Văn phòng của Dụ Thu Trạm nằm ở tầng cao nhất, Dung Thiều thì quá quen thuộc, muốn vào là vào, mấy em thư ký chẳng buồn thông báo, cứ để hắn tự do đẩy cửa bước vào như chốn không người.
Trợ lý đã chuẩn bị trà sẵn, chỉ chờ tổng tài gọi vào. Đem trà ra rồi, vừa khép cửa lại đã nghe bên trong khóa lạch cạch.
Dụ Thu Trạm bật cười xoa trán, nhớ lại cái lần hai người còn đang dở ở trong văn phòng thì có cấp dưới vội xông vào, bị Dung Thiều quát một câu “Cút!” làm nguyên công ty sợ luôn, từ đó về sau cứ thấy Dung Thiều lảng vảng là không ai dám bén mảng tới gần văn phòng nữa.
Dung Thiều ngồi trên sofa, vừa nhấp trà vừa lạnh nhạt đáp: “Dưới quyền quản không nghiêm đấy.”
Mới hai giờ, mà bốn giờ mới họp, Dung Thiều đã mò tới, nhìn cái mặt liền biết tối qua Đào Giang không cho thoả mãn nên giờ phải qua đây kiếm thêm. Thu Trạm chỉ cười, nhẹ giọng: “Nói nhiều quá, làm 1 nháy trước giờ họp không chồng yêu?”
Vừa dứt lời, Dung Thiều đặt tách trà xuống, tiến lại gần, Thu Trạm đã nửa ngồi nửa đứng, kéo quần tụt xuống, vứt sang một bên, chống tay lên mép bàn, người còn chưa sát hẳn mà đã không chịu được, vươn mông sang phía Dung Thiều, chỉ thiếu điều đòi ăn liền tại chỗ.
Hơi thở nóng hổi của Thu Trạm phả ngay bên môi Dung Thiều, động tác thì vừa gấp vừa nôn nóng, làm Dung Thiều lập tức tỉnh táo lại như dính phải thuốc nghiện. Thu Trạm tham lam, như muốn hút lấy từng hơi thở của người đàn ông trước mặt.
Trên người anh vẫn là bộ vest nghiêm chỉnh, bụng bầu sáu tháng bị quần áo ôm chặt lấy, so với lần trước Dung Thiều gặp đã lớn hơn hẳn. May mà Thu Trạm vóc dáng mảnh, bụng dù nhô ra cũng chỉ khiến vest căng lên, không đến mức quá lộ liễu.
Chỉ là, vừa đứng lên đã thấy cái khí chất chững chạc thường ngày của anh bị cái bụng to phá hỏng hết. Vẻ nam tính pha lẫn với bụng bầu tròn êm tạo thành cảm giác vừa dị vừa kích thích, nhìn vào chỉ muốn nuốt sống.
Thu Trạm khát khao, nhưng không làm rối tiết tấu của Dung Thiều. Dung Thiều nhéo cằm anh, nhấm nháp cái kiểu sốt ruột đáng yêu của tổng tài dụ dỗ, hôn càng lâu, càng sâu, nhưng ngoài đôi môi và chiếc lưỡi, tay hắn chẳng động chạm gì vào người kia cả.
“Chồng ơi…” Thu Trạm không chịu nổi, rên khẽ một tiếng, chẳng buồn chờ nụ hôn kết thúc mà tự mình trèo hẳn lên bàn, da thịt nóng rực dán xuống mặt bàn lạnh ngắt, toàn thân run lên vì kích thích. Hai chân anh tách rộng, quỳ trên mặt bàn, mông tròn ửng hồng như trái đào căng mọng, nhìn cực kỳ ngon mắt.
Thu Trạm vòng tay ôm lấy cổ Dung Thiều, cái bụng bự lắc lư cọ vào bụng dưới của hắn, mà Dung Thiều vẫn chẳng vội vàng làm gì thêm, chỉ nhìn hắn chằm chằm.
