6. H+ 2 Cha Con cùng Hầu Cặc

Bộ phim của Liễu Khê gần đóng máy thì bất ngờ rộ lên scandal: một diễn viên phụ từng đóng vai anh trai của cậu bị đào lại “ lịch sử đen” trên mạng, Weibo náo loạn ba ngày liền, danh tiếng coi như sập luôn.

Đạo diễn khách sáo đưa người rời đoàn, phía đại diện cũng chẳng buồn chạy vạy cho nữa, may mà nhân vật này diễn không nhiều, thay người quay lại là xong.

Các cảnh của vai phụ hầu như đều diễn chung với Liễu Khê, cậu cũng chẳng mấy bận tâm ai tới diễn. Có điều bị kéo dài vài ngày, bụng càng lúc càng lớn, ngày nào đi quay cũng phải dùng vải quấn chặt, bí bức cực kỳ khó chịu.

Người mới vừa tới, Liễu Khê uể oải ngẩng đầu, thần hồn treo ngược đâu đâu, miệng lẩm bẩm:
“Mẫu Đơn Đình…”

“Liễu ca, ngẩn người gì vậy? Trình lão sư tới kìa.”
Người mới đến đưa tay bắt, Liễu Khê cũng vươn tay, đầu ngón tay chỉ chạm nhẹ một cái rồi buông, chẳng thèm che giấu sự lạnh nhạt:
“Ngại quá, dạo này quay nhiều nên mệt thôi.”

Trợ lý liếc mắt liên tục mà cậu cũng làm như không thấy, may mà Trình Nhạc không để ý, còn cười nhã nhặn chào hỏi, rồi đi thay đồ vào cảnh.

Liễu Khê lặng lẽ ngồi trên ghế chờ Trình Nhạc chuẩn bị xong để đối diễn. Không phải lần đầu Liễu Khê gặp Trình Nhạc, lần trước còn là với Dung Thiều.


Năm ấy mới ở bên Dung Thiều, cậu còn nguyên cảm giác mới mẻ háo hức. Giờ nghĩ lại, lúc nào cũng quấn lấy Dung Thiều, còn trẻ thì dễ cuồng si, mà Dung Thiều hồi đó cũng chẳng có mấy thời gian lo lắng cho các “bé” khác. Liễu Khê cũng chỉ làm bộ như không biết, tự lừa mình là Dung Thiều yêu thương mỗi mình thôi.

Nhiều năm trước, vào sinh nhật mình, Liễu Khê muốn tạo bất ngờ cho Dung Thiều, đã tự chuẩn bị đâu vào đấy, một mình chờ ở khách sạn. Đây là khách sạn của nhà họ Dung, một bộ phòng đã nhiều năm giữ riêng cho Dung Thiều, ngày trước Dung Thiều từng dẫn cậu tới.

Liễu Khê nằm ngủ một giấc trời tối om, tỉnh lại mà Dung Thiều vẫn chưa đến. Trong cơn mơ màng, cậu quấn chăn lại, bỗng nghe ngoài phòng khách có người đang hát “Mẫu Đơn Đình”.

Liễu Khê hé cửa ngó ra, vừa vặn thấy Trình Nhạc ngồi trong lòng Dung Thiều.

Tiếng hát trong trẻo, lả lướt, một chất giọng nam lơ đãng mà mềm mại, mùi vị như khói thuốc vương vấn nơi đầu lưỡi, không ra nữ cũng chẳng ra nam, càng nghe lại càng khiến người ta ngứa ngáy.

Trình Nhạc hát, Dung Thiều ngón tay nhẹ gõ theo điệu trên thành ghế. Trình Nhạc xướng sai một chữ, cúi đầu ngượng ngùng:
“Lâu rồi không luyện, mong Dung tiên sinh đừng chê cười.”

Dung Thiều mỉm cười:
“Đã rất hay rồi.”

Liễu Khê rúc sau cánh cửa, tay siết chặt đến bật máu. Trợ lý chỉ bảo tối nay Dung Thiều ngủ khách sạn, mà hắn nào ngờ đâu, người hẹn lại chẳng phải mình.

Biết là tự rước khổ, vậy mà Liễu Khê càng không nỡ rời đi. Cậu lặng lẽ nhìn cho thật kỹ: nhìn Dung Thiều đè Trình Nhạc xuống sofa, nhìn vết xanh tím trên lưng Trình Nhạc vẫn chưa tan hết, nhìn Dung Thiều lạnh lùng dùng dây lưng trói tay người ta lại.

Trình Nhạc thì thụ động, im lặng, bị Dung Thiều làm cho bật máu cũng chỉ nhíu mày rên khẽ hai tiếng. Liễu Khê còn đủ bình tĩnh nghĩ. Trình Nhạc hơn ba mươi rồi, quanh năm luẩn quẩn vai phụ tuyến ba, diễn xuất thì thật sự tốt nhưng chẳng biết PR, mãi đến giờ mới nổi lên được vai chính. Fans tổng tài tình yêu các kiểu chắc chẳng bao giờ tin, cái cơ hội này là Trình Nhạc dùng thân xác đổi lấy.

Liễu Khê ôm ngực ngồi bệt xuống sàn, khóc không thành tiếng, thở cũng chẳng ra hơi. Cậu lại nghĩ: hôm nay còn chưa được ăn bánh kem, Đào Giang muốn tới cùng mà bị mình từ chối, Thu Trạm biết chuyện rồi mà mặt lạnh như không…

Qua một lúc lâu, Trình Nhạc mặc lại quần áo rồi rời đi. Dung Thiều ngồi đó, không quay đầu, chỉ lạnh nhạt nói vào cánh cửa:
“Ra đi.”

Hắn vẫn luôn biết Liễu Khê trốn phía sau, từ đầu đến cuối đều rõ mồn một.

Liễu Khê đứng lên, chẳng buồn nhìn Dung Thiều lấy một cái, lặng lẽ mở cửa, lặng lẽ bước ra ngoài. Dung Thiều cũng chẳng giữ lại, chỉ gọi cho tài xế đưa “đại thiếu gia” về nhà.

Không khóc lóc làm loạn, không tra hỏi ghen tuông, Liễu Khê chỉ âm thầm điều tra quanh Dung Thiều có bao nhiêu người, rồi mượn danh Dụ Thu Trạm dọn sạch từng người một. Ngoài mặt thì tự cười nhạo mình, nghĩ mình ghen khổ sở lắm, thật ra đến tư cách ghen cũng chẳng có. Thủ đoạn có bi thảm cách mấy, cũng chẳng thay đổi được gì.

