Dạo này thành phố S có chuyện lớn, Dung Thiều phải ở lại giải quyết, bận bịu suốt nửa tháng không về. Đào Giang không chịu nổi nhớ hắn, ngày nào cũng trông ngóng, cuối cùng cũng đành nằm co quắp trong nhà chờ tin.
Biệt thự rộng thênh thang, giữa đêm chỉ còn lại mình cậu. Dụ Thu Trạm cũng đã về nhà mẹ đẻ, để mặc Đào Giang một mình trên chiếc giường lạnh lẽo. Rèm cửa chẳng buồn kéo, ánh trăng tạt vào, chiếu trắng gương mặt thanh tú của cậu. Bụng to bầu bĩnh bị ôm chặt trong lòng, Đào Giang run lên từng cơn, cậu cố siết lấy bụng như muốn làm dịu đi cơn ngứa ngáy, nhưng cơn sóng tình kéo đến mãi không dứt, chỉ biết thở hổn hển trong đêm.
Mang thai làm cơ thể càng nhạy cảm, mấy hôm nay không ai chạm vào càng khổ, mỗi đợt lên cơn lại càng dữ dội. Đào Giang len lén luồn tay xuống chạm vào quần lót, chỉ mới đụng nhẹ thôi mà bên dưới đã ướt nhẹp, dâm thủy chảy khắp khe mông, len lỏi tận xuống tận gốc đùi, dính nhớp nháp mà ngứa ngáy đến phát cuồng.
Cậu vén chăn, hai chân kẹp chặt lại, rên ư ử như mèo nhỏ mắc động dục, xoa nắn hột le qua lớp quần lót mỏng tang, càng xoa càng thấy nóng ran. Đầu ngón tay vừa đụng vào, nước đã trào ra càng nhiều, dính hết cả lòng bàn tay, nhưng chỉ kích thích càng làm cậu bức bối hơn.
“Ư… ưm…” Đào Giang rúc sâu vào chăn, ngón tay len vào trong quần lót, mò mẫm mơn trớn quanh đầu hột le, nhưng chỉ càng làm cái lỗ nhỏ co giật thêm, đã muốn được nhồi cặc mà không có ai chiều ý. Bụng lớn vướng víu, cúi đầu nhìn xuống chỉ thấy cái rốn tròn lồi ra, không nhìn thấy gì nữa, càng làm cậu phát sốt.
So với tay mình thì để Dung Thiều đụng chạm sướng hơn gấp trăm lần. Nhớ những đêm Liễu Khê chọc Dung Thiều phát cáu, Dung Thiều nổi tính, mấy em nhỏ vây quanh đều bị đuổi hết, chỉ còn lại Đào Giang được giữ lại, ôm lên giường chơi như búp bê, cởi truồng mà cưng nựng, nắn bóp thân thể mềm nhũn, lưu lại chi chít vết cắn vết bầm.
Những dấu răng, dấu tinh dịch bám lên bẹn, lên lỗ lồn, cứ nghĩ lại đã thấy rạo rực. Nhất là những lúc bị hôn ngấu nghiến, đầu lưỡi non bị hút đến sưng mọng, dâm thủy trong miệng cứ thế nuốt xuống, nghe tiếng Dung Thiều thở gấp bên tai, vừa sợ vừa sướng.
Nhưng… cho tới giờ, chưa một lần nào thực sự được chiếm hữu hoàn toàn, chưa một lần nào hắn để cậu chủ động, lúc nào cũng chỉ dùng cậu để xả tức hoặc trừng phạt người khác. Vậy mà Đào Giang vẫn cam tâm tình nguyện, thậm chí chỉ cần được làm công cụ tiết dục cũng đủ thấy hạnh phúc.
Chỉ cần được ôm vào lòng, bị ép dưới thân, bị đụ cho rên khóc, chỉ cần nghe giọng Dung Thiều bên tai thì dù thế nào, Đào Giang cũng thấy mãn nguyện vô cùng.
Đào Giang chỉ mới nghĩ đến ngón tay của Dung Thiều, nước dâm đã không kìm được mà rỉ ra thành từng dòng. Cậu vén chăn lên, lộ ra cái mông nhỏ đang ngập trong bãi nước nhờn. Tấm chăn đơn dưới thân đã ướt đẫm một mảng, nhưng với cái bụng bầu chướng căng như vậy, cậu chẳng thể nhìn thấy hạ thân của mình, chỉ đành gắng sức nằm sấp trên giường, tay vói ra sau tự tụt quần lót.
Quần lót là loại Dung Thiều bắt người mua, toàn là kiểu ren cho bé gái, màu hồng phấn có nơ con bướm nhỏ xíu phía trước. Lúc này cái quần lót đã bị nước dâm làm cho sũng ướt, treo vắt vẻo nơi mắt cá chân trắng nõn của Đào Giang.