Thu Trạm cũng không nóng ruột, nheo mắt, ghé sát tai Dung Thiều thì thầm, một tay kéo ngón tay hắn đặt lên eo mình:
“Hôm nay chồng không về thì em cũng phải tới tìm, chồng à… Đã là vợ chồng thì phải ở cạnh nhau chứ, nào có ai để người ta một mình thế này.”
Chỉ mấy câu oán trách thôi mà nghe cũng làm người ta mềm lòng muốn chết.
Dung Thiều nghe giọng dỗi yêu của vợ, ngón tay theo hõm eo lướt xuống, bàn tay to túm lấy cái mông căng tròn ướt át, vừa xoa vừa nắn, da thịt trắng mịn mềm nhũn, từng vết đỏ hiện lên dưới tay hắn. Dung Thiều nhướng mày, trêu:
“Không mặc quần lót à?”
Thu Trạm vặn người, mông uốn éo cọ vào lòng bàn tay hắn, giọng nũng nịu:
“Nghĩ tới chồng về là dưới đã ướt hết rồi. Mặc bao nhiêu quần lót cũng không đủ để thay.”
Anh khép chân lại, cặp đùi kẹp chặt cánh tay Dung Thiều, dâm thủy thấm ra ướt hết cả khe, cứ như dính chặt lấy hắn, vừa nhìn vừa thương vừa nghiện.
Thu Trạm từng hai lần kết hôn đều vì lợi ích, bây giờ thì quyền lực Dụ thị đã hoàn toàn nằm trong tay anh. Ở giới thương trường, anh nổi tiếng mặt cười mà lòng dao găm, giỏi giấu bài, giỏi lật mặt. Ban đầu, Dung Thiều và anh coi như kỳ phùng địch thủ, ai cũng chẳng vừa ai. Nếu không có vụ Liễu Khê xen giữa, có lẽ đời này Dung Thiều cũng chẳng thèm dây vào anh, càng chẳng có màn kết hôn vì lợi ích. Đến giờ dù đã ở cạnh, nghe Thu Trạm thì thầm âu yếm, Dung Thiều vẫn nửa tin nửa ngờ, cảm thấy con người này chẳng bao giờ thật lòng.
Nhưng lúc này, mọi toan tính thương trường gì cũng tắt hết. Dung Thiều xoa từ mông tới đáy chậu, dọc theo khe mông mò xuống khe bướm, ngón tay vừa chạm tới, nước dâm đã chảy ra dính ướt cả bàn. Hắn lật môi thịt ra, đút ngón tay vào, lồn nhỏ vừa nóng vừa ướt, siết chặt lấy ngón tay hắn, ngoan ngoãn mút vào như muốn nuốt trọn.
Cái cảm giác vừa chủ động vừa mê muội này khiến Dung Thiều chỉ muốn đè xuống ăn cho bằng sạch.
Hạt le nhỏ của Thu Trạm lộ ra, run lên từng chập.
Dung Thiều không nhịn nổi, đẩy ngón tay vào sâu hơn, bên trong vừa trơn vừa mềm, ngón tay ra vào, Thu Trạm ở trên bàn vừa thở dốc vừa nức nở, mông cứ xoay tới xoay lui để nuốt sâu hơn nữa. Nước chảy thành vũng dưới bàn, hai chân anh cũng run lên, ôm lấy vai Dung Thiều mà rên:
“Dung Thiều… không chịu được… muốn anh… muốn chồng…”
Dưới háng Dung Thiều đã cứng ngắc, Thu Trạm liếm môi, hít lấy mùi đàn ông nồng đậm rồi cúi xuống liếm cặc chồng qua lớp quần. Đầu khấc chĩa lên đỉnh quần, Thu Trạm bám chặt vào thành bàn, vừa liếm vừa rên rỉ, nước miếng chảy ra làm vải quần ướt đẫm, dính sát lấy cây cặc nóng bỏng bên trong.
Như thưởng cho cái miệng dâm đãng kia, Dung Thiều đút thêm một ngón tay vào lỗ, lồn mềm lập tức co lại mút lấy ngón hắn, nuốt trọn từng chút một.