Cậu biết Dung Thiều sẽ không chọn ba con mình, vì mặt mũi của nhà Dụ, hay chỉ đơn giản không muốn dây dưa, không muốn tiểu tình nhân gây chuyện làm trò cười cho thiên hạ. Cậu càng hiểu Dung Thiều vốn dĩ không quan tâm, nhưng Liễu Khê lại sợ, sợ một ngày nào đó Dung Thiều cũng sẽ chán mình, buông tay, bỏ mặc.


Tinh thần sa sút, nhưng công việc vẫn phải làm. Trình Nhạc giờ đã nổi như cồn, đến cũng chỉ vì nể mặt xưa, đạo diễn cũng không dám lằng nhằng, cảnh quay qua loa cho xong, không có lỗi gì to là coi như được. Ba ngày công việc dồn lại quay vội trong một ngày, đạo diễn như trút được gánh nặng, vội tiễn hai “đại Phật” đi cho rảnh nợ.

Quay xong đã là đêm, Liễu Khê lập tức bắt chuyến bay về, về tới nhà cũng đã 11 giờ đêm.

Dì Trần đón lấy hành lý cho cậu, lải nhải sao không gọi điện bảo để bác Trần ra sân bay đón, lại còn hỏi có muốn ăn khuya không. Liễu Khê xua tay:
“Không cần đâu dì Trần. Dung Thiều đâu rồi?”

“Ở phòng của Thu thiếu gia.”

Liễu Khê vừa cởi quần áo, tiện tay ném áo khoác lên tay vịn cầu thang, rồi đi thẳng tới trước cửa phòng Thu Trạm, gõ hai cái.

“Vào đi.”

“Tưởng là con ngủ rồi mà…ơ… tiểu Khê?” Thu Trạm đang nằm sấp trên giường, lỗ đít vẫn còn ôm lấy con cặc của Dung Thiều, tưởng Đào Giang vào, vừa quay lại đã thấy Liễu Khê, ánh mắt hơi kinh ngạc.

Xưa nay, Liễu Khê vốn không thích cùng Thu Trạm hay Đào Giang chung chạ một lượt.

Dung Thiều vẫn đè chặt một chân của Thu Trạm, vừa nắc vừa quay sang nhìn Liễu Khê thong thả cởi quần áo, ánh mắt đầy hứng thú.

“Ba, con lên cùng được không?”
Liễu Khê trút sạch quần áo, đứng thẳng ở mép giường.

Thu Trạm liếc mắt một vòng từ Liễu Khê sang Dung Thiều, cong khóe môi, cố tình làm nũng:
“Vào đây với ba…. chỉ không biết chồng yêu có đủ sức hầu cả hai vợ không thôi?”

Dung Thiều không nói, chỉ đáp lại bằng một cú thúc mạnh sâu vào, khiến Thu Trạm cong cả người.

Thu Trạm nằm nghiêng, một chân bị Dung Thiều kéo vắt lên vai, lỗ huyệt dưới vẫn phập phồng nuốt trọn con cặc của hắn. Nơi đó không biết đã bị chơi bao lâu, mép thịt sưng hồng, nếp gấp căng bóng, trông vừa đáng thương vừa dâm đãng, cắn chặt lấy cặc không rời. Lỗ đít đầy đến căng cứng, phía trước lồn nhỏ vẫn khép lại, môi âm hộ hồng phấn, chỉ thỉnh thoảng phun ra vài giọt nước, nhìn vào như vẫn chưa từng bị ai động chạm, đối lập hoàn toàn với phía sau đang ngoan ngoãn nuốt trọn cặc, càng khiến người ta muốn bóp nát.

Liễu Khê liếc nhìn hai lỗ dâm của ba ba, bò lên giường, quỳ cạnh bên Dung Thiều, tự tay kéo miếng vải trên bụng xuống, bụng gần năm tháng nhô ra khẽ rung trong lòng bàn tay.

Bị “giam lỏng” trong nịt bụng bao lâu, trên bụng bầu 5 tháng của Liễu Khê lấm tấm vết bầm xanh, Dung Thiều nhìn mà lạnh giọng:
“Đúng ra nên nhốt em trong nhà luôn mới phải.”
Liễu Khê mắt ươn ướt, ngoan ngoãn gật đầu:
“Dạ… em cũng muốn mà.”
Cậu rón rén tới gần, như cún nhỏ sợ bị bỏ rơi, ngẩng đầu lên nói nhỏ:
“Dung Thiều, hôn em đi…”

Dung Thiều lúc này cặc vẫn còn cắm sâu trong lỗ đít của Thu Trạm, Thu Trạm nằm xụi xuống, bị nắc đến mỏi chân, phải để Dung Thiều dùng một tay giữ lấy chân cho khỏi tuột. Đệm giường mềm quá, Thu Trạm bụng bầu cứ lõm xuống, làm Dung Thiều cũng khó mà chơi được Liễu Khê cho tử tế. Liễu Khê quỳ gối lên giường, hai chân chống phía trước, ngửa cổ chờ Dung Thiều tới hôn.

Ánh mắt Liễu Khê đầy mong chờ, khiến Dung Thiều không nỡ lạnh nhạt nữa, cúi xuống cắn lấy môi cậu.
Có lẽ vì bị “bỏ đói” lâu ngày, lại thêm tính Liễu Khê lạnh nhạt tự nhiên, nên mỗi khi chủ động dính người là lại dính sát, vừa hôn vừa mút lưỡi, hai người quấn lấy nhau, nước miếng dây đầy, Dung Thiều như bị hút cạn hồn.

Dung Thiều vừa hôn Liễu Khê, vừa nhấp cặc trong lỗ Thu Trạm chậm lại, Thu Trạm nằm lười biếng hưởng thụ, cũng không hối thúc, chỉ ngậm ngón tay liếm ướt rồi tự nhét vào lồn, chà nắn bên trong, nước nhoe nhoét dính bụng, càng xoa càng ngứa.

Liễu Khê chẳng muốn dứt ra chút nào, cứ như sợ bị bỏ rơi nữa, chỉ để lưỡi thè ra chờ Dung Thiều cắn tiếp.

Dung Thiều nhìn Thu Trạm tự thọc lồn, vỗ mấy cái vào mông anh, cười mắng:
“Chưa được ăn no à?”
Thu Trạm rên lên, “Sợ lát nữa chồng bận không lo hết được!”