Ánh trăng lấp lánh chiếu lên cặp mông nhỏ, lộ rõ những vệt nước long lanh như hoa bách hợp vừa trải sương đêm. Đào Giang cố bẻ mông, ráng nhét ngón tay vào khe lồn, nhưng cái bụng quá lớn, dù cố cong mông đến mấy cũng chỉ có thể nằm dán bụng xuống nệm, không tài nào thọc sâu hơn được. Đầu ngón tay cậu khẩy lên hột le, nhưng bên trong vẫn ngứa râm ran, càng gãi lại càng thiếu, bức lồn cồn cào mà chỉ càng khó chịu hơn, càng nghĩ lại càng muốn khóc.
Cậu nhớ Dung Thiều, nhớ những ngón tay thô to, nhớ cặc hắn chọc vào nhấn nhá đến tận cùng, nhớ cảm giác được lấp đầy, bị ôm trọn mà địt cho phát khóc. Càng nghĩ càng tủi thân, nước mắt cũng trào ra.
Không chịu nổi nữa, Đào Giang lảo đảo bò xuống giường, hai tay ôm cái bụng lớn, chật vật như con vịt đi tìm áo khoác của Dung Thiều. Trên áo khoác vẫn còn vương mùi đàn ông, Đào Giang cầm lấy quần áo trải xuống thảm, dạng hai chân rồi ngồi bệt xuống, dí sát lồn đang nhỏ dãi lên áo của hắn.
Nước dâm từng dòng một tưới ướt vạt áo, Đào Giang quỳ chống tay như ếch xanh, bụng lớn tròn vồng lên nền thảm, hai chân mở rộng, bắt đầu đung đưa mông, lấy mép lồn cọ sát lên quần áo. Đối với cậu lúc này, áo của Dung Thiều còn hữu dụng hơn cả ngón tay, càng ma sát càng thấy râm ran phê dại, cậu rên rỉ, đầu lưỡi thò ra liếm môi, càng làm càng hăng.
Quần áo thô ráp chà lên môi lớn, hột le đỏ ửng phập phồng, mông cậu ma sát ngày càng nhanh, nhưng dù có cạ mạnh đến đâu cũng chỉ kích thích được phía ngoài, môi nhỏ và âm đạo bên trong thì vẫn ngứa ngáy muốn điên, càng lúc càng trống trải.
Đào Giang chỉ đạt cực khoái được một lần, rồi lại thấy không thỏa mãn, cơn ngứa càng thấm vào tận trong, lồn thì ướt dầm, bụng lại co giật, đau đớn dồn nén khiến cậu rưng rưng nước mắt. Cúi đầu ôm lấy bụng lớn, Đào Giang vừa khóc vừa rên, trong đầu chỉ toàn tiếng Dung Thiều và hình ảnh thân thể của hắn, không thể chịu đựng nổi nữa…
Đào Giang lau nước mắt, cố gắng đứng dậy nhưng chân tay mềm nhũn, lồn cũng bủn rủn, không còn chút sức. Đành phải bò qua sàn nhà, nhặt điện thoại gọi cho Dung Thiều.
Trên thảm vẫn còn in rõ từng vệt nước ướt át, nhưng chẳng mấy chốc đã thấm sạch. Đào Giang quỳ sụp xuống sàn, vừa nghe đầu dây bên kia vang lên giọng Dung Thiều, đã lập tức bật khóc nức nở.
Dung Thiều bị gọi dậy giữa đêm, còn ngái ngủ xoa trán, nghe Đào Giang vừa khóc vừa kể lể một hồi mới hiểu được đầu đuôi, vừa buồn cười vừa thương xót.
“Ngoan, đừng khóc nữa.”
Đêm muộn, giọng của Dung Thiều lại càng dịu dàng lạ thường. Đào Giang cũng chẳng biết mình muốn gì, chỉ cần được nghe tiếng hắn thôi, mọi nỗi khó chịu trong người cũng thành ngọt ngào, cơn động dục khó nhịn cũng vơi bớt đi.
Cậu áp điện thoại vào tai, ngoan ngoãn nghe Dung Thiều dặn.
“Bé ngoan, cha sẽ chỉ cho con.”
Dung Thiều bảo cậu bò đến trước tấm gương lớn sát đất, Đào Giang ngồi đối diện, hai chân mở rộng, để lộ mông trắng nõn và hai lỗ đỏ hồng ướt át dưới ánh trăng.
