhưng hơi thở Khiêm đã chậm lại, êm như gió mát sau cơn mưa.
Ngài hôn lên vầng trán ướt mồ hôi, kéo Khiêm vào lòng, để lưng chàng áp sát ngực mình. Từ khe mông vẫn có nước trào ra, từng giọt lặng lẽ thấm vào đệm, nhưng không ai còn bận tâm.
Ngực Khiêm ép vào tay Thái tử, đầu vú vẫn rịn từng giọt sữa nhỏ dính lên mu bàn tay chàng, ấm và mềm.
“Ngủ đi, biểu ca.”
Chàng nhắm mắt, miệng hé ra khẽ thở, bụng được ôm, tim được chạm, thân thể được lấp đầy. Cái lồn vừa mới được bắn sâu vẫn âm ấm co rút theo từng nhịp mơ màng.
Trong vòng tay Thái tử, Khiêm ngủ yên.
~~~~ ~~~~
Năm Tề Uyên mười chín tuổi, triều chính đã nửa trao vào tay, nhưng trong mắt Hoàng hậu, chàng vẫn là đứa con trai cần được uốn theo thế tộc. Một buổi chiều thu, ngài gọi chàng vào cung riêng, giọng ôn hòa nhưng không cho phép từ chối:
“Hoàng Hậu của con… phải là người họ Lê.”
Tề Uyên im lặng.
Lê gia là ngoại tộc của Hoàng hậu, quyền thế sâu rễ, nếu cột chặt vào Thái tử, sẽ giữ ngôi vị Hoàng hậu vững suốt đời. Danh sách mười mấy Ngự Thai từ họ Lê được trình lên, ai cũng mỹ mạo, cũng biết phép tắc—nhưng ánh mắt Thái tử chỉ trôi qua, không dừng lại ở ai.
“Không ai hợp,” chàng nói, giọng dửng dưng.
“Không hợp cũng phải chọn” Hoàng hậu trầm giọng nghiêm khắc.
“Con chọn Lê Minh Khiêm.”
Hoàng hậu khựng người.
“Không được. Minh Khiêm là con cả của anh họ ta. Tuy là thân song tính, nhưng từ nhỏ đã học rộng hiểu sâu, đã thi Hương đỗ tú tài, chuẩn bị thi Hội. Tổ mẫu rất yêu thương đứa cháu này, mấy năm nay gọi nó lên kinh chăm sóc tận tình, mời thầy tốt về phủ dạy ôn thi. Nó sẽ vào triều làm quan, lấy vợ, sinh con, nối dõng tông đường nhà họ Lê như người bình thường.”
“Con không quan tâm.”
“Tề Uyên.”
“Con đã yêu biểu ca từ cái nhìn đầu tiên.”
Giọng Thái tử lúc đó không cứng, không thô, mà nhu tình đến đáng sợ. Như nước chảy, không thể cản.
“Ngày đầu tiên tới thăm tổ mẫu, bước qua vườn mai, con thấy biểu ca đang đọc sách ngoài hiên. Tóc cột lỏng, cổ áo mở, ngón tay dính mực. Biểu ca nhìn con cười nhẹ một cái—bao nhiêu đêm về sau về con không thoát nổi nụ cười ấy ấy trong giấc mơ.”
“Một cái nhìn đủ để con đánh đổi tương lai nó sao?”
“Không phải chỉ một cái nhìn, … mỗi ngày biết biểu ca, cùng người vịnh thơ vẽ tranh, trò truyện tâm tình? con càng không thể kìm được yêu mến biểu ca….”
“Nếu không được lấy Khiêm… thì hoàng hậu tương lai của con… cũng không cần mang họ Lê.”
Im lặng.
Rất lâu.
Cuối cùng, Hoàng hậu đành thở dài, buông một câu:
“Con về đi, Ta sẽ lo liệu.”