Liễu Khê thì da mỏng, chỉ lén liếc Thu Trạm rồi lại nhìn đi chỗ khác, nghe hai người đùa cợt mà ngượng không dám chen vào, chỉ run rẩy quỳ đấy chờ được “yêu”. Dung Thiều vỗ mấy phát vào mông Thu Trạm, Thu Trạm liền hiểu ý, lắc mông rút cặc ra, quay người quỳ xuống, nhấc cái mông trắng mịn lên sát mép giường, chừa chỗ cho Liễu Khê nằm bên cạnh. Anh tự tay banh mông ra, lộ cái lồn hồng tươi ướt đẫm, ngoan ngoãn chìa ra cho chồng thích làm gì thì làm.

Dung Thiều duỗi tay, kéo hai ngón tay kẹp lấy mép lồn Thu Trạm, móc ra rồi nhấn vào hai cái, bên trong vang lên tiếng nước lèo nhèo dâm loạn, sau đó mới đè mạnh mông Thu Trạm xuống, ấn cặc vào sâu hết cỡ.

Thu Trạm kêu rên lớn tiếng, tự lắc mông đón lấy, cố gắng tự mình nuốt trọn con cặc của chồng vào sâu hơn nữa. Cái bụng bầu sáu tháng nặng trịch như viên trân châu khổng lồ thõng xuống dưới, rung rinh mỗi nhịp thúc, nhìn mềm mại, ngoan ngoãn hơn hẳn Liễu Khê.

Liễu Khê còn đang ngây người, thì đã bị Dung Thiều duỗi tay kéo vào lòng. Hôm nay cậu cứ như người mất hồn, ánh mắt dán chặt lên người Dung Thiều, vừa ngại ngùng vừa say đắm. Dung Thiều kiên nhẫn hơn thường ngày, cúi đầu hôn nhẹ lên khoé môi Liễu Khê, giọng trầm khàn dụ dỗ:
“Ngoan nào, để cha xem thử lỗ nhỏ của bảo bối nào.”

Liễu Khê đỏ bừng mặt.

Ban đầu, Liễu Khê còn chẳng biết mấy trò khẩu dâm này, Là do Dung Thiều trên giường thường thích bắt Liễu Khê gọi mình là cha, nên mỗi lần đau quá cậu cũng bắt đầu rên rỉ gọi “cha ơi”, nghe đến mềm nhũn cả chân, đành để cho hắn muốn làm gì thì làm. Vợ trước của Dung Thiều sinh cho hắn một cô con gái, giờ mới mười bốn tuổi, mà hắn còn chưa bao giờ gọi là “bảo bối” như Liễu Khê đâu.

Chỉ là, từ hồi Liễu Khê làm Dung Thiều tức giận, bị phạt đủ kiểu rồi, Dung Thiều cũng không còn gọi cậu là bảo bối nhiều nữa.

Lâu lắm rồi mới nghe tiếng xưng hô ấy, tâm trí Liễu Khê cuối cùng cũng kéo về thực tại. Cậu chống tay lên vai Dung Thiều, quỳ gối cạnh hắn, sau đó chủ động tách hai chân ra để bàn tay Dung Thiều luồn vào giữa.

Giữa lúc Dung Thiều còn đang vội vã nắc Thu Trạm, Liễu Khê tranh thủ cúi xuống, len lén hôn lên môi hắn một cái.

Liễu Khê ôm lấy Dung Thiều, nép sát vào lòng ngực hắn, theo hướng dẫn mà tách hai chân, ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt hắn.

Đau muốn phát điên, mà bị vuốt ve kiểu này lại càng khó chịu, càng thèm hơn.
Bàn tay Dung Thiều ấm áp, khô ráo, trước tiên nắm lấy con cặc nhỏ của Liễu Khê vẩy vẩy vài cái, dương vật đỏ hồng căng cứng bật lên trong lòng bàn tay. Dung Thiều còn búng nhẹ lên đầu khấc, cười trêu chọc:
“Bé cặc đáng yêu quá”

Liễu Khê đỏ mặt, theo phản xạ liếc qua con cặc của Dung Thiều, cái cặc vừa thô vừa dài kia còn đang ra vào trong lồn của Thu Trạm, mỗi cú thúc vào chỉ còn lại đoạn gốc bên ngoài, nhìn đã thấy to quá mức. Dù không nhìn, thân thể cậu cũng không thể quên được cảm giác cái cặc này từng làm hai cái lỗ nhỏ của mình bị đâm cho sưng tấy, lần nào cũng tưởng như muốn nổ tung.

So ra thì của mình chỉ tầm nửa, chắc còn nhỏ hơn đến hai vòng.

Dung Thiều biết Liễu Khê chưa từng thấy dương vật ai khác ngoài mình, đem ra đối chiếu chỉ toàn thua, nên càng cười lớn, dùng đầu ngón tay kẹp lấy đầu dương vật cậu, dính lấy vài giọt dâm thuỷ, giơ lên cho Liễu Khê xem:
“Bảo bối tiểu Liễu Khê cũng cứng lắm rồi nè.”

Liễu Khê xấu hổ, cúi xuống cắn nhẹ ngón tay của hắn.

Dung Thiều không né tránh, để mặc cậu cắn, mà Liễu Khê cũng chẳng dám mạnh, chỉ rụt rè dùng đầu lưỡi liếm láp quanh đầu ngón tay, sợ cắn đau người ta.

Hai ngón tay Dung Thiều bị Liễu Khê liếm cho dính ướt nước dâm, lấp lánh trong ánh đèn, mãi mới chịu nhả ra, sau đó lại kéo bàn tay ấy đặt xuống dưới, ghì vào sát mép lỗ lồn của mình, chủ động xin hắn sờ tiếp.

Dung Thiều chỉ dùng đầu ngón tay ấn nhẹ xuống mép lồn, ngón tay đã trượt vào trong, bên trong thịt phồng lên, co bóp lấy ngón tay hắn, vừa ấm vừa ướt, môi lớn môi bé kẹp chặt tay, khe lồn hé mở phun nước dâm dề. Đầu ngón tay hắn thi thoảng cọ nhẹ lên hột le, trêu chọc nhè nhẹ làm Liễu Khê rùng mình, sắp khóc tới nơi, chỉ thiếu điều van xin cho hắn địt cho rồi, chứ bị liếm kiểu này thì ngứa ngáy đến muốn phát điên. Nếu là bị roi quất còn dễ chịu hơn bị chọc kiểu này.

