1 tuần liền đc nhồi tinh mà k cấn thai, Nhã quỳ xuống xin thai khí của Khiêm…
Sương vắt qua rèm lụa, vầng trăng bạc soi khẽ qua màn trúc. Trong viện nhỏ, đèn dầu thơm thắp ba ngọn, ánh lửa phấp phới lung linh như cánh bướm. Trà hoa lài ủ trong ấm ngọc, mùi hương nhè nhẹ quyện cùng gió đêm.
Nhã vận áo dài màu khói lam, tóc bới cao, cài trâm ngọc loan. Dù mòn mỏi thất vọng, dáng đứng vẫn ngay ngắn, ánh mắt vẫn như cũ: nhu thuận, đoan chính, dịu dàng.
Chỉ khi nghe tiếng bước chân quen thuộc vang trước sân, đôi mắt ấy mới hơi chao nghiêng, ánh sáng long lanh khẽ rút về trong con ngươi.
“Điện hạ… Khiêm đệ… mời hai người vào.”
Thái tử Tề Uyên, vận thường y tím sẫm, bước dến. Gương mặt tuấn lãng không giấu vẻ mỏi mệt — cung vụ chất chồng, lao lực cả tuần không làm Nhã đậu thai, lại thấp thỏm sợ Nhã nghĩ quẩn.
Tề Uyên nâng tay đỡ Khiêm, cẩn thận bước từng bậc đá. Bụng bầu hơn tám tháng đã tròn lẳn, hằn dưới lớp vải như vầng trăng rằm. Ánh đèn rọi vào vết ấn trên rốn, mờ mờ ánh lên như được tẩm Long khí.
Đợi cả hai người ngồi xuống, Nhã vồn vã rót trà, dâng bằng hai tay:
“Trà sen đầu vụ, thiếp tự tay ủ. Thỉnh điện hạ và Khiêm đệ nếm thử một chén… để giải mỏi cung vụ, tiêu trệ thai kỳ.”
Khiêm mỉm cười, đỡ lấy tách: “Tạ ơn Nhã ca ca. Mấy tháng qua bụng này thèm đắng, uống trà ngọt mãi thấy lưỡi trơ.”
Thái tử bật cười khẽ, nâng chén: “Mấy hôm nay Khiêm nghén kỳ cục, hôm qua còn bắt trẫm lấy nước bưởi giã sống.”
“Thái tử còn bôi lên cổ thiếp, bảo để ngửi cho mát,” Khiêm liếc mắt, khóe môi cong nhẹ, “thiếp chẳng biết nên khóc hay cười.”
Tiếng cười nhẹ lan như sóng mặt trà. Nhã cũng cười, tay rót thêm, mắt không rời vết ấn sáng trên bụng Khiêm. Một thoáng… giọng hạ dần, ánh nhìn như sương chiều trĩu nặng.
“Đệ dạo này… thai khí thuận hòa. Thái tử hẳn cũng an lòng. Thiếp có đôi vòng tay khảm hồng ngọc, được thỉnh từ miếu Thái Bình… nghe nói gia hộ sinh sản, bình an con đầu. Mong đệ nhận lấy, thay thiếp chúc mừng.”
Khiêm thoáng khựng, rồi chầm chậm đưa tay nhận vòng. “Thiếp… cảm tạ.”
“Đệ đừng nói cảm tạ,” Nhã khẽ cười, nhưng mắt đã đỏ hoe. “Là thiếp… thiếp thật lòng chúc phúc.”
Gió đêm đẩy rèm bay nhẹ. Căn phòng nhỏ bỗng lặng đi một nhịp.
Nhã đột ngột buông chén, tay run lên, rồi không báo trước… quỳ xuống. Đầu gối chạm nền đá mát lạnh.
Hai tay run rẩy, chầm chậm bấu lấy mép áo Khiêm.
“… Đệ… thiếp… xin đệ…”
Khiêm sững người, chưa kịp phản ứng, Thái tử đã bước tới nửa bước đỡ Nhã, giọng trầm xuống:
“Nhã?”
Nhã không hất Thái tử ra, vai run khẽ:
“Thiếp… biết mình không còn gì để khoe với người. Không bụng, không sáng, không ấn… chỉ có một thân thể vô dụng.”
“Nhưng thiếp… nghe các cung tì già nói… thai khí lành, nếu kẻ chưa mang thai được nằm dưới… dưới kẻ đang mang, nghe một lần… một lần hai người…”
Nhã nghẹn lại, nhưng vẫn siết lấy tay áo Khiêm, đầu cúi sát hơn nữa:
“Xin đệ, xin điện hạ… cho thiếp… được nằm dưới đất… cạnh giường… nghe hai người ân ái một lần…”
“Chỉ cần một lần thôi… chỉ cần được ngửi thai khí đó, nghe tiếng đó… biết đâu… biết đâu sau này thiếp cũng… cũng có thể có một chút gì trong bụng mình…”
Khiêm chết lặng. Đôi mắt đặt trên Nhã lúc này chẳng phải khinh thường cũng chẳng là thương hại, mà là một cơn sóng xoáy dị thường nơi đáy lòng — vừa kinh ngạc, vừa đau, vừa… kiêu hãnh. Cảm giác được một kẻ từng là kế mẫu, là bạch nguyệt quang của chồng mình, giờ đây khóc lóc cầu xin được nghe mình bị đụ… là thứ gì đó khiến Khiêm rạo rực.