~~~
Nhiều năm sau, ôm ấp Khiêm và con trong lòng, Tề Uyên vẫn nhớ lại lúc đó. Lúc hắn quỳ trước phụ hậu, cãi lời, dọa dẫm, dùng cả ngôi vị để đòi một người.
Chàng hận bản thân đã cướp mất tương lai của biểu ca—tước đi con đường làm quan, làm chồng, làm cha mà Khiêm từng có thể bước tới.
Nhưng đồng thời… chàng cũng thầm mừng.
Vì Tề Uyên không thể tưởng tượng nổi một ngày phải ngồi trên điện, nhìn Khiêm mặc triều phục vái mình như một thần tử. Không chịu nổi ý nghĩ, Khiêm trầu xong sẽ về nhà với vợ con, sẽ lên giường với một người khác.
Chỉ cần nghĩ tới đó thôi… là chàng đã quyết tâm giam giữ biểu ca trong cung Nguyệt cả đời… 🙃
Dậy sớm ăn tinh, ôm bụng trèo lên vắt tinh
Ánh sáng sớm dịu nhẹ tràn qua rèm lụa, trải một lớp vàng nhạt lên giường đệm. Tề Uyên vẫn ngủ, hơi thở đều, tay vẫn đặt lên bụng vợ như thể không muốn rời ngay cả trong mộng.
Khiêm tỉnh dậy trước.
Cái bụng tám tháng nặng nề khiến Khiêm trở mình khó khăn, nhưng cũng chính cái thân thể nặng đó lại râm ran một cơn rạo rực mới—ấm nóng từ bụng dưới lan dần ra toàn thân. Nhìn khuôn mặt đang ngủ yên kia, ánh mắt dừng lại nơi cánh tay rắn chắc, nơi cổ vươn dài, rồi hạ thấp dần xuống chỗ chăn gồ lên rõ ràng giữa hai đùi.
Cặc Tề Uyên đang cương lên trong vô thức.
Khiêm nuốt nước bọt. Cảm giác đêm qua vẫn còn râm ran nơi mép lồn, và sâu hơn nữa là một nỗi đói tình âm ỉ chưa nguôi.
Khiêm cúi người quỳ nhẹ. Cái bụng bầu chạm nhẹ vào đùi Thái tử. Từ góc này, vú trướng sữa đong đưa, bụng tròn phập phồng, mà cặp môi đã ngậm lấy đầu khấc nóng rực, vừa cương lên đã được nuốt trọn vào nơi ẩm ướt nhất.
“Ư…”
Tề Uyên rên khẽ trong mơ, mi mắt giật nhẹ. Nhưng Khiêm đã bắt đầu mút thật đều, lưỡi liếm dọc thân, môi khép chặt, đầu nhấp nhịp. Bụng to run nhẹ theo từng nhịp cúi, sữa bắt đầu rỉ ra khỏi đầu vú, nhỏ xuống đùi.
Khiêm liếm dọc theo thân cặc, từ gốc lên khấc, đầu lưỡi ve tròn một vòng quanh mép mũ, rồi hạ xuống lại dọc sống cặc, lưỡi lướt tiếp xuống dưới.
Khiêm cúi sâu hơn, đầu trượt giữa hai đùi, môi chạm vào một bên dái, rồi nhẹ nhàng ngậm lấy. Đầu lưỡi đảo quanh bìu căng mượt, ấm và mềm nặng tinh. Người ngự thai quý tộc ấy mút từ tốn, tay giữ cặc dựng thẳng đứng, như đang dâng tế khí trời chứ không phải một việc dâm loạn.
Tề Uyên rên khẽ trong giấc ngủ. Mí mắt giật, lưng cong nhẹ.
Khi đầu lưỡi liếm qua bên dái thứ hai, chàng giật mình mở mắt.
Khung cảnh đầu tiên đập vào mắt chàng—là biểu ca bụng bầu tám tháng đang quỳ giữa hai đùi, liếm dái mình như đang đói khát. Vú ướt sữa, bụng tròn ép vào háng mình, cổ họng phát ra tiếng mút nhè nhẹ.