Nhưng Dung Thiều cứ cố tình trêu đùa, không nhanh không chậm, đợi đến khi lồn Liễu Khê ướt dẫm, nước chảy ướt cả đùi, mới chậm rãi nhét hẳn một ngón vào sâu hơn, xoay tròn mân mê bên trong, kéo móc từng vòng.

Liễu Khê vểnh mông, rên rỉ nức nở:
“Cha… không đủ sâu… a… ngứa quá, bên trong ngứa lắm…”

Bụng bầu gần năm tháng cũng rung lên theo từng cú vặn mình, một tay cậu chống đỡ dưới bụng, tay kia ôm chặt cổ Dung Thiều, dựa sát tìm cảm giác an toàn.

“Nơi nào không đủ?” Dung Thiều ngoáy ngón tay vào lỗ lồn mềm nhũn, chậm rãi trêu chọc, còn bên kia thì chẳng hề nhẹ, con cặc đỏ tím vẫn liên tục nắc sâu vào lỗ của Thu Trạm, mỗi nhịp lại còn mạnh hơn nhịp trước. Mông của Thu Trạm vừa to vừa mềm, bị đập đỏ hỏn, dính đầy nước nhờn, trông y như trái đào chín mọng rịn mật.

Một tay Dung Thiều còn bóp chặt mông Thu Trạm, bóp đến đâu nước nhờn tràn ra tới đó.

Tiếng rên của Thu Trạm hòa với tiếng nỉ non của Liễu Khê, một bên rên sướng nước miếng chảy thành dòng, bụng tròn căng nằm ép dưới thân, vừa nấc vừa cầu xin Dung Thiều chậm lại:
“A… chồng ơi… chậm một chút… bụng sắp vỡ rồi…”

Hai cha con bụng bầu bị Dung Thiều làm cho vừa khóc vừa rên, nằm banh càng trên giường, ngoan ngoãn cho hắn sờ mó, đụng chạm, rồi bị bắn tinh đầy vào trong lồn, nước nhoe nhoét chảy ra đầm đìa.

Thu Trạm người vốn nặng nề, bò dậy thì cứ lóng ngóng vụng về, mới vừa trườn được hai bước đã bị Dung Thiều tóm mông kéo ngược lại, cứ thế mấy lần cũng không nhúc nhích nổi, cuối cùng chỉ còn biết ngoan ngoãn nằm yên cho Dung Thiều đút sâu tận ruột. Thân thể mềm rũ ra, hoàn toàn để mặc cho hắn thích làm gì thì làm. Dung Thiều lại cố tình chơi chậm, bàn tay đè chặt mông, nhấp vào rút ra nhè nhẹ, lúc cạn lúc sâu, chòng ghẹo từng chút một.

Còn bên này, lồn Liễu Khê lại bị nhét thêm một ngón tay nữa, hai ngón cùng lúc ngoáy vào, móc sâu móc cạn, nước nhớt từ trong lồn trào ra ướt đẫm cả lòng bàn tay Dung Thiều, nhỏ tong tỏng xuống giường. Chăn dưới thân cũng bị nước dâm thấm đẫm, ướt sũng cả một mảng.

Không hiểu do lâu rồi không được chơi hay vì hôm nay quá nứng, mà Liễu Khê đặc biệt nhạy cảm, lỗ lồn cứ co bóp liên tục, vừa nóng vừa khít, hút lấy từng nhịp ngón tay Dung Thiều rút vào thọc ra. Tiếng nước nhớt lách tách hoà cùng tiếng rên, lồn càng ngày càng trơn tru, mềm nhũn ra, chỉ biết ngoan ngoãn nuốt lấy ngón tay hắn.

Lồn càng lúc càng nhạy, dưới thân thì đệm giường đã chẳng thấm nổi bao nhiêu nước chảy ra, Dung Thiều chậm rãi nhét thêm một ngón nữa, ba ngón tay chen chật kín lồn Liễu Khê. Cậu kẹp chặt hai chân, mặt mũi nhăn nhó vừa khóc vừa rên:
“Đừng… chịu không nổi… căng quá… bên trong đầy lắm rồi… bụng cũng căng muốn nổ…”

Liễu Khê gồng người siết chặt hai chân, co thắt lồn càng kẹp cứng lấy tay Dung Thiều, nước nhớt tuôn ra vẫn cứ tràn ướt mép lồn.

Dung Thiều chỉ hơi xoay ngón tay, môi lồn liền phập phồng bóp hút lấy, lồn nhỏ thì ướt nhẹp, kẹp chặt lấy ba ngón tay không cho rút ra. Liễu Khê cứ co cứng lại, không dám nhúc nhích, chỉ nằm đó mà thở dốc rên rỉ.

Dung Thiều vốn quen mạnh bạo, mà chọc ghẹo kiểu này lại khiến Liễu Khê càng thêm khó chịu, lồn mềm nhũn mà cứ co bóp không dừng, mắt lại dán chặt vào giữa đùi Thu Trạm, nhìn cái mông to của ba đang ngậm trọn con cặc của Dung Thiều, ra vào nắc lấy từng cú.

Thu Trạm lên đỉnh, cả người co giật, bụng bầu to tướng cũng rung lên bần bật theo từng cú thúc vào.
Liễu Khê thì ngơ ngẩn, dán mắt nhìn cặc Dung Thiều ra vào trong lỗ đít của ba mình, trong đầu chỉ toàn ý nghĩ muốn được thay thế vị trí đó, mà há mồm cũng không nói nổi, chỉ biết xấu hổ rúc vào ngực Dung Thiều, dưới háng cũng ngứa ngáy không chịu nổi.

“Muốn không?” Dung Thiều ghé sát tai, khẽ giọng dâm đãng trêu chọc.
Liễu Khê mặt đỏ bừng, lắc đầu rồi lại gật đầu, ngập ngừng không dám nói.

Dung Thiều bật cười, đưa tay vỗ nhẹ lên lồn Liễu Khê:
“Thả lỏng ra nào, đừng kẹp chặt thế để cha rút ngón tay ra đã.”

Liễu Khê cố gắng thả lỏng, nhưng vừa mới cảm giác được cha dượng rút ngón tay ra thì nước trong lồn đã phun ồng ộc ra ngoài, như vỡ bờ không kiểm soát nổi, nước dâm bắn đầy bàn tay Dung Thiều.