Nhưng nhiêu đó sao đã đủ cho cái lỗ đẻ quen ăn mặn của Thu Trạm. Anh bắt đầu vặn vẹo người, vừa cắn vừa kéo khoá quần Dung Thiều, tự mình lôi cặc nóng hổi ra ngoài, miệng thì rên rỉ cầu xin, chỉ thiếu nước gào lên “Đụ em đi, chồng ơi.”
Đã gần bốn mươi tuổi, khoé mắt có nếp nhăn, vậy mà dáng liếm cặc, cái bụng bầu sáu tháng còn đong đưa, vừa dâm vừa ngọt. Bộ dạng ông chủ lạnh lùng thường ngày tan biến, chỉ còn lại một đĩ dâm phụ mê trai nằm bò trên bàn, nhìn thôi đã muốn đè xuống đụ cho nát lồn.
Dung Thiều cúi nhìn người dưới háng mình, cái bụng bự bám sát mặt bàn, nửa người trên còn nghiêm chỉnh áo vest, nửa dưới thì trần trụi, lồn dâm ướt át đang cắn ngón tay hắn, cái lỗ mềm như kẹo kéo, chỉ chực chờ nuốt thêm vào nữa.
Cấm dục và dâm loạn quấn lấy nhau trên một thân hình.
Dung Thiều rút ngón tay ra, Thu Trạm hiểu ý, hai tay tự ôm lấy đầu gối, ngồi xổm trên bàn, tách rộng hai chân, dương vật dựng đứng, bên dưới là cái lỗ đẻ ướt nhẹp, môi âm hộ phập phồng, nước dâm loang đầy mép bàn.
Bụng quá to, chính anh cũng không nhìn nổi lồn mình đã bị chồng làm tới mức nào, chỉ dựa vào sắc mặt Dung Thiều mà đoán, nhưng Dung Thiều chẳng để lộ biểu cảm gì, chỉ kéo mạnh hai chân ra, cúi xuống dí đầu khấc vào cửa lồn, rồi chậm rãi nhấn sâu vào bên trong, từng lớp thịt mềm bị cặc thọc mở ra, nuốt trọn cái cặc thô cứng đang chọc thẳng vào tận cùng.
Thu Trạm ngửa đầu cười, chống hai tay ra sau, mắt nhìn chằm chằm Dung Thiều, cứ như muốn nhìn từng tấc cặc tiến vào thân mình.
Vừa vào được nửa cây, Dung Thiều lại rút ra, vừa rút vừa dí đầu khấc kéo theo từng sợi dâm thuỷ. Vừa chạm môi âm hộ đã nghe “bạch” một tiếng, nước dâm lại phọt ra thành dòng, lỗ chưa kịp khép đã bị cặc dí vào lần nữa, mạnh hơn trước, thọc thẳng đến tận cùng.
Lần này Dung Thiều đâm thẳng một phát tới sát tử cung, từng lớp thịt bên trong co lại mút lấy cặc hắn, Thu Trạm cắn môi rên rỉ, vừa đau vừa sướng, bụng bầu bị đè ép cũng phải dùng tay ôm giữ, khoái cảm và nhức nhối trộn lẫn làm nước mắt lăn dài.
Cái lồn nhỏ ướt sũng, mềm mại cứ ôm lấy cây cặc to, khúc thịt hai bên kẹp chặt, ngay cả bìu dái cũng dí sát vào cửa lồn, từng đợt từng đợt khoái cảm lan khắp bụng dưới, nước dâm ướt nhẹp hết cả phần dưới người Thu Trạm.
Càng đụ càng mềm, lồn bầu cứ như cái miệng nhỏ tham lam, hút mãi không chán. Thu Trạm vừa rên rỉ vừa run rẩy, yếu ớt cất tiếng:
“Chồng ơi… Sướng quá… Bên trong cũng muốn, em thích cặc chồng…”
Dung Thiều cười, tát mạnh một phát vào cái mông đầy thịt, để lại dấu tay đỏ lòm, đau vừa đủ để Thu Trạm lại càng banh lỗ mà bám lấy hắn chặt hơn, càng bóp cặc hắn mạnh hơn nữa, làm Dung Thiều sướng tới phát rồ.