Thái tử quẫn bách thực sự, một tuần thụ thai không thành hẳn đã dồn nén Nhã đến mức loạn trí.
“Đủ rồi, Nhã,” giọng Tề Uyên như vỡ ra trong nỗi thương tâm kìm nén. “Ta sống bao nhiêu năm nay chưa từng nghe lời đồn vô lý như vậy, ta sẽ điều tra và nghiêm phạt bọn hạ nhân này, dám hồ ngôn loạn ngữ mê hoặc thần trí em.”
Nhã mặc kệ, khăng khăng bấu lấy vạt áo Khiêm.
“Thiếp không còn mặt mũi nào… không có bụng, không có dấu ấn… Bị cả cung đàm tiếu như tấm vải rách… Thiếp không muốn sống nữa…”
Giọng Nhã khản đặc, nhưng rót thẳng vào tai Khiêm như từng giọt máu tươi:
“Thiếp không cần gì cả. Chỉ cầu một lần… một lần được nghe người…với điện hạ. Để cái thứ… thứ thai khí đó… đọng trong da thiếp, lắng trong bụng thiếp. Biết đâu… biết đâu…”
Câu cuối cùng nhỏ như tiếng gió, rồi Nhã rướn người định dập đầu xuống đất.
Khiêm luống cuống, định cúi xuống đỡ mà bụng to vượt mặt không cúi xuống đỡ nổi, đành vội hét lên:
“Đệ đồng ý, đồng ý mà. Đừng quỳ… Nhã, ta không chịu nổi nhìn ca như vậy.”
Bàn tay Khiêm run nắm lấy bàn tay Nhã, cảm nhận rõ ràng da lạnh như nước đêm.
“Không cần nằm dưới đất… Đêm mai… đệ sẽ cho người kê giường nhỏ cạnh giường lớn. Mong thai khí thật sự linh ứng… để ca ca cũng có tin vui.”
Nhã ngẩng đầu lên, mắt lệ tràn đầy:
“Hức ức… Ca ca cảm ơn đệ nhiều lắm”
Thái tử nhìn hai người tự biên tự diễn mà cạn lời, hai tay siết chặt sau lưng áo. Chàng thở dài:
“Ý em đã quyết, ta cản cũng không được. Nếu Khiêm đã bằng lòng… thì tối mai, tại phòng Khiêm….”
Nhã vừa khóc vừa cười, chắp tay cúi thật sâu:
“Tạ ơn điện hạ, tạ ơn Khiêm… thiếp sẽ không kêu, không động… chỉ xin nằm dưới, hứng thai khí một lần…”
Note from Spicyfish: Vụ thai khí/ hưởng ké khí là mình chém gió ra để hợp lý hóa scene NTR với các bé song tính bụng bầu. Các đồng râm đọc truyện cất não đi nha.
Nằm giường nhỏ nhìn chồng móc lồn vợ cả mà chảy đầy nước dâm
Ngoài cửa sổ, trăng bị mây che mất một góc. Trong phòng, hai ngọn đèn thắp bằng dầu trầm cháy thấp, ánh sáng hổ phách liếm qua gờ màn, hắt bóng ba người đan chồng lên nhau.
Giường lớn đặt sát vào tường, trải gối cao, đệm dày, lụa thơm gối êm. Khiêm nằm ngoài, mặc áo mỏng tay dài, phần dưới vén lưng chừng bụng, lớp vải gần như dính sát da. Đường cong bụng chửa hiện rõ mồn một, kéo da mượt như phủ trăng.
Thái tử nằm phía trong, tóc xõa, nửa gối tay ngẩng nhìn hai người vợ song tính của mình, mỗi lần chớp mắt là hơi thở lại dồn cặc.
Giường nhỏ nằm thấp hơn, kê sát ngay cạnh. Nhã nằm nghiêng, quay mặt vào giường lớn. Khoảng cách chỉ một cánh tay, nhưng rộng như cả thiên hà…
Không ai lên tiếng. Chỉ có tiếng thở, rất nhẹ.
Nhã khẽ cựa. Ánh mắt hai người chạm nhau một thoáng — Khiêm ngập ngừng muốn nói điều gì, nhưng chỉ khẽ lắc đầu.
Thái tử là người đầu tiên phá vỡ lặng im.
“Vẫn còn thời gian để đổi ý.”
Giọng chàng trầm, hơi khàn, nghiêm khắc.
Nhã nhắm mắt một nhịp rồi mở ra, đáp thật nhẹ:
“Thiếp tâm ý đã quyết, xin hai người bắt đầu đi.”
“Không ai ép em. Nếu lòng còn run, chúng vẫn có thể dừng lại.”
“Xin điện hạ và Khiêm bắt đầu đi. Đêm nay dù phải làm chó nằm nghe… thiếp cũng muốn được hướng ké thai khí một lần…”
Không khí lại đặc lại. Khiêm cựa mình, bụng cấn hơi nghiêng. Trong tim, một cảm giác mềm oặt như lớp da ửng đỏ sau đỉnh dục dâng lên — không biết là thương, hay nỗi hư vinh bị cào rách.
Thái tử gật đầu, giọng không còn chần chừ nữa.
“Được. Vậy đêm nay, ta sẽ đụ Khiêm cho em xem.”