Đã lâu rồi mới được lên đỉnh, toàn thân Liễu Khê mềm nhũn, tay chân bủn rủn dựa vào ngực Dung Thiều, may mà hắn còn kịp đỡ, không thì đã đổ vật ra giường.

Bên này, Thu Trạm bị địt lâu cũng rên rỉ lên đỉnh, toàn thân run bắn, cặc Dung Thiều vẫn còn cắm sâu trong lỗ mà bắn đầy tinh vào bên trong.

Hai cha con, đứa nào cũng chân run lẩy bẩy, lỗ lồn thì co rút giật liên hồi, nước dâm nhỏ tong tỏng xuống ga giường. Dung Thiều một tay ôm một đứa, bên trái vỗ về một chút, bên phải lại sờ soạng, vừa xoa vừa chơi, vẫn chưa vội làm tiếp ngay mà để cả hai dựa vào thở dốc, nghỉ lấy sức chuẩn bị cho màn sau.

Liễu Khê nhìn tưởng Dung Thiều định làm tiếp, nhưng lồn vừa mới ra xong, bên trong vẫn còn giật từng hồi, nước vẫn phun ra ướt cả đùi, đành ngoan ngoãn ngồi lên một chân của Dung Thiều, hoa môi mềm ướt cạ lên đùi hắn, bụng bầu to tướng trĩu xuống sát cặc, chỉ biết ngồi đó mà rên nho nhỏ, chờ cha cho chơi tiếp.

Liễu Khê ngửa đầu, vừa nhẹ nhàng lắc eo, vừa lấy cái lồn mềm ngoáy cạ lên đùi Dung Thiều, vừa hé môi rên khẽ, mắt long lanh nhìn cha chờ được “đụ”.

Thu Trạm cũng quỳ cạnh bên, cúi đầu hôn môi Dung Thiều, bụng bầu của anh còn to hơn Liễu Khê, nên dù ngồi hơi xa mà bụng cũng tì sát vào cặc Dung Thiều.
Cái cặc chưa cứng hẳn của Dung Thiều bị hai cái bụng bầu mềm áp kẹp giữa, bàn tay hắn lại luồn xuống xoa bóp mông từng người, vừa nâng vừa bóp, ép hai cái bụng cọ xát lên thân cặc, hai bên lay động phối hợp, cái bụng cứ tròn lăn lóc cạ lên cặc mà khêu gợi đến phát điên.

Chỉ một lúc, cặc Dung Thiều lại cứng ngắc, đầu khấc thậm chí chọc thẳng vào bụng, nhìn mà phát ham.

“Sao lại cứng rồi thế?” Thu Trạm cúi xuống nhìn một cái, cười nhạt rồi lùi lại, trêu:
“Em thì hết hơi rồi, chồng địt bé Liễu Khê ấy, con nó nhìn là biết thèm lắm rồi, sớm đã chờ bị địt rồi còn gì.”

“Ba ba!”
Liễu Khê mặt đỏ ửng, nhưng chẳng từ chối, chỉ rụt rè ngồi chờ Dung Thiều lại gần chơi mình.

Dung Thiều thì lại lười nhác tựa vào gối, vỗ mông Liễu Khê bảo:
“Không cần vội, hai người kẹp cặc ta chơi một hồi bằng cái bụng đi, tí nữa cả ba lẫn con cũng chạy không thoát đâu.”

Nói xong, hắn còn bóp mạnh mông Thu Trạm rồi bật cười:
“Nay vợ lười thế, phải cùng con hầu cặc chồng chứ”

Thật ra ai mới là người lười ở đây, còn bắt hai đứa lấy bụng bầu kẹp cặc cho mình!

Bình thường đâu có chơi kiểu này, mà cũng đâu có bụng bự như giờ, có muốn kẹp cũng không kẹp nổi. Thu Trạm gan to, chẳng ngại gì, liền kéo tay Liễu Khê đặt lên cặc Dung Thiều, cả hai cùng siết quanh thân cặc cứng ngắc, phối hợp cùng bụng bầu mà ma sát.

“Cái này kẹp kiểu gì chứ…”
Liễu Khê mặt đỏ bừng nhìn xuống cặc ba, tay thì lại bị Thu Trạm giữ lấy, đặt lên đầu khấc đang ửng đỏ, vừa ngượng vừa rên khe khẽ, càng làm cho không khí trên giường thêm phần nóng rực.

Liễu Khê nghe thế càng tức, vừa bực vừa ghen lườm Thu Trạm:
“Ba, ba cũng hùa theo luôn cơ à!”

Thu Trạm cười nham nhở, liếc mắt đưa tình:
“Cũng có phải mỗi mình con là vợ của chồng đâu, ba cũng muốn làm chồng sướng mà”

Nói rồi, anh cố ý ưỡn bụng bầu lắc qua lắc lại, cái bụng mềm mềm cạ sát vào bụng Liễu Khê, hai cái bụng bầu như muốn dính chặt lấy nhau, kẹp lấy con cặc Dung Thiều ở giữa. Thu Trạm vừa động, Liễu Khê cũng phải động theo. Nhìn mặt thì tưởng Liễu Khê ngang ngược, mà rốt cuộc có Dung Thiều làm trò gì cũng cam lòng phối hợp, dâng hết cả thân mình ra cho cha chơi.

Bụng chạm bụng, hai người trên dưới cạ sát, cái khe giữa hai bụng kẹp chặt lấy cặc Dung Thiều, vừa ma sát vừa có tay bóp lấy đầu khấc mà ve vuốt. Đến lúc này, Dung Thiều một tay ôm eo vuốt mông từng đứa, tham lam mà lướt trên làn da nóng hổi của cả hai, chẳng muốn buông ai.

Cảm giác kích thích không chỉ ở thể xác, mà còn là ở trong tâm lý, khiến người ta phát điên.

Hai cha con vóc dáng cũng ngang ngửa nhau, Liễu Khê do hay tập luyện nên thân thể săn chắc, da thịt nóng rực và căng mịn; còn Thu Trạm lớn tuổi hơn, nhưng lại nuột nà trắng trẻo kiểu nam văn phòng, da dẻ còn mềm hơn cả con. Giờ thì cả hai bụng đều phình to, áp sát vào nhau kẹp lấy cặc Dung Thiều mà mơn trớn. Cặp mông cũng không ai chịu thua ai, đều cong lên ưỡn về phía Dung Thiều, bị bàn tay nam nhân bóp đến đỏ lừ, để lộ hai cái lỗ dâm đỏ hỏn, ai nhìn cũng chỉ muốn chọc thủng.