Thu Trạm nước mắt nước mũi đều chảy, nhưng vẫn nở nụ cười, nũng nịu thì thầm:
“Dĩ nhiên thích nhất chồng rồi, em vẫn luôn thích chồng mà…”
“Sớm biết lồn em mềm thế này, anh đã địt cho mềm nhũn từ khi mới quen, cũng không phí bao nhiêu thời gian. Không biết là do mất trinh muộn hay trời sinh đã dâm vậy nữa, lỗ lồn em đúng là biết nuốt cặc thôi rồi, mềm như nước, hai đứa nhỏ kia có bóp cỡ nào cũng không bằng em đâu.”
Thu Trạm đẹp trai, khí chất lại sang chảnh, từ bé sống nhung lụa, gặp Dung Thiều thì đúng kiểu kỳ phùng địch thủ, ngoài mặt thì đấu đá, trên giường lại cứ mềm oặt ra, để cho hắn muốn làm gì thì làm, vừa mị vừa ngoan. Dung Thiều lần đầu đụ anh là do say rượu, tức giận Liễu Khê mà trút lên ba ba của cậu, sau đó thì thành nghiện luôn người vợ trên danh nghĩa này, càng địt càng mê.
Tuy ngoài đời Dung Thiều luôn làm bộ đứng đắn trước mặt mấy thằng nhóc, nhưng với Thu Trạm thì lộ bản chất hết, trên giường chửi tục, mạnh bạo, mấy năm thân nhau, làm gì cũng tự nhiên, không hề khách sáo.
“Thật mềm hả… Ưm…” Thu Trạm vừa nghe đã đỏ cả mặt, cố ý siết lỗ lại để kiểm chứng lời Dung Thiều nói, lồn càng khít càng sướng, vừa nhúc nhích đã kẹp cặc hắn không tha, “A… chồng ơi, làm hỏng lồn em rồi…”
Càng co càng chặt, Dung Thiều suýt nữa xuất tinh, phải tát mạnh hai phát vào mông Thu Trạm, giữ chặt hai chân rồi nắc tới tấp.
Tiếng nước dâm loạn từ lồn vọng ra, mỗi cú tát mông là mỗi lần lỗ càng co, bóp chặt cặc hắn hơn, mồ hôi chảy ròng ròng, Dung Thiều nghiến răng nói:
“Vợ đĩ dâm! Còn nhúc nhích nữa chồng địt cho nát cả mông!”
Thu Trạm nằm sấp trên bàn, hai chân kẹp chặt lấy eo Dung Thiều, tay ôm bụng bự, vừa ngoáy mông vừa rên, giọng còn nũng nịu trêu tức:
“Mình~~, nắc nữa đi… Đừng có dừng…”
Thu Trạm vừa lên đỉnh xong, cái lỗ càng mềm, càng tê, nằm bẹp trên bàn rên rỉ, bụng bầu tròn vo run bần bật mỗi lần bị Dung Thiều nắc vào. Bàn làm việc trơn bóng, hai chân Thu Trạm quấn chặt lấy eo hắn, người cứ trượt xuống. Dung Thiều rút cặc ra, giữ hai chân Thu Trạm ghì lên sát ngực, cái lỗ đỏ au sưng mọng phơi nguyên cho hắn nhìn, nước dâm vẫn còn rỉ ra, nhìn càng thèm.
So với Đào Giang yếu ớt, Thu Trạm dù bụng to nhưng vẫn chịu trận khoẻ, sáng địt con riêng chưa đã, giờ Dung Thiều nhấn thẳng con cặc dày vào lồn vợ, không đợi thích nghi đã nắc dập thẳng, khiến Thu Trạm chỉ biết cắn tay mà rên, cái bụng nhô cao theo từng nhịp cặc mà rung lên.
Dù không chịu nắc dai bằng Liễu Khê, nhưng Thu Trạm được cái nước nhiều, cặc vào trơn tuột, mỗi lần Dung Thiều thúc là dâm thuỷ văng ra thành dòng. Hắn cố tình nắc đúng chỗ nhạy cảm, khiến Thu Trạm rên khản cả giọng, người mướt mải như phát sốt.