Tề Uyên chậm rãi ngồi dậy đè lên Khiêm. Tóc chàng rũ ngang lưng, xõa như bóng lụa đen vắt lên bụng thai tròn của Khiêm.
“Mình bắt đầu nhé, Khiêm.”
Khiêm rùng mình. Tay vô thức kéo áo lên một chút nữa, lộ hết đường cong bụng lẫn rốn. Dưới vải, dấu ấn sinh sản bắt đầu nhấp nháy sáng nhè nhẹ theo nhịp tim.
Tề Uyên nhẹ nhàng cởi hẳn áo Khiêm, làm lộ ra tất cả — bụng, cặc, le, lồn, cả vùng háng ẩm đã thấm lụa, thơm mùi dâm khí.
“Chưa gì đã ướt rồi”. Chàng nói khẽ, tay luồn xuống bắp đùi Khiêm, tách chân anh sang hai bên.
Khiêm co người, thở mạnh: “Thiếp… thiếp không quen có người nhìn…”
Ánh mắt Thái tử liếc xuống dưới. Nhã đang nằm nghiêng, mặt kề sát giường, mắt mở trừng trừng như nuốt từng vệt bóng trên háng Khiêm.
“Vậy mới hay” Thái tử hôn hôn nhẹ vào tai Khiêm thì thầm, rồi cúi xuống.
Lưỡi Tề Uyên liếm dọc từ mép ngoài, trườn lên núm le đỏ hồng, rồi xoắn lại, vẽ vòng nhỏ trên đỉnh. Khiêm giật nhẹ, rên bật thành tiếng:
“A… aa… điện hạ…”
Một ngón tay thọc thẳng vào trong, lút đến đốt thứ hai, rồi ngoáy nhẹ. Lỗ đẻ co lại, ướt nhoe nhoét, dính đầy nước trong sệt đặc. Thái tử rút ra, dùng tay kéo mép thịt hai bên, phơi hết phần lồn mềm ướt dưới ánh đèn.
“Mang thai 8 tháng rồi mà lồn vẫn chảy như này à?” Chàng lẩm bẩm, giọng khàn, ngón tay xoa đều lên miệng lỗ đang co giật. “Dâm quá, hử?”
“Ư… ưaa… không chịu được…” Khiêm thở hổn hển, ngực phập phồng, hông tự đẩy ra theo nhịp xoáy của ngón tay người thương.
Tề Uyên nhếch mép, cúi xuống liếm tiếp. Bàn tay mò lên trên nắm lấy cặc Khiêm, gãi nhẹ đầu khấc như trêu ngươi.
Khiêm tay bấu lấy đệm, cổ ngửa, mắt nhắm nghiền. Rên từng tiếng nhỏ như mèo vì xấu hổ.
“Có người xem mà em” Tề Uyên nói khẽ, lại mút hột le một cái. “Rên to lên cho ta. Rên đi, cho Nhã nghe.”
Khiêm gồng bụng lại, môi mím không thành. Nhưng móng tay đã siết đầy ga, chân co giật, hông rướn theo mỗi cú móc:
“Á… a… a… đừng… thiếp… thiếp không chịu nổi… a… le… le thiếp… uhhh…”
Tim Khiêm đập loạn. Tai nóng rát vì biết rõ bên dưới, Nhã đang nhìn. Nhìn cái lồn mình bị đè ra, bị ngón tay thái tử ngoáy đến ướt nhoe nhoét. Nhưng chính cái ánh mắt đó lại khiến Khiêm thấy bụng cồn cào hơn, nước ra nhiều hơn. Điện hạ đang đụ mình—trước mặt người khác.
Chỉ mình mình được đụ. 🤪
Thái tử cong ngón tay trong lồn, kéo ra một tiếng dài, ướt át từ tận cuống họng Khiêm. Rồi chàng nghiêng đầu nhìn xuống giường nhỏ cạnh bên:
“Nhã,” giọng chàng đều đều, thản nhiên như đang giảng. “Có thấy cái lồn mang thai rên thế nào không? Em muốn thai khí… thì ngửi đi. Phải ngửi cho sạch mùi nước đang chảy ra đây.”
Mỗi nhịp móc, mỗi lần bị ngoáy là một nhịp xấu hổ—và khoái. Thịt trong thít lại, nước trào ra nhiều đến mức cảm giác như đang tè ướt giữa đệm.
Mặt Khiêm đỏ bừng, mắt nhắm chặt, nhưng tiếng rên đã vỡ thành từng nhịp gấp. Giọng hoàn toàn buông lơi:
“Ư… aa… Nhã ca… thiếp… xấu hổ quá… mà… sướng…..sướng lồn quá… uaaa…!”
Thái tử nhét thêm một ngón. Ba ngón tay cứng áp sát thành trong, đẩy xoáy thẳng vào điểm mềm nhất. Lồn Khiêm co thắt dữ dội, thịt bên trong bóp cứng lại quanh đốt tay:
“Điện hạ…! Nước… thiếp… sắp… a… a a a—!”
Cả thân Khiêm giật bật khỏi đệm. Bụng thai co rút dữ dội, rồi dòng nước trắng đục bắn vọt khỏi lồn, phụt thẳng lên đùi, văng tung tóe xuống ga. Nước nóng, nhớp, loang như vừa đái ra trong cơn đụ vỡ óc.