Dung Thiều một tay móc vào một cái lỗ, thong thả mà nhét thêm ngón tay vào, hai ba con cùng rên rỉ, tiếng “chồng ơi” vang lên liên tục nghe mà nứng chết được.

Vậy mà người chồng còn chưa biết thương hoa tiếc ngọc, cứ thế nhét luôn ba ngón tay vào hai cái lỗ dâm mềm ướt, móc lên móc xuống, mỗi người một kiểu: lỗ Thu Trạm thì ướt át, mềm mại, lỗ Liễu Khê thì vừa ấm vừa tham, hai cái lồn đều há miệng nhỏ ra ngấu nghiến nuốt lấy ngón tay hắn không tha, cứ như muốn được đút sâu thêm nữa.

Dung Thiều rút ngón tay ra, giọng khàn khàn, ra lệnh:
“Cả hai nằm sấp ra cho chồng”

Hai người đã nứng đến phát điên, vừa nghe Dung Thiều nói vậy đã luýnh quýnh bò ra giữa giường, hai cái bụng bầu kề sát, cùng nhau nằm sấp, hai cái mông trắng nõn cong lên cao, kề sát vào nhau như hai đóa đào chín mọng, há hốc hai cái lỗ dâm đỏ hỏn ra chờ chồng chung đút cặc vào.

Dung Thiều thô bạo kẹp hai cái mông lại, một tay vỗ bốp bốp, vừa địt vừa đánh mông hai ba con đến đỏ lừ. Da trắng mịn màng toàn là dấu tay với vết đỏ, chỉ có phần bụng là được thương, còn lại chỗ nào cũng in hằn dấu vết bị cha dày vò.

Đêm dài, cả biệt thự nhà Dung chỉ còn một phòng trên lầu 3 sáng đèn.
Âm thanh dâm loạn vọng ra khắp hành lang. Nếu có ai lén dòm qua kẽ cửa lúc này, chắc chắn sẽ thấy hai cha con bụng bầu của nhà họ Dụ đang nằm bò trên giường, mông căng tròn ưỡn cao, há miệng lỗ dâm tham lam nuốt lấy cặc của Dung Thiều.

Dung Thiều túm eo Liễu Khê mà nắc tàn bạo, bụng bầu tròn trịa của cậu rung lên từng đợt dưới thân hắn, eo nhỏ mềm rũ rượi, con cặc thô dài của Dung Thiều ra vào  làm mép lồn bị căng phồng, nước nhầy theo từng cú nắc văng đầy cả kẽ mông.

Liễu Khê vốn lúc làm tình ít khi rên, so với Thu Trạm thì im ắng hơn nhiều, nhưng đêm nay lại ngoan như cún, bị chơi đến thần trí mơ màng, lỗ đít sưng đỏ, chỉ biết nằm im chịu trận, rên lên yếu ớt, có hỏi cũng chẳng đáp nổi.

Dung Thiều khoái chí trêu ngươi, vừa vỗ vừa bóp mông Liễu Khê, ghé sát hỏi:
“Bảo bối, cha địt bé có sướng không?”

Liễu Khê bị địt cho mê man, thân dưới co giật liên hồi, chỉ biết rên rỉ, đầu óc trắng xóa, nào còn trả lời được gì.
Không nghe đáp, Dung Thiều dừng lại, còn bên cạnh thì Thu Trạm chờ lâu nãy giờ đã nứng không chịu nổi, liền nhổm dậy áp sát Liễu Khê, cong mông lên, nũng nịu rên:
“Chồng ơi… Khó chịu quá, cho em ăn cặc chồng đi… Nhét hết vô đi, cho vợ già dâm này sướng chết đi…”

Không chỉ nói, Thu Trạm còn tự tay bẻ mông ra, nhét ngón tay vào lồn tự khuấy, cố tình ngoắc ra ngoài cho Dung Thiều nhìn rõ nước dâm và thịt hồng mềm ngoáy nhầy nhụa.

Mông Thu Trạm lớn và mềm hơn con, nước dâm cũng chảy ròng ròng, cứ sáp sát bên cạnh Liễu Khê mà cạ.
Dung Thiều bóp đầu vú Liễu Khê, bật cười nói:
“Bảo bối không nói gì, vậy để cha chơi người khác nhé.”

Đúng như Dung Thiều nói, hắn vừa rút cặc ra khỏi lỗ dâm của Liễu Khê là vỗ ngay vào mông Thu Trạm, bàn tay vừa chạm vào thịt mềm đã lập tức nhét thẳng vào bên trong.

Thu Trạm sướng đến nheo mắt, vểnh mông hùa theo từng cú nắc của Dung Thiều. Còn Liễu Khê, lỗ lồn vừa bị bỏ trống liền trở nên bứt rứt, nằm đó run rẩy, sắp lên đỉnh mà không ai đụng vào, cảm giác vừa thèm vừa tủi.
Dung Thiều chỉ cần bảo không động đến là mặc kệ thật, chỉ chăm chăm địt Thu Trạm, làm lỗ dâm của anh đỏ hỏn, sưng vù lên mà vẫn gồng mình cắn chặt lấy cặc không chịu nhả.

Liễu Khê bứt rứt không chịu nổi, quay lại gần như van xin:
“Dung Thiều… cha… cho em đi… cho em ăn cặc…”

 Trên giường cậu vốn ít nói, mà đã lên giường với Dung Thiều thì càng bị mặc kệ, chưa từng được dỗ dành tử tế thế này, chỉ vì muốn nghe vài câu tục tĩu mà bị dày vò đến bật khóc.
Dung Thiều vừa nhấp Thu Trạm, vừa vươn tay xoa lên lỗ đít Liễu Khê, giọng vẫn thong thả:
“Bảo bối, muốn ai địt nào?”

Liễu Khê khóc bù lu bù loa, người thì run lên vì thèm, giọng nghẹn ngào van nài:
“Muốn cha… cha địt em đi… Em là của cha… em muốn cha địt…”

Đôi mắt hoe đỏ vì xấu hổ, thân thể như không còn là của mình, vừa bẻ lỗ vừa khom lưng dâng lên cho cha dượng, chỉ biết cầu xin Dung Thiều nhét cặc vào.