Cái bụng bầu trắng nõn đung đưa ngay trước mặt, Dung Thiều xoa nhẹ, nửa tháng không gặp mà bụng đã lớn như thổi bóng. Trên người Thu Trạm còn nguyên bộ vest, chỉ có mỗi đôi chân dài trắng phau lộ ra, làm hắn nhớ tới ti nhỏ của Đào Giang, mắt liếc mãi không dứt.
Không biết Thu Trạm có sữa chưa, mà Dung Thiều cứ tự tưởng tượng ra cảnh tổng tài vest thẳng băng bình thường lạnh lùng, giờ lại phải cởi áo ngực, vú căng cho con bú, bị con cắn đau đến nhăn mặt, tay thì tự xoa ti, vừa dỗ vừa rên rỉ… Chỉ nghĩ thôi mà cặc đã cứng thêm, Dung Thiều không nhịn được chửi một câu:
“ĐM, sao nứng thế này…”
Ai mà chịu nổi tổng tài ngày thường sắc sảo, ngoài đời đàm phán nhìn chỉ muốn né, giờ nằm bẹp banh chân trên bàn cho mình địt.
Thu Trạm đoán được ý, thở dốc, cười mắng:
“Nghĩ cái gì đó, chồng đang địt vợ lại định mơ tới ai hả?”
Dứt lời, chưa kịp kêu thêm đã bị Dung Thiều dí thẳng, đầu khấc chọc tới tận trong cùng, gõ liên tục vào cổ tử cung, Thu Trạm chỉ còn biết cong lưng khóc rên:
“Đừng… sâu quá… nhẹ chút thôi chồng ơi…”
Nhưng càng nắc càng phê, nước miếng Thu Trạm trào ra, vẫn còn trêu:
“Nay chồng làm sao mà nắc như chó đực thế…”
Mông ướt sũng, hai chân dang rộng, bình thường đuôi mắt sát khí giờ chỉ còn lại dâm loạn, như hoa mẫu đơn nhúng nước, càng nhìn càng mê.
Dung Thiều cười khẩy, vừa mở khuy áo Thu Trạm vừa đáp:
“Chó đực cũng là do em câu được đấy.”
Nghĩ đến chuyện con cũng có sữa, chẳng nhẽ mình không, tay cứ loay hoay tháo khuy, muốn vạch áo ra mà nút mãi không được, trong khi Thu Trạm sướng run cả người, chỉ muốn cặc còn sâu hơn nữa.
“Đừng có vặn vẹo,” Dung Thiều tát mạnh lên mông Thu Trạm, tiếng “bốp” vang lên giòn tan.
Thu Trạm ngửa đầu rên khẽ, mông căng cứng lại, càng kẹp chặt lấy cặc Dung Thiều. Ánh mắt anh lướt xuống thấy tay Dung Thiều còn đang loay hoay ở nút áo sơ mi, Thu Trạm nở nụ cười khêu gợi, vừa thở dốc vừa thì thầm:
“Chồng… để em tự cởi cho, anh chỉ cần nhìn kỹ, đừng để em ngã là được…”
Nói rồi tự cúi xuống cởi từng khuy áo. Cảm giác bị địt cho sướng tê ngón chân, mà đầu óc vẫn còn kịp nghĩ ngợi, không biết trò chơi vú sữa này Dung Thiều học từ ai, Đào Giang hay Liễu Khê, hay còn ai khác? Cái nhà này toàn lũ ghen tuông, chẳng ai vừa ai.
Áo khoác rơi xuống, để lộ lớp sơ mi trắng ôm sát, Dung Thiều đã không chờ nổi, đợi Thu Trạm cởi thêm mấy nút là bàn tay đã đặt lên ngực anh, xoa nắn.
Chạm vào là nhận ra ngay, đầu vú hơi to, bên trong đã bắt đầu tích sữa, cảm giác này chỉ có sờ nhiều mới biết, chứ mắt thường nhìn chưa chắc nhận ra.
Mới nghĩ vài tháng nữa là con chào đời, trong đầu đã lại tua đi tua lại cảnh này, càng thấy kích thích.