“Để cha nhìn, con dùng ngón tay bẻ ra cánh lồn cho cha xem nào…”
Nghe hắn nói, Đào Giang lại thò tay tách môi lớn ra, động tác hơi vụng về, khẽ run run, chỗ thịt mềm đã đỏ bừng vì vừa nãy tự làm mạnh tay quá, bây giờ chỉ cần chạm nhẹ cũng thấy đau rát. Dung Thiều hỏi tiếp, giọng cưng chiều: “Có phải vừa rồi con tự làm đau bé lồn rồi không?”
Đào Giang cắn môi, gật đầu lia lịa, quên mất là bên kia không nhìn thấy mình.
Cúi xuống nhìn vào gương, nghe theo lời Dung Thiều, Đào Giang khẽ tách môi nhỏ ra, đầu ngón tay vuốt nhẹ lên mép lồn phấn hồng, bên trong đã tràn đầy nước dâm, dính cả vào tay…
Nước dâm trong lỗ vẫn không ngừng rỉ ra, Đào Giang dùng hai ngón tay kẹp chặt mép lồn, xoa tới xoa lui chỗ thịt mềm ướt át ấy, càng xoa càng thấy nóng rực, ngứa ngáy khó chịu. Dung Thiều lại bắt cậu phải tự nhéo lấy hột le, nhưng thịt đậu nhỏ xíu, đầu ngón tay vừa trơn vừa yếu, ấn mãi cũng không đủ lực, chỉ làm càng dính càng tê mà thôi.
Ngón tay cứ trượt hoài khỏi hột le, Đào Giang vừa bực vừa tủi, rầm rì khóc trong điện thoại, chỉ muốn Dung Thiều lập tức về nhà.
“Bé cưng, còn cái áo của cha đâu?” – Giọng Dung Thiều vọng qua điện thoại dịu dàng, nửa dỗ nửa trêu.
“Lấy góc áo của cha chọc vào lồn thử xem nào, có phải sướng hơn không…”
Nghe vậy, Đào Giang vội vàng cầm lấy góc áo khoác, dí mạnh vào khe thịt, xoa loạn lên đầu hột le nhỏ tròn. Vải áo sẫm màu thấm đẫm nước dâm, càng chà càng cứng, Đào Giang cố gắng miết thật mạnh lên âm đế, vừa đau vừa sướng, khoái cảm dồn dập cuộn lên tận óc.
Cảm giác ấy vẫn chưa đủ mạnh, càng nghe Dung Thiều nói qua điện thoại càng như mê đi, miệng há ra rên rỉ, nước miếng chảy cả cằm, áo khoác bị nước dâm làm ướt sũng. Cuối cùng cậu phải kẹp hẳn vạt áo vào giữa khe lồn, vừa trườn vừa xóc mông, vải cọ mạnh vào từng ngấn thịt, hột le đỏ ửng run lên bần bật, đau rát mà vẫn không ngừng sướng.
Nhưng quần áo mềm nhũn, không chịu nổi sức nặng, Đào Giang kiệt sức đổ vật xuống, ôm bụng mà thở dốc, cái bụng tròn trịa lắc lư từng nhịp, thân hình dài nhỏ run rẩy dưới ánh trăng, bụng căng phồng như muốn nổ tung, cơn run dư vị khoái cảm còn vương lại khắp người…
Giống như nhành đào non chớm xuân bị sương lạnh làm cho co lại, cả người Đào Giang cũng nhỏ bé run rẩy, nước mắt đọng long lanh trên má.
“Cha… Đào Đào nhớ cha lắm…” Vừa lên đỉnh xong, thân thể càng rơi vào trống rỗng, bên kia điện thoại Dung Thiều vẫn im lặng rất lâu không đáp lại, Đào Giang càng bối rối, chỉ dám nghẹn ngào khóc thầm, sợ để Dung Thiều nghe thấy tiếng nức nở của mình.
Bề ngoài nhìn Đào Giang rất hay mít ướt, nhưng đến lúc thật sự cô đơn khổ sở lại chẳng chịu để người ta biết, chỉ lặng lẽ ôm nỗi nhớ, cứ như biết bao thiếu niên tương tư người yêu trong sách vở xưa nay.
Tiếng bước chân nhẹ trên thảm, Dung Thiều cúi xuống ôm lấy Đào Giang, mỉm cười hỏi: “Sao thế này nữa đây?”
Đào Giang ngơ ngác nhìn lên, nước mắt vẫn còn đọng ở khoé mắt.
“Hửm? Sao lại khóc thế này?” – Dung Thiều vừa hỏi vừa bế cậu vào phòng tắm, mở vòi nước ấm đầy bồn, rồi tiện tay lấy khăn lông lau nước mắt cho cậu.
“Sao cha lại về?” – Đào Giang cuối cùng cũng có chút ngại ngùng, cúi đầu lí nhí hỏi.