Tề Uyên cúi xuống, liếm một đường từ khe đít kéo thẳng lên le, ngậm lấy mép lồn vừa co giật, mút sực một phát.
“Ra nhiều gấp đôi mọi lần,” chàng rít qua kẽ răng, mồm vẫn còn nước. “Có người xem, em dâm hơn hả?”
Note from Spicy Fish: Khiêm là người của mẫu tộc Hoàng Hậu, gia tộc Lê, đã định sẵn sẽ trở thành Hoàng hậu khi Tề Uyên chính thích đăng cơ. => Khiêm là vợ cả.
Vì sao cả harem đều có bầu nhưng Nhã chỉ xin thái khí của Khiêm? Vì Khiêm là Hoàng Hậu tương lai, đứa con Khiêm đang mang sẽ trở thành thái tử. Và vì Khiêm hiền, không ghen vặt, chưa từng làm khó Ngự Thai nào.
Nhã chủ động liếm lồn vợ cả
Tề Uyên quay đầu, mắt chĩa thẳng vào Nhã. Thấy Nhã đang co người bên mép đệm, mặt đỏ như phát sốt, chàng giận không chịu được. Nâng niu không muốn, lại cứ đòi nằm dưới hứng nước địt như chó dại.
“Muốn hứng thai khí mà chỉ biết nằm im. Giờ khí bắn tung tóe rồi, em không bò lên liếm à?”
Nhã giật như bị vả vào mặt. Chống tay, cúi gằm, bò lên giường bằng đầu gối, người run nhưng mồm hít sâu từng nhịp như nghiện mùi.
Bụng Khiêm lớn vượt ngực, tròn và nhô hẳn lên như chén sứ úp giữa đệm. Da bụng căng, mịn, nóng hầm, dưới ánh đèn bóng loáng. Dưới rốn là dấu ấn sinh sản đỏ nhẹ, quanh viền vẫn còn vết mồ hôi và tinh khí chưa ráo.
Nhã vừa trườn tới đã nghẹn một nhịp. Mùi bụng ấy — mùi thai, mùi tinh vừa phụt ra — nồng đến cay mũi. Mắt không dứt ra được. Trong đầu chỉ muốn… áp mặt xuống. Liếm. Dính lấy.
Nhã thè lưỡi liếm láp quanh rốn lồi của Khiêm với niềm ghen tị mãnh liệt, rồi trườn xuống liếm khe lồn đang hé đỏ rực. Ngỡ chỉ liếm cho xong. Nhưng càng mút, đầu càng quay cuồng. Càng liếm, le mình càng cứng theo.
Nhã rúc mồm vào mút một phát mạnh.
Chụt!
Khiêm cong cả bụng, giật thót: “Á—!”
Nước còn dính trong khe phụt tiếp ra, văng thẳng lên mặt Nhã, rơi xuống cổ, lỏng dính, tanh ngọt. Nhã không lùi. Lưỡi thọc sâu hơn, bú dồn, mép dính, nước tràn, cổ họng phát ra tiếng rên nhỏ như nghiện.
Thái tử ngồi phía sau, nhướn người, móc tay vào quần Nhã. Đáy lót đã ướt sũng. Lồn Nhã sưng rõ, le thè ra, nước chảy từng giọt.
“Liếm người ta mà tự ướt như chó mẹ chờ giao phối,” chàng gằn, rồi bóp mạnh mu, ngón cái véo lấy le như trừng phạt.
Nhã giật, há mồm rên nghẹn trong lông mu Khiêm: “Ư—uhhh…”
“Thích nhìn ta đụ người khác đến mức này hả?” Thái tử rít. “Mặt dán vào lồn Khiêm, còn le mình thì sưng. Sao em có nhiều chủ ý dâm như vậy”
Tề uyên vừa nói vừa day, ngón móc thẳng vào trong. Hai ngón vào đến tận xương, ngoáy sâu như khoét.
Mồm Nhã không chịu rời lồn, chỉ bú sâu hơn, ướt hơn, như muốn nuốt lấy khí còn sót lại.
Khiêm bắt đầu rên từng cơn ngắn. Cổ ngửa ra sau, chân run. “Ca… a… a… sâu… thiếp… thiếp lại…!”
Nhã rúc mồm sâu hơn, nút mạnh đúng núm le. Khiêm bật tiếng khóc, cả thân co lại, bụng chửa gồng một cái rõ. Nước bắn phụt thẳng vào miệng Nhã, sệt, nóng, nghẹn ngay họng.
Thái tử thấy vậy thì gầm khẽ, không nói một lời, chỉ rút tay ra — rồi thọc thẳng ba ngón vào lồn Nhã. Ngón út ấn nghiêng chạm đáy, ngón cái móc vào trên, kéo dọc le đang cứng như hột đào.
“Ư—uhhh! Điện hạ—!”
Nhã rên nấc, cổ gục xuống bụng Khiêm, nước của Khiêm dính từ mép đến cằm. Mông run bần bật, tay không còn chống được, đệm dưới đã sũng nước.
Thái tử không ngừng. Tay y nhấn sâu, xoay một vòng cả ba ngón, kéo thịt lồn ra như đòi vét tận gốc.
Nhã rên gấp: “Ra… thiếp r… a—aaa!”