Cặc Thái tử giật mạnh một cái.
“Khiêm… em đang làm gì đó…”
“Con đói, thiếp cho nó ăn sáng” 🙂 Khiêm đáp, ngẩng đầu, khóe môi còn dính nước liếm, mắt ươn ướt ánh lên vẻ tinh nghịch hiếm có.
“Khiêm…” – giọng Thái tử khàn đặc, vỡ ra trong cổ họng, khoái cảm ngái ngủ làm chàng nứng lên– “Biểu ca đang làm ta… phát điên…”
Luỡi Khiêm chậm rãi liếm quanh đầu khấc bóng loáng. Mắt Khiêm ngước lên, ngoan ngoãn, nhu thuận đến mềm ruột.
Tề Uyên nhìn xuống, bàn tay vén tóc chàng ra sau tai. Trong ánh mắt vẫn còn dư âm dịu dàng đêm trước, nhưng giờ đây, nứng đã trỗi dậy.
“Mút sâu nữa đi, biểu ca… đệ nứng quá”
Khiêm được cổ vũ, rướn người lên, miệng mở ra, ngậm trọn đầu cặc, rồi trượt sâu dần xuống. Lưỡi ép sát, môi khép chặt, nuốt sâu từng phân thịt nóng bỏng vào cổ họng.
“Ưa… ừm…” – Khiêm khẽ nấc, nhưng vẫn tiếp tục nuốt xuống, để cặc chạm tới tận cuống họng, nghẹn một cái mà mắt vẫn không rời khỏi ánh nhìn của Thái tử.
Tề Uyên rên nhỏ, rồi khẽ dướn mông lên.
Một cú nắc nhẹ.
Đầu cặc chạm sâu vào cổ họng, làm Khiêm khựng lại một nhịp, mắt chớp nhanh, nước dãi rịn ra ở khoé môi.
“Biểu ca ngoan quá… đệ chỉ muốn được thế này mỗi sáng…”
Thái tử lại dướn nhẹ mông thêm lần nữa, nắc sâu hơn, nhịp đều và chậm. Cảm giác đầu khấc được bóp chặt trong cổ họng ướt nóng khiến chàng rên rỉ như thú đói vừa được vuốt ve.
Cổ họng Khiêm siết chặt lấy thân cặc mỗi lần nuốt xuống. Tay bám lấy đùi Thái tử, run run, nhưng không ngừng. Lưỡi vẫn quấn, môi vẫn mút, dâng trọn mình như một lễ vật sống.
Tề Uyên thở dốc, tay siết ga giường, đầu ngửa ra sau. Mỗi cú nắc nhẹ vào cổ họng Khiêm như kéo căng toàn bộ dây thần kinh. Cặc chàng giật liên hồi, sắp bắn.
“Ư… Khiêm… ta không chịu nổi… ta… sắp…”
Chàng rên lên, hông giật một cái sâu hơn, cặc chạm tận cuống họng—rồi bất ngờ cảm thấy một bàn tay siết chặt gốc cặc lại.
Tề Uyên khựng người.
Khiêm rút miệng ra, nước dãi vương khắp môi, mắt long lanh nhưng đầy cố ý. Tay vẫn giữ chặt gốc cặc nóng rực đang giật thon thót vì bị ngăn không cho xuất.
“Không được ra ở đây.”
Khiêm nói, giọng còn khàn khàn vì nghẹn:
“Điện hạ bắn ra… phải bắn vào trong thiếp.”
Tề Uyên còn chưa kịp thở, Khiêm đã bắt đầu trèo lên người ngài.
Bụng bầu tám tháng tròn căng, nặng nề, nhưng Khiêm vẫn rướn qua, đùi mở rộng, quỳ gối hai bên hông Thái tử. Cái lồn sưng đỏ vẫn còn rịn nước đêm qua, vừa hé ra vừa rên rỉ thèm khát.