“Nửa đêm bay chuyến gấp về đây vì có con mèo con mít ướt gọi cho cha” – Dung Thiều cười trêu.
Dung Thiều bế Đào Giang trở lại giường, cúi xuống, nửa đùa nửa nghiêm túc hỏi: “Nãy vì sao bé Giang lại khóc?”
Đào Giang chỉ lắc đầu, không nói gì, môi mím lại nở nụ cười, ánh mắt cong cong, mặt mày đều phơi ra chút ý cười ngượng ngùng.
Dung Thiều cũng chỉ xoa nhẹ tóc cậu, không hỏi thêm gì nữa.
Thật ra Dung Thiều đã xa nhà hơn nửa tháng, mệt thì mệt, nhưng càng mệt lại càng khó ngủ yên nếu không được thoả mãn. Lúc đầu còn định sáng mai mới về, nào ngờ vừa đặt chân tới đã muốn “giải toả” luôn trong đêm.
Đào Giang đứng dậy giúp Dung Thiều cởi áo, xếp lên tủ, lại cúi xuống tháo dây lưng. Lúc cởi quần cho hắn, Đào Giang ôm bụng ngồi xổm, nhìn vết sẹo dài trên đùi phải, nhẹ nhàng cúi đầu hôn lên, cái bụng mềm cũng vô tình dán vào chân Dung Thiều. Dung Thiều đang tháo cà vạt, cúi xuống nhìn, ánh mắt hơi tối lại.
Chỉ là một cái hôn khẽ, rồi Đào Giang lại quỳ xuống tháo luôn cả tất cho hắn. Chờ Dung Thiều thay đồ tắm xong, Đào Giang đã thử nước ấm sẵn, chuẩn bị cả áo ngủ và khăn trải giường mới, như một thói quen đã thuộc nằm lòng.
So với Thu Trạm hay Liễu Khê, đôi lúc Đào Giang giống hệt một bé vợ nhỏ chu đáo, chuyện lớn chuyện nhỏ đều lo, mọi thứ quanh Dung Thiều đều đã sắp đặt từ trước, tựa như đã làm vợ hắn cả đời.
Lo xong hết mọi việc, Đào Giang cũng cởi sạch đi vào phòng tắm, đợi Dung Thiều cho một cái hôn thật lâu.
Đào Giang vốn quen ngủ sớm dậy sớm, đêm qua bị Dung Thiều “giày vò” mãi tới nửa đêm, nhưng đồng hồ sinh học vẫn không lệch chút nào, cứ đúng giờ là tỉnh lại. Biết Dung Thiều còn phải đi làm, Đào Giang không dám nằm nướng, dậy trước chuẩn bị bữa sáng cho hắn.
Chuẩn bị xong đâu đó, nhìn Dung Thiều vẫn còn ngủ mê, Đào Giang lại vừa thương vừa tự trách, cũng cảm thấy ngọt ngào, do mình mà Dung Thiều không dậy nổi, lại không nỡ đánh thức hắn.
Canh ở mép giường nửa tiếng, thấy Dung Thiều vẫn chưa tỉnh, Đào Giang bắt đầu sốt ruột. Cuối cùng không nhịn nổi, cậu cởi áo, lặng lẽ chui vào chăn, rúc vào lòng Dung Thiều.
Dung Thiều vô thức ôm lấy cậu, da thịt mềm mại ấm áp dán sát ngực nam nhân. Đào Giang cắn nhẹ môi, nhận ra con cặcnửa cứng của Dung Thiều đang áp sát đùi mình. Cái bụng lớn khiến tư thế này không thể để cặc chạm được đến miệng lồn, mà cái lỗ kia vẫn còn đau rát, nóng bỏng sau trận bị địt tối qua.
Đào Giang khổ sở xoay người, cẩn thận trèo qua bụng ngồi lên eo Dung Thiều. Cả người nặng trịch, cái bụng ục ịch đè lên người hắn. Đào Giang không dám làm quá, chỉ cúi xuống, kẹp lấy cặc của Dung Thiều bằng hai mép lồn mềm mại, khẽ cọ nhẹ, thân thể vẫn chưa hết sưng, vừa chạm vào đã rịn ra dâm thuỷ, thấm ướt quy đầu.
Cậu vừa ma sát vừa khẽ gọi: “Cha… dậy đi, chồng ơi…” Giọng nói mềm nhũn, cậu ngồi quỳ lên người Dung Thiều, hai tay chống lên ngực hắn để đỡ trọng lượng. Nghĩ gì đó, cậu lại cúi đầu hôn nhẹ lên môi hắn.
Gần sát thế này, mọi đường nét lạnh lùng ngạo nghễ trên gương mặt nam nhân đều thu vào trong mắt Đào Giang, chỉ còn lại vẻ đẹp quá mức chói mắt.