Còn Thu Trạm thì chỉ chăm chăm vào biểu cảm của Dung Thiều, không biết hắn nghĩ gì, chỉ thấy Dung Thiều bật cười, tim lập tức đập nhanh, vừa rên vừa cố làm lơ:
“Chồng… bên dưới ngứa chịu không nổi rồi, đừng có sờ mãi ti em, có gì mà nhìn…”
Dung Thiều cúi xuống hôn nhẹ lên khóe môi anh, giọng cười đùa:
“Mai để bác sĩ Thái kiểm tra luôn, xem ngực vợ phát triển đến đâu rồi…”
Thu Trạm nghe thế là hiểu, hóa ra cái trò này là học từ Đào Giang hoặc Liễu Khê. Nhưng anh cũng không thèm để ý nữa, chỉ vươn lưỡi, dán môi hôn sâu lấy Dung Thiều.
Lúc này, cái gì cũng muốn. Thân thể muốn, tim cũng muốn.
Bụng bầu quá lớn, nên hôn kiểu này đúng là vất vả. Dung Thiều cũng biết điều, buông ra, chuyển tay xuống tập trung vào giữa háng, chuẩn bị tiếp tục nắc.
Bụng bầu bự chảng che hết tầm mắt, Thu Trạm chẳng thấy gì dưới háng, cảm giác bị đụ càng thêm nhạy. Mông đã bị Dung Thiều dập cho đỏ bừng, hai hòn dái nặng trịch đang đập sát vào mép lồn, mà cái lồn anh còn sâu hơn cả hai thằng con. Nhưng dù vậy vẫn không nuốt trọn hết được cái cặc dài ngoằng của Dung Thiều, chỉ có thể cố với tay tách rộng mông, chủ động dâng lên cho hắn địt sâu hơn nữa.
Thịt hồng mềm bấu chặt lấy cặc Dung Thiều, bím đã bị căng đến cực đại, chỉ một lớp mỏng dính trùm lên cặc, hai hòn dái cứ cạ vào mép lồn, dính đầy nước nhờn. Nước ra không xuể, môi lồn phồng lên như sắp nứt, Dung Thiều lại còn chọc ngón tay vô ấn mạnh, kéo rộng luôn khe bím, như muốn phá toang nó ra.
Thu Trạm quằn quại, nước mắt lưng tròng, vừa rên vừa van:
“Ahhhh… rách lồn mất… chồngggg…”
Cái lồn non kẹp cặc chặt quá, lại bị banh thêm, thật sự như sắp toạc mép. Dung Thiều giữ chặt eo, bắt đầu dập liên tục, hai hòn dái cũng bị nhét vô trong, nước nhờn sền sệt bọc hết quanh dái với cặc, lông mu bết lại đỏ au. Thu Trạm vừa rên vừa lần mò xoa bụng, bàn tay nắm chặt lấy tay Dung Thiều, không biết là muốn kéo ra hay đè vào sâu hơn.
Đột nhiên nghe Dung Thiều bật cười, rồi mạnh tay nắc liên tục, đầu khấc chọc tới tận sâu bên trong, đụng thẳng vào cổ tử cung, thúc một phát thật mạnh.
Bụng như sắp vỡ, Thu Trạm chỉ biết ôm chặt bụng mà chịu trận, ráng cắn răng chờ tới khi Dung Thiều bắn tinh nóng hổi vào, người cũng run theo mà lên đỉnh.
Cơn cực khoái kéo dài, Thu Trạm ôm lấy cổ Dung Thiều, nức nở gọi: “Chồng…huhu~”
Dung Thiều cúi xuống ôm chặt vào lòng, áo sơ mi bung hết, Thu Trạm trần trụi áp ngực vào người hắn, cảm nhận hơi ấm đàn ông làm mình dần thả lỏng. Tay quàng cổ, môi dính sát môi, hôn cuồng nhiệt như chết đuối vớ được phao. Nước miếng, hơi thở đều hòa chung, như con nít đói tình chỉ biết gặm lấy hắn không rời.