Lồn Nhã co cứng, dịch trào ra quanh tay Thái tử, nóng và nhiều đến mức chảy xuống cả đùi. Nhã giật mạnh một cái rồi ngã rạp xuống người Khiêm, mặt chôn vào háng, còn tay vẫn níu bụng căng như ôm bùa hộ mệnh.
Cả giường sũng nước. Thân Nhã rạp trên bụng Khiêm, mặt còn dính tinh lẫn nước lồn. Thái tử vuốt dọc sống lưng cả hai, tay còn nhớp. Giọng chàng như rót dầu vô lửa:
“Ra rồi mà vẫn dính chặt thế này à? Nhìn các em xem… người thì rên, người thì bú. Mùi thì nồng khắp giường… Thai khí đang tràn đầy, ta mà không đút vào thì phí mất cả một đêm.”
Tề Uyên cúi xuống, hôn hôn nhẹ vành tai Khiêm, rồi lật anh nằm nghiêng, một tay giữ bụng, tay kia luồn dưới đùi. Bụng Khiêm lún xuống đệm, thịt ép đầy ra hai bên, lằn rõ từng đường gân dưới da căng bóng.
“Ngửa thế này dễ động thai. Nghiêng lại, để khí dồn xuống bụng dưới. Để con nghe được nhịp ta đụ.”
Rồi chàng nâng chân Khiêm lên, gác qua đùi mình, đầu khấc to căng đụng vào khe lồn đã chảy ướt từ hai trận trước.
Khiêm rên khẽ, “Điện hạ… nhẹ thôi… thiếp còn mang con…”
“Yên. Lồn này vừa rên dưới miệng Nhã, giờ đến lượt ta dạy lại nó là của ai.”
Tề Uyên đẩy cặc vào. Lồn Khiêm mở ra từng chút, ôm lấy từng phân cặc như không chịu buông. Mỗi nhịp đẩy vào lại ép bụng Khiêm lún thêm xuống đệm, dịch trào theo gốc.
“Ư—aah… sâu quá…” Khiêm co chân, tay bấu gối, miệng mở hé rên dính nhục.
Thái tử vừa nắc nhẹ vừa quay xuống nhìn Nhã. Ra lệnh:
“Quỳ ngược lại. Mặt em hướng thẳng vào bụng Khiêm, miệng dán sát mép.”
Nhã lồm cồm úp đầu vào háng Khiêm, ép mình nhìn chằm chằm cảnh cặc thái tử đang đâm vào từ phía sau, thọc từng cú chắc nịch vào khe lồn sưng đỏ.
“Há miệng ra.” Thái tử nói. “Dán sát miệng em vào chỗ ta đang đụ. Ngửi. Liếm hết khí bắn ra.”
Nhã dán môi vào mép lồn Khiêm, liếm từng ngụm nhỏ. Mỗi cú thúc là nước nẩy lên mép, dây cả vào mũi. Lưỡi y thè ra, liếm mép trên, liếm cả nơi cặc rút ra vào, cảm nhận được chuyển động con cặc người mình yêu ra vào trong cái lồn khác mà rịn ra một dòng nước mắt.
Thái tử thở dốc, vang rõ trong căn phòng ẩm nhục:
“Cầm cặc Khiêm. Bú đi, em. Lưỡi em không chỉ để liếm mép — mà để làm cầu nối. Dẫn thai khí từ bụng Khiêm, xuống tận cái tử cung còn trống không của mình.”
Nhã rưng rưng ngẩng lên.
Ngay trước mặt, giữa đám da thịt đỏ lừ, là dương vật của Khiêm — sưng cứng, phần đầu căng bóng dính nước, dính thẳng vào bụng chửa lấp loáng mồ hôi, giật nhẹ theo mỗi cú thúc từ phía sau.
Thái tử vẫn đều giọng:
“Nhìn thấy rồi đúng không? Khiêm của ta… mang thai hơn tám tháng, bụng dưới bị đụ đến khí trào, mà cặc vẫn dựng lên như đòi người bú.”
Chàng vừa nắc vừa nói từng chữ như thôi miên:
“Bú đi,” …. “Em bú cả cặc lẫn lồn một lúc, thì khí mới đủ. Cặc của Khiêm đang đói trong tay em đấy.”
Nhã cúi xuống, môi chạm đầu cặc Khiêm, dính ướt. Mút nhẹ một cái, rồi nuốt xuống sâu hơn, tay giữ gốc, lưỡi xoay vòng đúng dưới khe.
“Ư—aa…!” Khiêm giật mạnh một cú, lưng cong, bụng gò lên đau quặn, cặc trong miệng Nhã co lại giật liên hồi. Mép lồn phía dưới thì bị nắc tới thít, khấc Thái tử ra vào như đóng cọc.
“Nhã… Nhã ca… thiếp… thiếp không chịu nổi…”
Nhã ngậm sâu hơn, đầu cặc cấn thẳng vào cổ họng, lưỡi quét từ dưới lên, rồi rút ra mút lại như bú kẹo cứng. Mỗi lần mút, đầu cặc Khiêm lại giật nẩy, nước rịn ra quanh lưỡi.
“Lần đầu em được bú như thế, đúng không, Khiêm? Song tính mà bị liếm lồn, bị đụ, rồi lại được bú cặc cùng lúc… rên to lên. Rên cho Nhã nuốt hết tiếng.”