Dung Thiều cười gian, vẫn nhấp chậm vào Thu Trạm, vừa bóp vừa hỏi tiếp:
“Muốn cha địt bảo bối như nào?”

Âm thanh cặc ra vào lỗ dâm Thu Trạm nghe càng làm Liễu Khê khát khao, càng thèm được lấp đầy. Nhìn thấy chính ba ruột mình bị địt mà còn kêu lên “chồng ơi địt sướng quá”, Liễu Khê càng ngứa ngáy, nước dâm trào ra thành dòng, cả người mềm nhũn như muốn gục xuống giường. May mà Thu Trạm còn kịp vươn tay kéo cậu vào ôm.

Bụng to bụng nhỏ cạ sát, chạm vào nhau nghe “bẹp bẹp”, Liễu Khê mặt đỏ bừng, mềm oặt trong vòng tay đối phương. Xấu hổ đến phát run, nhưng càng bị đè ép lại càng lì, giọng nhỏ mà vẫn cố chọc tức:

“Muốn… muốn cha lấy cặc to địt nát lỗ dâm của bé Khê đi…”
Vừa nói vừa ưỡn mông lên, mặt mũi dâm đãng không chịu nổi, chủ động khiêu khích đối phương:
“Lỗ đẻ của em ngứa quá, muốn được đụ tới bắn tung tóe…”

Thu Trạm bị địt đến người co giật, lỗ dưới giật liên hồi, nước chảy ròng ròng, mà ánh mắt Dung Thiều chỉ chăm chăm nhìn Liễu Khê, dưới háng vẫn còn nắc đều đặn vào bên trong. Đợi Thu Trạm lên đỉnh xong, Dung Thiều mới rút cặc ra, cả cây bóng loáng, dính toàn nước dâm.

Liễu Khê cắn môi ngồi dậy, ngơ ngác nhìn Thu Trạm, nhưng rồi vẫn không dứt mắt khỏi người đàn ông kia, trong mắt chỉ toàn thèm muốn.

Thu Trạm ôm bụng từ từ bò xuống giường, tay nhẹ nhàng xoa cái bụng còn co giật, đi ngang còn chạm trán Liễu Khê, khẽ cười:
“Cái đồ dâm đãng này…tranh chồng với ba ba”

Dứt lời không quan tâm nữa, Thu Trạm ôm bụng đi vào phòng tắm.

Liễu Khê mắt hoe đỏ, vừa nhìn vừa chìa tay ra, giọng lạc đi vì khát thèm:
“Dung Thiều…cha … cho em đi mà…”

Người như Liễu Khê, ngoài mặt thì lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng gặp đúng người liền mềm nhũn, nhỏ bé đến tội. Trước mặt đàn ông mình yêu, tự nguyện hèn mọn, vừa yếu đuối vừa dịu dàng, càng nhìn càng chỉ muốn chà đạp cho tan nát.

Dung Thiều cúi xuống bế bổng cậu lên.

Tiện tay túm luôn cái cà vạt của Thu Trạm vừa ném ở đầu giường, che lên mắt Liễu Khê, rồi chỉnh lại tư thế, dí sát lỗ đít mềm mại của cậu xuống ngay đầu khấc.

Cảm giác cặc nóng rực dí sát lỗ, nước dâm trong lỗ cứ rịn ra nhỏ giọt. Liễu Khê ngoan ngoãn vòng tay ôm lấy cổ Dung Thiều, hai chân vắt chặt lên eo hắn, bụng tròn dính sát vào, cố gắng rướn người thật gần, mặc kệ cái bụng bị ép đến muốn bẹp lại, chỉ sợ không đủ dính lấy nhau.

“Cha ơi…”
Liễu Khê rướn người lên, cái mông trắng mềm bị giữ chặt, từng chút một bị ép xuống, lỗ đít ngoan ngoãn há ra, cố nuốt trọn từng phân cặc nóng của hắn.

 Lỗ của Liễu Khê dù sâu, nhưng cặc Dung Thiều thì bự quá, nhét mãi không hết, chỉ biết bóp chặt lấy mà mút, từng thớ thịt co bóp đến phát rùng mình. Chưa kịp quen cảm giác căng trướng, Dung Thiều đã bắt đầu nắc, vừa nhấp vừa kéo, dịu dàng có, tàn nhẫn cũng có.

Mỗi lần bị thúc sâu, Liễu Khê co giật cả người, chân tay bủn rủn, cổ họng chỉ bật ra mấy tiếng rên mềm nhũn:
“Cha ơi… nữa đi… sâu quá…”

Cặc của Dung Thiều cứ như cố tình tìm đúng điểm sướng, vừa nhấn vừa mài đến tận cùng, Liễu Khê chẳng còn biết làm gì ngoài khóc rên, nức nở gọi tên hắn liên tục. Có lúc hắn rút gần hết ra, chỉ để cái đầu khấc cọ quanh mép lỗ, làm Liễu Khê co rút lại, nước mắt nước mũi lèm nhèm mà vẫn chỉ biết gọi tên:
“Dung Thiều… Đừng… cha…cho em nữa đi…”

Từng tiếng rên như nức nở, nghe mà vừa thương vừa muốn dày vò thêm.

Dung Thiều cúi xuống hôn ngấu nghiến lên môi cậu, như muốn nuốt luôn cả tiếng kêu, để Liễu Khê chỉ còn biết mút lấy lưỡi hắn, nước miếng quyện vào nhau, mềm nhũn trong tay hắn.

Có những lời chưa kịp nói, đã hóa thành từng hơi thở gấp gáp, từng tiếng kêu nhỏ yếu, chỉ biết gọi hắn.

Miệng nhỏ của Liễu Khê, mỗi lần rên là mỗi lần làm Dung Thiều càng muốn dìm sâu hơn, bắt cậu phải quấn chặt lấy hắn, không thể rời.

Hoa cúc nhỏ vẫn còn hé mở, còn vương chút ẩm ướt.


Thu Trạm tắm rửa xong đi ra, thấy Liễu Khê đã ngủ mê man, còn Dung Thiều thì đang đứng ngoài ban công, áp điện thoại bên tai.
Nghĩ ngợi thế nào, Thu Trạm lấy một chai vang đỏ cùng hai cái ly, đi theo ra ban công.

Cánh cửa kính bật mở, Dung Thiều vẫn quay lưng lại, giọng đều đều nói chuyện điện thoại. Nhận ra có người tới, hắn nói ngắn gọn một câu:
“Ừ, tôi biết rồi.”
Rồi cúp máy.