Cậu nghiêng người, hà hơi lên môi Dung Thiều, nhè nhẹ liếm ướt môi hắn, hai tay vòng lên cổ, càng hôn càng dính người, đầu lưỡi mon men liếm liếm hàm răng, chậm rãi tỉ mỉ vẽ lại hình môi của Dung Thiều rồi lại mút vào nhẹ nhàng.
Một lúc lâu, cảm thấy Dung Thiều vẫn nằm im, không có phản ứng gì, Đào Giang hơi nản. Mỹ nhân ngủ say thật sự khó đánh thức…
Cậu buông môi hắn ra, lưỡi dọc theo vết nước liếm xuống cằm, cằm có chút râu lởm chởm, hơi đau, Đào Giang nhăn mặt, vừa muốn cắn thì lại thấy phần cằm kia gợi cảm đến muốn tha thứ. Cuối cùng chỉ nhẹ nhàng liếm mấy cái, coi như nhận lỗi vì dám làm phiền người ta ngủ.
Có lẽ động tác của Đào Giang quá nhẹ nhàng, hoặc cũng có thể cậu chẳng thật sự muốn đánh thức Dung Thiều, nên người kia vẫn còn chìm trong giấc ngủ sâu.
Đào Giang cuộn tròn trong lòng ngực Dung Thiều, lặng lẽ hít lấy mùi sữa tắm ngọt ngào còn vương lại trên da thịt anh. Đó chính là loại sữa tắm mà hôm qua chính cậu chọn, vị thơm dịu của trái cây như càng thấm vào từng hơi thở, khiến lòng cậu ngứa ngáy khó tả.
Không biết mình lúc này có bao nhiêu mê hoặc, Đào Giang chỉ cảm thấy bản thân như một con yêu tinh nhỏ ngốc nghếch, chỉ muốn nhấm nháp ngủ say của người kia, âm thầm suy nghĩ xem làm sao chiếm được cả tâm hồn lẫn thể xác của hắn.
Cậu vùi mặt vào hõm cổ Dung Thiều, khe khẽ cắn thử hầu kết rồi lại lùi ra, nước miếng hơi rỉ ra nơi khóe môi, khiến cậu càng thêm tủi thân. Ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú của người kia, Đào Giang lại tiếp tục nhẹ nhàng trêu chọc lên bờ ngực rắn chắc. Đầu lưỡi lướt qua từng tấc da, rồi bất chợt ngậm lấy một bên đỉnh nhạy cảm, mơn trớn nhẹ như một chú mèo con thích làm nũng. Nhưng dù thế, cậu vẫn chẳng nếm được gì ngoài vị ngọt nhàn nhạt còn sót lại.
“Không ăn được gì hết…” – Đào Giang khẽ lẩm bẩm, tiếc nuối mà buông ra, rồi lại ngước mắt nhìn Dung Thiều vẫn đang ngủ say.
Cảm thấy mọi cố gắng đều vô ích, Đào Giang lại tự dỗ dành bản thân bằng cách dán người vào từng vết hôn, từng dấu vết trên da người kia, vòng tay ôm lấy thắt lưng, hết lần này đến lần khác thì thầm bên tai: “Cha ơi, thức dậy đi mà…”
Nhưng người kia vẫn không tỉnh lại, chỉ thở đều đều, ánh nắng buổi sớm lấp lánh hắt lên góc giường, khiến Đào Giang càng bồn chồn, lại chỉ biết cọ cọ, rúc vào lồng ngực rộng ấy, để mặc cho dục vọng âm ỉ cứ thế dâng lên, khiến cả người như muốn tan chảy thành nước.
Con cặc nóng rực trong tay Đào Giang cứ giật lên từng hồi, đường gân nổi rõ làm người nhìn chỉ muốn nuốt trọn. Đào Giang nuốt nước miếng, mùi tanh đậm đặc của cặc đàn ông xộc vào mũi khiến lồn cậu lập tức rỉ nước. Lỗ lồn ướt át co bóp từng đợt, nước nhễu ra dọc khe mông, hai cánh môi cứ run rẩy mở ra đón gió, càng ngửi càng nứng.
Cậu cúi đầu, từng chút từng chút liếm lên cái cặc Dung Thiều, đầu lưỡi mềm ướt cuốn quanh thân cặc, liếm từ gốc lên ngọn, rồi dừng lại ngậm lấy hai quả bi to tròn. Càng liếm càng nứng, vừa thèm được chơi vừa bực vì người kia vẫn chưa chịu tỉnh, Đào Giang chỉ biết lắc mông đợi mãi, lồn càng lúc càng ngứa, càng mong được cặc nhét vào tận bên trong.