Khiêm bật tiếng nấc nghẹn:
“Ưaaa… bú giỏi quá… Nhã ơi, ca bú còn sướng hơn cả điện hạ… a-a… vừa bị nắc vừa bị mút…!”
Thái tử bật cười khẽ, tay nắm eo Khiêm, nắc mấy cú sâu rút, rồi nói sát gáy:
“Thế thì ta để Nhã bú hết nước cặc em luôn. Em thích kiểu này đúng không, ta để Nhã giữa mình mỗi tối nhé?”
Cặc Khiêm co mạnh. Lưng cong lại, bụng dồn, đầu ngửa, rên bật thành tiếng nghẹn:
“Nhã… a-a… thiếp ra—!”
Một luồng tinh đặc nóng phun thẳng vào miệng Nhã, sâu, dày, sệt đến nghẹn. Nhã giật nhẹ nhưng không nhả, môi vẫn ngậm lấy thân cặc đang giật từng nhịp, nuốt ừng ực dòng tinh của mẹ bầu…
Ngay lúc ấy, lồn Khiêm co chặt lại, ép cặc Thái tử sâu đến tận gốc. Cảm giác thít đến nghẹn buốt, khiến Thái tử bật rên trầm:
“Giữ chặt thế này là muốn ta ra hết vào trong phải không?”
Tề Uyên nắc sâu thêm hai, ba cú cuối, ép bụng Khiêm lõm xuống đệm. Cặc chàng giật. Tinh tuôn. Một đợt đầu phun sâu, rồi từng cơn ngắn — xối tinh vào cửa tử cung đang che chở thai nhi. Khiêm rên mệt, toàn thân run, cả bụng gò từng nhịp.
Thái tử vẫn cắm sâu trong lồn, mồ hôi chảy dọc sống lưng. Chàng rên rên:
“Nhã. Há miệng. Liếm sạch tinh thừa. Dính cả ra mép rồi.”
Nhã bò chậm xuống, đầu hạ sát mép lồn Khiêm. Tay tách khe ra, và thứ đầu tiên cậu thấy là dái Thái tử — đỏ ửng, nặng trĩu, còn đang co bóp.
Hai trái dái vừa dứt phun, vẫn còn giật nhẹ từng cơn. Nhã rướn mặt xuống, liếm láp hai hòn dái, kéo một đường dài tới khe, nơi đầu cặc vẫn còn cắm.
Và rồi…
Tinh bắt đầu trào ngược.
Dòng trắng đặc, ấm, dính, chảy rịn ra qua môi lồn Khiêm, lẫn cả nước dâm cũ. Nhã ngửi, nuốt, liếm sát từng giọt như uống nước thánh.
Từng cú rên kìm lại trong cổ họng.
Đau.
Nhã liếm mút mà lệ chảy đầy mặt, tay luồn vào giữa hai đùi mình, tìm lấy le. Cắn răng, day nghiến tự trừng phạt.
Nước phụt ra khỏi lồn mình ngay lúc vẫn đang liếm tinh thừa từ lồn người khác.
Note from Spicyfish: fetish của mình là song tính bầu vượt mặt vẫn nứng lồn, tự đỡ bụng quỳ cong mông xin chồng địt. 😶🌫️
Cặc Thái tử vẫn cắm trong lồn Khiêm, nóng, nặng, ướt đầy. Chàng không rút ra. Trái lại, một tay chống giường, tay kia luồn dưới ngực, rồi lật Khiêm nằm sấp xuống, giữ cặc nguyên trong khe, không để trượt ra nửa phân.
“Nghiêng mãi thế này chỉ trào mất khí.”
Khiêm biết Tề Uyên lại muốn địt kiểu chó thì ngoan ngoãn đổi tư thế. Anh chống tay lên đệm, thở gấp. Bụng chửa treo nặng, trĩu xuống như quả bóng sắp vỡ. Khiêm gồng nhẹ, tự đỡ bụng bằng một tay, giữ cho không ép xuống.
“Em đỡ bụng rồi hả, ngoan lắm?” Tề Uyên, rì rầm sau gáy. “Thế thì ta đụ tiếp đây. Giữ bụng cho vững.”
Bụng to, chĩu nặng, ép về phía trước, mỗi cú thúc từ sau lại làm nó đung đưa từng nhịp, như chực tuột khỏi tay. Lắc lên, lắc xuống, bóng dưới đèn, dính mồ hôi và rỉ khí.
“Giữ chắc vào,” Thái tử khàn giọng, một tay đỡ dưới bụng, tay kia ghì eo Khiêm. “Bụng to thế này mà còn chịu đực… sợ con rớt mà còn dựng mông lên…”
Cặc rút, rồi thọc một cú mạnh. Khiêm bật tiếng rên, cả thân dội ra trước.
“Thích cảm giác ấy đúng không?” Tề Uyên rì rầm sau gáy. “Mang con rồi mà vẫn bị chồng nắc..”
“Ưuh… người… người cứ nắc, thiếp thích, ….. Ư hư uu… xin lỗi con, mẫu phụ thèm cha con quá.” Khiêm nghẹn, gò lưng cứng lại.
Phía dưới, Nhã nằm nghiêng bên mép giường, mặt ngay sát bụng Khiêm. Tay xoa nhẹ lên mặt bụng đang nhấp nhô từng nhịp. Nhã rên nho nhỏ, mắt lim dim, rồi lén đưa tay luồn xuống háng mình, ngón giữa day hột le.