“Thiếp… muốn nuốt hết vào trong… từng giọt của người…”
Khiêm nhấc người lên, tay nắm lấy cặc vẫn cứng đến đỏ rực, đặt đúng ngay khe lồn đang nóng hổi. Cả hai cùng rên khẽ khi đầu khấc chạm môi dưới.
“Để biểu ca… ăn trọn long tinh sáng sớm của đệ…”
Và Khiêm ngồi xuống.
Từ từ nuốt trọn cặc Thái tử vào trong. Cái lồn mềm ướt thít chặt lấy từng tấc thịt, trơn dính, nóng hổi. Bụng bầu gò lên, con đạp như giận bố mẹ mới sáng sớm làm mình tỉnh giấc.
Khiêm thở dốc, vừa xoa bụng vừa bắt đầu sàng nhẹ. Cái lồn sắp đẻ bú mút cặc rồng, mông lắc qua lắc lại để điểm G được gãi.
“Ư… a… Điện hạ… hôm nay thiếp phải… vắt hết tinh của người…”
Tiếng nói thở ra như rên, nhưng ánh mắt lấp lóe sát khí ghen tuông. Khiêm cúi người xuống, mặt sát mặt, chuyển sang nhún cặc đều nhịp, bụng căng bật lên từng cú dập, vú lắc lư rỉ đầy sữa non.
“Không cho ai ăn hết. Không cho Nhã, không cho Dương, không cho ai hết.”
Biểu ca ghen với ai?” – Tề Uyên thở gấp, ngón tay vuốt từ bụng lên ngực Khiêm,
“Đêm qua đụ ta cả một trận, sáng nay em lại tự trèo lên… còn không tha cho ta nữa sao?”
Khiêm mím môi, cúi xuống thì thầm sát tai, giọng khàn như tiếng rên cắn răng:
“arhh. ưrhhh. hưrhhh,…. Thiếp. ghen. với. CẢ.CÁI.HẬU.CUNG.NÀY!!! ”
Mỗi chữ nhả ra là một cú nhún. Mỗi lần mông đập xuống là một đợt nước bắn tung mép lồn,
“Con cặc này là của thiếp”
“Vậy mà người dám để thiếp ngủ 1 mình, cả tuần liền đi gieo tinh vào cái lồn khác …
Tề Uyên rên dài, bàn tay trượt lên vuốt ve cặp vú đang rỉ ướt:
“Biểu ca của ta hôm nay dữ quá…”
Khiêm bật cười khẽ, vẫn không dừng dập xuống:
“Dữ cũng là do người dạy. Người dạy thiếp há miệng ngậm cặc, dạy thiếp ưỡn bụng ra đón tinh, bây giờ lại hỏi sao thiếp biết đòi…”
“Người cứ nằm đó. Đừng có mơ bắn cho ai khác, cái lồn này sáng sớm phải hút cạn người. ”
Tề Uyên rên thành tiếng. Mắt nhìn cái bụng rung theo từng nhịp ngồi, mồ hôi Khiêm nhỏ xuống ngực mình, nước sữa bắn cả lên mặt. Chàng giật hông, không nhịn được thúc ngược từ dưới lên.
“Biểu ca…” – chàng khàn giọng – “Biết ghen kiểu này… làm ta càng muốn bắn ngập tử cung”
Khiêm rên lên:
“Vậy bắn đi… cho đầy thêm… thiếp chừa bụng ra để hứng tinh ngài mà…”
Khiêm mím môi, cưỡi nhanh hơn. Tiếng dâm vang khắp phòng: pạch, pạch, pạch—lồn ướt dập cặc sượt thẳng tử cung, tinh hôm qua hòa tinh sáng nay.
Tề Uyên gồng người.
Hai tay siết lấy hông Khiêm, nắc hông ngược lên từng nhịp, đâm cặc sâu hơn, mạnh hơn, đầu khấc thúc liên tục vào cửa của tử cung đang che chở túi thai.