Nhả hai viên dái ra, cậu lại cúi hôn lên đầu cặc, rồi há miệng thật to, chậm rãi nuốt lấy đầu khấc, đầu lưỡi linh hoạt liếm quanh, bàn tay xoa nhẹ dọc thân cặc cho thêm trơn tru. Bỗng nhiên, đầu cậu bị ai đó giữ lại, ấn sâu xuống hơn dưới lớp chăn.
“Khụ khụ!” – Đào Giang ho lên một tiếng, nhận ra Dung Thiều đã tỉnh, ngoan ngoãn há miệng nuốt trọn cặc, để yết hầu mình trượt dọc thân buồi nóng hổi.
Dung Thiều mới tỉnh còn ngái ngủ, mơ màng ngồi dậy kéo chăn, hai người mắt chạm mắt, không khí như muốn bùng nổ.
Chớp chớp mắt, Đào Giang nhả cặc ra khỏi miệng, đầu cặc đỏ tím vừa rút ra đã bắn lên mặt cậu mấy vệt, Đào Giang cuống cuồng đưa tay túm lấy, nhỏ giọng vừa nũng nịu vừa than:
“Cha, cuối cùng cha cũng dậy…”
Dung Thiều cau mày xoa trán, lầm bầm:
“Mấy giờ rồi? Muộn họp mất…”
Nói chuyện mà môi vẫn còn dính nước miếng của Đào Giang, nhìn cái là thấy dâm loạn, Đào Giang nhìn chằm chằm đôi môi ấy, thấy Dung Thiều chẳng nổi cáu gì thì lại nhào qua ôm lấy hắn làm nũng:
“Con dậy từ 6 giờ nấu bữa sáng rồi, giờ mới hơn 7 giờ thôi mà. Công ty 9 giờ họp, ăn uống xong đi làm là vừa kịp. Con có dám làm cha trễ việc đâu, chỉ là… thèm quá không nhịn được.”
Dung Thiều nhìn Đào Giang trần truồng, nước nhờn dính đầy đùi, ngồi trên người mình vừa nứng vừa làm bộ ngoan ngoãn, lại còn vờ trách:
“Vậy Đào Đào chỉ biết kêu cha dậy kiểu này thôi à?”
Cái đứa nhỏ này, sáng sớm đã ngồi không mặc gì trên đùi mình, người đầy mồ hôi với nước dâm, mới vừa cho bú cặc xong lại bắt mình đi làm.
Đào Giang vội vàng rụt mông lại khi bàn tay Dung Thiều bắt đầu xoa bóp mông cậu, vừa run vừa tủi thân giải thích:
“Thì con gọi mãi rồi mà… gọi chồng cũng nhiều lần lắm luôn… Nhưng mà cha ngủ mãi không dậy, bé Giang nhịn không nổi nên mới muốn liếm cho cha bắn ra…”
Đào Giang bụng bầu to vượt mặt, người thì mềm nhũn chẳng còn chút sức lực, ngồi phệt trên đùi Dung Thiều. Cái lồn ướt át bám dính lấy đùi cha dượng, mỗi lần Đào Giang hơi cựa mình, môi lồn lại cọ cọ lên da thịt, đầu khấc nhỏ run lên từng cơn, hột le sưng, ướt sũng làm vết dài trên đùi Dung Thiều.
Cả thân thể mỏng manh mềm mại, dính sát vào người Dung Thiều, bụng to chềnh ềnh chen giữa hai người mà vẫn cứ cố rướn lên nũng nịu. Nhìn cảnh này như vợ chồng son chứ không phải cha dượng loạn luân làm con riêng có bầu.
Dung Thiều chẳng chịu được, nắm lấy cằm Đào Giang rồi bất ngờ đè môi xuống hôn ngấu nghiến. Đào Giang cũng mong chờ sẵn, vừa chạm môi liền há to miệng đón lấy lưỡi Dung Thiều luồn vào càn quét, nước miếng chảy ướt cả cằm, háo hức mút lấy đầu lưỡi đàn ông, nghe tiếng nước dâm loạn vang vọng cả căn phòng.
Miệng nhỏ bị hôn đến sưng đỏ, Đào Giang quấn chặt cổ Dung Thiều không cho buông ra, thở hổn hển, người mềm oặt như không còn xương, chỉ biết rên rỉ đón lấy từng đợt tấn công từ hắn.
Dung Thiều vừa đặt Đào Giang lên giường, chưa kịp hoàn hồn thì hai chân đã bị kéo rộng ra. Dưới thân, con cặc ngựa nóng rực đang cạ nhẹ ở ngay mép lồn, đầu khấc vừa chạm tới hạt le đã làm Đào Giang run lên từng đợt, nước dâm chảy ướt cả đùi.