Chưa được ba vòng, giọng Thái tử vang lên:
“Đang liếm bụng người khác mà còn tự véo hột?” Chàng gằn giọng, tay vươn ra vỗ thẳng lên đầu le Nhã một cái tê rần.
Bốp!
“A-aah…!” Nhã bật rên, mu giật thót, tay rụt về ngay.
“Le em là của ta, không được động khi ta chưa ra lệnh.” Tề Uyên vừa rút vừa đâm. “Hôm nay phạt em liếm khí, đến lồn em tự lên đỉnh.”
Khiêm rên, tay siết ga. “Điện hạ… đừng mắng Nhã… Ca liếm bụng thiếp… sướng lắm…”
“Nhã hầu em sướng rồi… thì lần này cho Nhã ăn tinh nhé.”
Khiêm rên một tiếng dài, cổ gục, tay siết đệm. Cứ như định gật. Nhưng mông anh lại tự dập mạnh ra sau—một cú nhấn đầy, ép cặc vào tận gốc, làm bụng dội lên một nhịp.
“Ưaah—!”
Khiêm ngẩng lên, mắt đỏ hoe nhưng giọng rõ từng chữ:
“Phòng này là của thiếp. Muốn xuất trong Nhã cũng được… nhưng phải địt thiếp tới nhịp cuối cùng.”
Thái tử siết eo Khiêm mạnh hơn. “Nhịp cuối cùng hả?”
“Vâng…” Khiêm rên nghẹn. “Cho Nhã… nhưng địt thiếp cho tới khi tay người không giữ nổi bụng thiếp nữa…”
Nhã nằm bên dưới, nghe thấy thì rên bật ra, như ngộp:
“Tạ ơn đệ, … thiếp… thiếp muốn tinh…. xin bắn vào thiếp đi…”
Nhã bò lồm cồm sang bên kia giường, ngửa lồn ra, ngón ta banh rộng mép lỗ đẻ.
Thái tử nắc mạnh thêm mấy cú dứt, bàn tay vuốt dọc bụng Khiêm, ép mép lồn hôn mạnh dái, rồi bất ngờ rút ra.
Cặc rồng dính đầy nước lồn Khiêm, còn đang giật giật. Đút thẳng vào lồn Nhã, trơn đến lút gốc.
“Ưaaah—!”
Một cú. Hai cú. Rồi phọt.
Tinh bắn thẳng vào lồn Nhã, dày và sâu, đập vào đáy tử cung rồi tràn ra mép, phun dính lấy mấy ngon tay ngọc ngà đang kéo căng miệng lồn.
Nhã ngửa cổ, há miệng thở như người vừa được rót rượu vào tim.
Cả ba người cùng nhìn.
Lồn vẫn mở. Bụng vẫn phẳng.
Dấu ấn sinh sản trên bụng Nhã…
…không sáng.
Khiêm ngồi dậy chậm chậm, mắt dõi nhìn chiếc bụng im lìm của Nhã.
Lặng người đi.
Khiêm kéo Nhã lại, ôm trọn vào lòng. Bụng bầu sắp lâm bồn ép giữa hai người như một đồi thịt mịn đang thở. Nhã để mặc mình được ôm, khóc thút thít, cả thân run từng nhịp theo hơi thở Khiêm.
Tay Khiêm chầm chậm vuốt tóc Nhã, rồi nâng nhẹ một bên vú mình chạm vào môi Nhã. Vú trắng muốt, đầy sữa, đầu nhũ hoa sẫm lại, Sữa non rịn từ mép đầu ti.
“Một lần chưa đậu…” Khiêm thì thầm, giọng dịu đến đau lòng, “… thì nhiều lần nữa.”
Rồi kéo miệng Nhã và sát đầu ti “Ca ca uống sữa lấy sức nhé.”
Nhã rên nghẹn, mở miệng bú lấy. Đầu lưỡi chạm vào da mềm, núm vú nở ra giữa miệng, sữa rịn từng giọt lên đầu lưỡi. Ngọt, nóng, thơm lạ thường. Nhã bú sâu, mút kỹ, hai tay nâng bầu vú Khiêm như trẻ đói sữa.
Phía sau, Thái tử im lặng nhìn. Đáy mắt chàng nặng nề, cô đơn như một con đực vô dụng.
Trước mắt: vợ bé rúc vào ngực vợ lớn, vừa bú vừa khóc.
Tất cả tại người gieo giống thất bại như hắn.
Tay Tề Uyên siết lấy mông Nhã. Một cú kéo. Rồi địt thẳng vào khe lồn ướt sẵn.
Chọc—
“Ưuh…!”
Nhã gập người, bụng thóp, cổ rướn lên vẫn ngậm ti, lưng cong lại như dây kéo.
Khiêm rên nhỏ, tay vẫn cẩn thân che chở đầu Nhã. Bụng bầu dội nhẹ theo từng nhịp thúc đang dập tới từ phía sau.
“Cứ bú đi…” Khiêm rì rầm, “Sữa thiếp có thai khí rồi… uống hết, rồi ăn tinh người…”
Thái tử nhìn hai người trước mặt—một người ôm, một người bú, bụng chửa đè lên bụng rỗng, vú rỉ sữa ngậm giữa miệng rên.