Quấn nhau một lúc lâu, Thu Trạm lười biếng dựa sát trong ngực Dung Thiều, lồn vẫn còn ngậm nguyên cây cặc cứng của hắn.
“À, vừa nãy anh bảo kiểm tra cái gì ấy nhỉ?”
Dung Thiều nhắc chuyện Đào Giang, bảo nghe đâu sau này có thể có sữa, Thu Trạm nghe đến đó không hiểu sao mặt cứ đỏ bừng. Dung Thiều thấy vậy thì hơi dừng lại, bình thường trước mặt hắn, chuyện nhạy cảm nào Thu Trạm chả dám nói, tự dưng giờ lại ngượng, nhìn phát buồn cười. Để thử xem sao, Dung Thiều nghiêm túc bổ sung:
“Nghe nói con nít bú sữa mẹ mới tốt…”
Mặt Thu Trạm càng đỏ hơn.
Dung Thiều lại chậm rãi nói tiếp, giọng thì vẫn tỉnh bơ như đang bàn công chuyện:
“Dưới kia cái miệng nhỏ ăn hết bao nhiêu tinh của anh rồi, không biết trên này liệu có đủ sữa cho con bú không…”
Dung tổng tài nghiêm túc phun ra mấy câu dâm đãng, Thu Trạm bị chọc quê, tai đỏ lựng mà vẫn cố giả vờ bình tĩnh đáp “Ừ.”
“Đệt”
Dung Thiều chửi khẽ một câu, rõ ràng là thích quá chịu không nổi.
Thấy Thu Trạm vừa thẹn vừa đáng yêu, Dung Thiều muốn chén tiếp. Hôm nay đúng là ngày lên cơn dở hơi ấu trĩ.
Hắn bế bổng Thu Trạm lên, đặt anh trước cửa sổ sát đất, bắt quỳ chống tay lên kính, mông vểnh lên cao, cái bụng bầu chà sát sát mặt sàn.
Dung Thiều khẽ sờ lỗ đít Thu Trạm, bên trong ướt rượt, cặc hắn vẫn còn dính đầy nước nhờn từ lồn vừa nãy. Hắn không cần bôi trơn, cứ thế dí cặc vào đít, một phát nhấn sâu vào trong.
Cặc nóng bỏng của Dung Thiều đâm thẳng vào lỗ đít Thu Trạm, nước dâm trơn ướt ngập cả khe, mông bị đụ mạnh đến run rẩy, rên rỉ mà ngoan ngoãn nuốt cặc, quấn lấy mút chặt từng nhịp.
Thu Trạm bị dập tới mức cả người lắc lư, hai tay chống chặt tấm kính để khỏi đè lên bụng, mông trắng vết đỏ chằng chịt vì bị đánh, vẫn cứ ưỡn mông lên, dí sát cho Dung Thiều địt sâu hơn, thân hình run lên bần bật như muốn ngã gục.
Cảm giác như trong bụng đeo nghìn cân, cái bụng lớn lắc lư kéo cả người xuống, mà Thu Trạm vẫn cố gắng chống cự, cái bụng lăn lộn cọ sát mặt sàn mà chưa chịu khuỵu.
Ánh sáng ngoài văn phòng rọi thẳng vào, đứng bên cửa sổ nhìn ra, cả thành phố nằm dưới chân, nhưng lúc này tổng tài danh tiếng lẫy lừng lại đang bị đè dí mông, vểnh mông dâng đít lên cho nam nhân địt, còn đâu tâm trạng mà ngắm cảnh.
Biết rõ bên ngoài không nhìn thấy, nhưng thân thể vẫn tự động căng cứng, lỗ không ngừng siết lại, cứ bị cặc Dung Thiều đâm vào lại rút ra, vừa đau vừa sướng đến mềm nhũn.
Nắng sau giờ trưa chiếu lên cơ thể Thu Trạm, làn da trắng muốt bị làm đến va vào tấm kính lạnh, đít vẫn cứ ưỡn cao lên cho người ta địt, cơ thể thon dài đẹp đẽ ấy giờ ngập trong dục vọng, chỉ có cái bụng phồng to nhìn vừa quái vừa dâm.