“Cha… Cha sắp bị trễ rồi đó…” Đào Giang vừa rên, vừa liếc mắt làm nũng, mắt long lanh ướt nhèm nhìn Dung Thiều.
Dung Thiều cười nhẹ, tay vỗ vỗ cái bụng bầu to tròn của Đào Giang như trêu ngươi, mỗi lần bụng rung lên, cả người Đào Giang cũng không kìm được mà rên rỉ theo. Bụng bầu căng tròn làm mỗi cái động chạm đều khiến cảm giác càng thêm kích thích, cứ mỗi lần bị chạm vào là khoái cảm dồn lên không dứt.
Lúc này, Đào Giang chẳng còn tâm trí đâu nghĩ đến chuyện khác, chỉ muốn được chạm vào, muốn được lấp đầy. Cậu cố nhích eo lên, mép lồn ướt át cạ sát vào cặc của Dung Thiều, vừa cọ vừa thở gấp.
Trên bụng trắng nõn còn in vệt đỏ vì bị vỗ, hơi thở dồn dập, bàn tay Dung Thiều nắm chặt đùi rồi ép sát lại, đầu khấc nóng rực đang kề sát khe ướt mềm.
Hắn chưa vội, chỉ nhìn Đào Giang mà cười như trêu chọc. Đào Giang cắn môi, mắt ngấn nước, giọng nũng nịu run run:
“Cha… vào đi… bé Đào Đào chịu không nổi…”
Lúc này Dung Thiều mới áp sát hạ thân, nhẹ nhàng đẩy đầu khấc vào mép lồn ướt át. Chỉ mới chạm tới thôi mà lỗ đẻ đã co lại, cảm giác bị lấp đầy khiến Đào Giang mềm nhũn cả người, hai chân tự động quắp lấy eo Dung Thiều, ngực phập phồng, bàn tay tự nhiên đưa lên xoa lấy đầu ti hồng đang nổi cộm.
“Cha… ở đây cũng ngứa…”
Hai đầu nhũ nhỏ xíu lộ rõ trên nền da trắng, đầu ti mềm mà lại nhạy cảm, mỗi cái chạm nhẹ cũng đủ làm Đào Giang rùng mình. Cậu vừa xoa vừa rên, mắt ướt nhoè nhìn lên, thân mình mềm nhũn nằm đón lấy từng nhịp chuyển động.
Dung Thiều đưa tay bóp nhẹ hai cái núm vú mới nhú của Đào Giang, cảm giác bên trong mềm mềm, ấm nóng, vừa bóp vừa hỏi nhỏ, “Cái này là gì đây hả?”
Mặt Đào Giang đỏ bừng, lí nhí đáp:
“Bác sĩ bảo… là vú…”
Hai cái vú nhỏ xíu trong tay Dung Thiều hơi rung lên, hắn nhéo nhẹ đầu ti, xoa qua xoa lại, chỉ một lúc sau núm vú đã cứng ngắc, dựng đứng lên.
“Con gái mới có mấy cái này chứ, chẳng lẽ mang bầu xong mới mọc à?”
Đào Giang gật đầu lia lịa, thấy Dung Thiều không ghét bỏ, mới mạnh dạn nói thêm:
“Bác sĩ còn nói… sau này chắc còn chảy sữa, cho em bé bú… Cha cũng có thể nếm thử sữa của con…”
Giọng run run mà thành thật, kiểu như hiến cả thân mình cho người ta, chỉ sợ người trước mặt không chịu, chứ không hề xấu hổ hay sợ hãi.
Dung Thiều bật cười. Rồi anh tóm chặt lấy mông Đào Giang, nhấn xuống, địt thật sâu, động tác mỗi lúc một thô bạo, cặc cắm sâu tàn nhẫn hơn cả vừa nãy.
Cái lồn mềm oặt của Đào Giang bị nắc tới tận cùng, cứ bị cặc quần quật vào tới tử cung, lồn bầu non mơn mởn cứ thế ôm riết lấy cái đầu khấc, bên trong ướt nhẹp, trơn truột cứ hút chặt cặc như muốn nuốt trọn vào bụng.
Mông Đào Giang nhỏ mà đã bị địt méo cả dáng, bụng bầu to tướng lắc lư qua lại theo từng cú thúc, mỗi lần cặc nhấn vào là bụng cũng giật theo, đau mà vẫn phê, càng lúc càng sưng đỏ, lồn như muốn rách toạc ra.
“Ư…hức…Con chịu hết nổi rồi… đau quá…” Đào Giang vừa khóc vừa che miệng, muốn trốn mà không được, thân thì nặng, còn bị Dung Thiều đè chặt, hai chân bị bẻ ra, cặc thì cứ nắc không ngừng, chạm đến đâu là làm cho thân thể mềm nhũn, lồn thì run lên từng đợt, càng bị địt lại càng ngoan ngoãn tự động quặp vào cặc.