“Mmm… a—ta tới… Khiêm, ta…”
Phập.
Tề Uyên bật ra một tiếng rên nghẹn. Cặc chàng giật mạnh, rồi phun tinh, từng đợt nóng hổi tuôn đập vào cửa tử cung. Khiêm ngồi sập xuống, co giật trên thân cặc, cả thân thể run lên theo từng đợt xối vào bên trong.
“Ư… aa… ấm quá… bắn hết vào con rồi… hức ức, xin lỗi con, mẫu phụ sướng quá, hức hức…”
Lồn Khiêm co bóp theo từng nhịp bắn, như vắt chặt lấy từng giọt cuối cùng. Cái bụng bầu rung nhẹ từng cơn, vú vẫn rỉ sữa nhỏ từng giọt trắng đục xuống ngực Tề Uyên, chảy dọc xuống bụng cả hai, hòa vào tinh lỏng đang rịn ra.
Khiêm mềm nhũn trong lòng Thái tử, hơi thở chưa kịp trở lại bình thường. Tinh trùng vẫn rỉ ra từ mép lồn, ấm nóng dính lên đệm. Khiêm nhắm mắt, ngực phập phồng, da thịt dính sữa, tinh, và mồ hôi sau hai trận hoan ái kéo dài.
Tề Uyên cẩn thận đỡ biểu ca mình nằm nghiêng, rồi lấy khăn lụa ấm lau sạch từng vệt nước đục giữa hai đùi. Động tác nhẹ nhàng đến dịu lòng, lau từ mép lồn trơn bóng, lên đến bụng đang giật nhẹ, rồi cả vú vẫn còn rỉ sữa. Lau xong, chàng cúi xuống hôn từng cái lên lên bụng Khiêm khẽ nói:
“Khiêm giỏi như thế… ta phải thưởng mới được.”
Chàng đứng dậy, đi đến tủ gỗ trạm khắc, mở ngăn kín phía trong cùng, lấy ra một hộp vuông bọc mạ vàng, viền ngọc lam, nắp khắc long văn, sáng rực trong nắng sớm.
Chàng trở lại giường, mở hộp ra cho Khiêm xem.
“Ta định hôm nay qua cung biểu ca để tặng vật này… nhưng biểu ca đã đến trước rồi.”
Khiêm mở hộp. Bên trong là một ngọc cụ màu trắng ngà, dài chừng ba tấc, thân hình bóng mịn, vân ngọc ẩn hiện như sương sớm. Hình dáng uốn cong nhẹ, đầu khấc tròn và thon—giống hệt cặc Thái tử, chỉ nhỏ hơn chút, vừa vặn để đỡ trướng mà không làm đau.
Thái tử mỉm cười:
“Đây là ‘Dưỡng Long Ngọc’. Ta nhờ thợ giỏi tạc từ khối Bạch Nhu Thạch ở Tây Khôn—loại ngọc hiếm, mang tính ấm, dùng để dưỡng cơ thể. Đặc biệt tốt cho Ngự Thai.”
Chàng cúi sát, thì thầm bên tai Khiêm, giọng khàn đầy yêu chiều:
“Đêm nào đói mà ta không có ở bên… biểu ca nhớ dùng nó. Nhét vào đỡ trống. Vừa nới ra cho dễ sinh, vừa chữa cơn thèm… khỏi phải tự khổ.”
“Thân ngọc mềm, giữ nhiệt. Lúc đút vào… sẽ thấy như ta vẫn ở trong.”
Khiêm đỏ mặt, ngón tay run run vuốt dọc thân ngọc. Da bụng phập phồng, như đã khẽ co rút trong phản xạ.
Thái tử khẽ cười, cúi hôn lên môi chàng:
“Giữ lấy, cất cẩn thận. Dưỡng Long Ngọc, chỉ có một. Cũng như biểu ca, không thay được đâu.”