Bụng to hơn cả quả bóng rổ, dưới nắng còn lộ rõ đường mạch máu, vừa bị đụ vừa rung rẩy theo từng nhịp thúc, cả thân thể chỉ biết run bần bật.
Nước dâm ướt sàn, Thu Trạm không còn chút sức nào, mặt mũi tì vào kính, chỉ có cái mông trắng nõn bị Dung Thiều tóm chặt mà nắn bóp, nhô lên cao, dâng trọn cho người ta chơi đến nơi đến chốn.
Thu Trạm một tay che dưới bụng, mặt cứ tì sát vào kính lạnh, nằm sấp như con thú cái nhỏ, bản năng che chở cho đứa con trong bụng. Phía sau, Dung Thiều bắn hết tinh vào sâu tận bên trong, tinh dịch ấm nóng tràn ngập, thành ruột giật liên hồi nuốt trọn.
Xong việc, Dung Thiều ung dung ngồi lên ghế chỉnh lại cà vạt, liếc nhìn tài liệu chuẩn bị cho cuộc họp. Thu Trạm nằm nghỉ mấy phút rồi lồm cồm đứng dậy, lấy giấy lau sạch nước lồn và tinh dịch chảy ra khỏi lỗ hậu, thỉnh thoảng vừa lau vừa nhỏ giọng hỏi lại mấy chuyện cần chú ý trong buổi họp.
“À mà, Đào Giang sắp sinh rồi, cứ để con ở nhà một mình em cũng không yên tâm. Lát nữa bảo dì Trần dọn về đó trông giúp, còn Liễu Khê chắc cũng quay xong phim này rồi về dưỡng thai thôi, bầu bốn, năm tháng rồi còn đòi đóng phim nữa,” Thu Trạm vừa thay bộ quần áo sạch vừa quay sang dặn Dung Thiều, “Thằng nhóc này da mặt mỏng, dạo này anh nhớ nhẹ tay với nó, đừng làm quá!”
“Biết rồi.” Dung Thiều đáp lại, trong lòng hơi ngán ngẩm nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Dù sao Liễu Khê đang bầu bí vất vả, giờ mà còn bị hắn dọa thì không ổn.
Nhưng mà mỗi lần Thu Trạm bày ra cái vẻ rộng lượng như thế, Dung Thiều vẫn cứ cảm thấy không tin nổi mấy lời dịu ngọt ấy. Nhớ ngày trước, ngay cả lúc bị hắn đụ cho hôn mê trên giường, Thu Trạm vẫn cố nằn nì bắt Dung Thiều hứa không động vào Đào Giang cho tới khi con trai út đủ tuổi thành niên.
Chuyện này Đào Giang hoàn toàn không biết. Dung Thiều thì một mặt giả vờ dịu dàng chiều chuộng, một mặt lại nhất quyết giữ lời không động tới, thành ra tiểu bảo bối càng tủi thân phát khóc.
Nghĩ ngợi một lát, Dung Thiều liếc đồng hồ, chỉnh lại áo quần chuẩn bị bước ra cửa đi họp. Đang chỉnh lại áo chuẩn bị đi, Thu Trạm bất ngờ kéo tay hắn lại, liếc đồng hồ rồi nhếch môi:
“Còn năm phút.”
Nói xong liền nắm lấy cà vạt của Dung Thiều, kéo sát xuống, ngửa đầu trao cho chồng một nụ hôn kiểu Pháp sâu đến nghẹt thở.
Ba phút đồng hồ trôi qua, đầu lưỡi dây dưa đến mức Dung Thiều tưởng mình bị Dụ tổng hôn đến phát nghiện, suýt nữa tin thật là đại yêu tinh này yêu mình sâu đậm thật
(Spicyfish giải thích: Dung Thiều đấu nhau với Thu Trạm lâu rồi, giờ ụ cho bầu to rồi vẫn khum tin mình hoàn toàn có được cả tâm lẫn thân của Thu Trạm)
Chương tiếp: 6. H+ 2 Cha Con cùng Hầu Cặc