Mặt Đào Giang toàn nước mắt, ôm bụng vừa khóc vừa rên, nghe vừa thương vừa nứng:
“Cha… cha là đồ khốn… ô… bé Đào Đào đau bụng quá… đụ mạnh quá… đụ rớt em bé mất…”
Nỗi sợ bị địt cho đẻ non làm cả người Đào Giang co quắp lại, Dung Thiều đưa tay xoa xoa cái bụng tròn lẳn, bàn tay nóng rực phủ lên, Đào Giang run bắn. Vừa được xoa bụng là liền ngoan hẳn, còn tự nghiêng người cạ cái bụng bầu vào tay Dung Thiều, mắt long lanh, lệ còn đọng ở khóe mi mà cứ nhìn cha dượng đầy nũng nịu.
Dung Thiều cúi xuống bế bổng cậu lên, đổi tư thế, kéo cặc chuyển sang địt lỗ đít. Cái lỗ nhỏ này cũng bị nắc đến sưng lên, nhưng vẫn chịu được, bị đè mông xuống, từng nhịp cặc thúc tới tấp, mỗi cú là cả thân hình Đào Giang lại rung bắn, bụng bầu lắc qua lắc lại như trái bóng.
Ngồi phệt trên đùi Dung Thiều, Đào Giang chỉ biết ôm chặt lấy cổ, bị cặc chọc tới tận trong ruột, vừa phê vừa mệt, bụng to rung lên theo từng cú thúc. Hai bên ngực non nớt cũng bắt đầu ửng hồng, đầu ti cứng lên mà cứ run rẩy, trông càng nhỏ càng non, thở càng dồn dập thì hai vú lại càng phập phồng theo nhịp.
Mắt Dung Thiều càng nhìn càng tối lại, nghĩ tới hai cái ti nhỏ xíu này mà càng địt càng hăng, cứ tưởng tượng đến lúc vú lớn lên, sẽ có ngày vừa địt vừa cắn vừa bú sữa, nghĩ thôi mà cặc đã căng lên muốn nổ.
Đào Giang thì khóc nấc, vừa bị đụ vừa khóc, mà dừng lại thì càng khóc to hơn. Lồn đã ướt nhẹp, nước cứ tuôn ra không ngớt, không hiểu ở đâu mà ra lắm vậy.
Địt mãi một hồi, Đào Giang mệt quá lả người đi, Dung Thiều cũng gần xuất, vừa rút cặc định bắn lên bụng thì Đào Giang lập tức siết chân quặp lấy eo, kẹp chặt không cho rút ra, nhất định bắt phải bắn thẳng vào trong.
Dung Thiều xoa mông cho Đào Giang dịu xuống, rồi vừa bắn tinh vừa ấn sâu vào trong người hắn, cảm giác cả lỗ đít đều tràn ngập tinh dịch, nóng bỏng và ướt nhẹp.
Cảm giác dòng tinh nóng hổi bắn thẳng vào trong ruột làm Đào Giang cuối cùng cũng yên tâm, thở ra nhẹ nhõm rồi lịm dần vào giấc ngủ. Dung Thiều nằm bên cạnh một lúc, đợi Đào Giang co bóp hết tinh, mới nhẹ nhàng rút cặc ra, đặt cậu bé nằm ngay ngắn trên giường.
Quay lưng lại, Đào Giang co người ngủ ngon lành, nhưng Dung Thiều lại quen tay, chẳng mấy chốc đã luồn tay xuống vỗ vỗ khe mông, lỗ lồn vừa bị nắc te tua vẫn chưa khép lại, nước nhờn với tinh trùng cứ chảy tràn ra ngoài, dính nhớp hết mông đùi.
Đào Giang theo phản xạ rụt người lại, một tay che kín lỗ đít, giữ lại dòng tinh tràn ra, mãi đến khi chắc chắn không chảy nữa mới thôi, rồi ôm bụng ngủ say như chết.
Dung Thiều nhìn cảnh đó chỉ cười khẽ, kéo chăn đắp lại cho Đào Giang, chọc nhẹ vào trán hắn, miệng lẩm bẩm:
“Đồ nghịch ngợm, tiểu yêu tinh này…”
Xong xuôi, hắn ta mới rời khỏi phòng, để lại trên giường chỉ còn thân thể nhỏ xíu cùng cái bụng bầu tròn căng ngủ vùi, lỗ đít vẫn còn đầy ắp tinh dịch chưa chịu khép lại.
Chương Tiếp: 5. H+ 🦎Thằn Lằn Bám Kính ở Văn Phòng