Chàng rít khẽ, tay siết mông Nhã mạnh hơn, cặc dập đều từ sau, đẩy bụng cậu về phía Khiêm, ép hai người vợ dính sát vào nhau giữa bầu khí nhục và sữa non ngọt nghẹt môi.
Từng cú địt vào. Cặc dập dồn dập vào cái lỗ không biết đẻ từng hồi như trút giận.
Bép—bép—bép!
Nhã ngẩng lên, rên khẽ trong họng. Miệng vẫn dính sữa, lưng cong lại theo mỗi cú thúc. Khiêm siết tay, mắng nhẹ:
“Người đừng có địt mạnh vậy. Tử cung ca ca yếu.”
Thái tử thở ra, cặc ngừng lại. Bàn tay chàng trượt lên lưng Nhã, vuốt một đường ấm:
“Biết rồi… nhẹ thôi.”
Rồi đẩy một cú dài, sâu, êm đến tận đáy lồn.
“Không đậu cũng không sao… ta sẽ rót tinh vào em lần nữa. Và lần nữa.”
Khiêm vuốt bụng Nhã từng nhịp:
“Phải đó… Bụng ca chưa sáng, thì để thiếp giữ giúp. Xoa chỗ này, cho khí lan xuống.”
Cặc đâm sâu từng nhịp, ép cả người Nhã sát vào bụng chửa của Khiêm. Mỗi cú lồn bị mở ra ướt sệt, mà tiếng rên vỡ nát.
“Ưuh… nữa đi… cho thiếp…” Nhã run rẩy, bấu lấy bầu ngực Khiêm như một đứa trẻ.
Phía sau, Thái tử siết chặt eo Nhã, ép thân dưới dập đều vào tận trong.
Mỗi cú sát gốc.
Mỗi cú như rót tất cả uất nghẹn, khát vọng, và ý chí vào một nơi duy nhất.
“Đậu đi …”
Giọng y khàn, như vừa đau, vừa run.
“Đậu đi mà…”
Cơ thể Thái tử rung lên. Lồng ngực co thắt, hông giật nhẹ.
Rồi đột ngột—
Cú thúc cuối.
Thân chàng cứng lại. Sâu đến tận cùng.
Nhã ngửa cổ rên, cả người bật lên phía Khiêm như sóng xô bờ. Khiêm thở hắt ra, tay ép bụng Nhã chặt hơn.
Một dòng tinh phóng sâu vào khoang tử cung hóe mòn của Nhã.
Nhã bật lên, rên nghẹn, toàn thân cong lại.
Rồi—
Một tia sáng rịn trên ấn kí Ngự Thai của Nhã. Tựa ánh trăng vừa nhú khỏi mặt sông.
Thái tử há miệng, hơi thở đứt đoạn. Mắt mở to.
Khiêm thốt khẽ:
“…sáng rồi…”
Nhã không dám tin. Cậu gục đầu vào vai Khiêm, ngực phập phồng, tay run run chạm bụng mình.
Ánh sáng ấy cứ lan dần, như một lời chứng không thể chối.
Long thai—đã vào tổ.
Cả ba người lặng đi một nhịp. Rồi vỡ oà.
Thái tử rút ra nửa chừng, cúi người ôm lấy cả hai vợ, môi run run mấp máy:
“Nhã, Em có thai rồi…”
Nhã bật khóc trong ngực Khiêm, từng tiếng nấc đứt quãng như lọt ra từ giữa hoan lạc và hồi sinh. Cậu run rẩy đặt tay lên bụng mình, chạm vào thứ ánh sáng khoa khát bao nhiêu năm.
“Con đến rồi… có thật rồi…”
Khiêm cúi xuống, hôn lên trán Nhã, tay vẫn áp nhẹ vào bụng sáng ấy như muốn giữ lấy ánh trăng vừa kịp hiện.
Giọng thì thầm, mềm như gió xuân:
“Ừ… đậu rồi… chúc mừng ca ca đạt được tâm nguyện nha.”
Thái tử ôm siết cả hai vào lòng như ôm cả thế giới. Mắt đỏ hoe, trán tựa lên vai Khiêm, hơi thở vẫn vương nhịp dục chưa tan.
Giọng chàng vỡ nhẹ:
“Cuối cùng… cũng giữ được con rồi.”
Tề Uyên siết chặt hơn chút nữa:
“Ta mừng… mừng đến không biết nói sao cho đủ…
Không cần gì hơn. Chỉ cần thế này thôi.”
Rồi cúi đầu, hôn lên cổ Khiêm, hôn lên má Nhã:
“Cảm ơn em… Khiêm.
Cảm ơn em… Nhã.”
Giữa giường, ba thân thể ướt, nóng, mỏi rũ— rúc vào nhau như ngủ giữa hương hoa bưởi.
Một người ôm.
Một người được ôm.
Một người vòng tay từ sau, giữ lấy tất cả.
Nhã đã có bầu! Vậy là Harem chính (Dương, Nhã, Khiêm, Yên) đều đang có thai. Brainstorm những scene quần giao bụng to play mà tâm hồn run rẩy.
~~~~~~
Chương tiếp theo chờ đợi sự debut của Vệ Lăng – tráng thụ da nâu phó thống lĩnh cấm vệ quân với chiếc vú thụt và cái lồn trinh múp míp đầy nước. Các đồng râm vote ✨️ và comment để sớm được gặp Vệ Lăng nha.