Ánh trăng lạnh trải lên người hắn, Dung Thiều ngoái đầu lại nhìn qua Thu Trạm một cái, ánh mắt chạm nhanh vào chỗ sâu trong nhà, như vẫn đang để ý đến động tĩnh bên kia giường.

Thu Trạm lên tiếng:
“Ngủ rồi, Liễu Khê chạy về suốt đêm, chắc mệt lắm.”

Hai chữ “suốt đêm” khiến lông mày Dung Thiều khẽ cau lại.
Thu Trạm rót hai ly rượu, đưa cho Dung Thiều một ly, rồi cùng nhau dựa lan can nhìn ra mặt hồ dưới ánh trăng.

“Hôm nay nó làm sao thế?”
Thu Trạm hỏi, không rõ vừa rồi hắn gọi cho ai, nhưng nhìn cũng biết tâm trạng Liễu Khê hôm nay không bình thường. Dù anh làm ba ba không giỏi, nhưng vẫn biết để ý con.

Dung Thiều ánh mắt xa xăm, mãi mới đáp:
“Gặp lại Trình Nhạc.”

Thu Trạm khẽ “à”, nhẹ giọng:
“Vậy cũng phải.”

Thu Trạm nghe nhắc tới Trình Nhạc, đầu lại đau nhức âm ỉ. Lần trước cũng là nhờ anh dàn xếp xong hậu quả, ấn tượng về Trình Nhạc vẫn còn in sâu mãi. Hai người này khó khăn lắm mới yên ổn được dăm bữa nửa tháng, thế mà giờ bụng Liễu Khê lại to lên, mà hễ gây chuyện thì Dung Thiều cứ vậy, chẳng bao giờ nhẹ tay nhẹ lời, chẳng biết rốt cuộc hắn muốn cái gì. Trong lòng Thu Trạm chỉ biết thở dài, nghĩ cách sao để khuyên nhủ Dung Thiều cho êm chuyện:

“Anh cũng biết tính Liễu Khê rồi còn gì, nó sống không chịu được một hạt bụi lọt vào mắt…”

Nói đến đây, Dung Thiều chẳng mảy may phản ứng, cứ im lặng nhìn ra ngoài. Thu Trạm quay sang, dưới ánh trăng lạnh nhạt, nhìn khuôn mặt kia bỗng thấy thoáng qua một cảm xúc lạ, thứ gì đó không giống mọi khi, tựa như nỗi hối hận, vừa mong manh vừa mơ hồ như tuyết tan trong nước, chỉ chạm vào một cái đã tan biến sạch.

Thu Trạm hơi nheo mắt lại, im lặng nhìn hắn.

Dung Thiều thì lặng lẽ xoay ly rượu trong tay, tâm trí chẳng biết đang lạc về đâu. Trong đầu hắn lại hiện lên hình ảnh Liễu Khê đêm đó đứng sau cánh cửa, chẳng nhớ rõ lúc ấy thằng bé có khóc không. Chỉ thấy trong ngực bỗng chốc nhói lên một cơn đau lành lạnh, không rõ là đau hay chỉ là bực bội, chỉ biết là không dễ chịu.

Đời người đổi thay, giờ mới thấm cái gọi là “muộn màng”. Hắn nghĩ, lẽ ra đêm ấy mình phải che mắt bé con lại mới đúng.

Đúng vậy, hắn nhận ra mình hối hận.

Cả nửa đời người mạnh mẽ ngang dọc, tình cảm với hắn chỉ là chuyện xác thịt, giữa bao nhiêu đàn bà đàn ông, chưa từng ngoái lại để ý ai buồn ai vui. Đến bây giờ mới lần đầu hiểu ra thế nào là hối hận, chợt thấy mọi thứ bỗng nhiên xa lạ với chính mình, đến nỗi tự hắn cũng không tin nổi.

Thu Trạm nhìn Dung Thiều, ánh mắt vừa do dự vừa sắc lẹm, như kiểu dân cờ bạc nhìn chằm chằm con mồi, tham vọng thì nhiều mà lại chẳng bao giờ chịu đặt cược tất cả. Dung Thiều suốt đời cũng chẳng đoán nổi anh ta nghĩ gì.

Nhưng đó cũng là ý của Thu Trạm, tình cảm hay làm ăn, bài tủ chưa bao giờ dễ gì để lộ hết cho ai xem.

Thu Trạm đột nhiên đổi giọng, vừa nói vừa tựa lưng vào lan can, đối diện với Dung Thiều. Vẻ mặt lười nhác pha chút bông đùa, như thể mấy chuyện nặng đầu kia chỉ là trò cười:
“À mà này, lúc nào rảnh chở em về nhà mẹ đẻ một chuyến nhé.”

Anh cúi xuống, chân dài quá đành co lên một chút, mũi chân khẽ chạm nền gạch lạnh. Tay vẫn lắc nhẹ ly rượu vang, ngoài cái bụng phồng lên thấy rõ thì dáng cười nói vẫn đúng kiểu cáo già thương trường, khó ai đoán nổi thực hư.

Dung Thiều liếc sang cái bụng đang lớn dần, thứ duy nhất ràng buộc hai người họ, rồi nửa đùa nửa thật hỏi:
“Làm sao, lại có chuyện gì nữa?”

Thu Trạm cười nhạt, hất cằm giải thích:
“Cũng chẳng gì to tát, chỉ là nghe đồn con trong bụng là con trai, mấy thằng em của em sợ quá, kéo nhau bắt em ký luôn đơn từ chối quyền thừa kế, còn bảo phải có anh ở đấy cho chắc. Sợ tôi sinh con rồi lôi cả nhà anh nuốt trọn nhà tôi, không còn chỗ cho chúng nó nữa.”

Sợ Dung Thiều đa nghi, Thu Trạm cười nhẹ, lắc đầu giải thích:
“Em đâu có ham gì tranh giành Dung gia đâu. Chỉ muốn nói cho chúng nó biết, em chẳng ham tài sản của hai nhà Dụ-Dung, khỏi ai phải đề phòng. À, còn chuyện này,em định đổi bác sĩ riêng cho Dung gia. Thông tin giới tính con mà cũng không giấu nổi thì còn gì riêng tư…”

“Vì sao lại không muốn tranh Dung thị?”
Giọng Dung Thiều đều đều không cảm xúc, nhưng câu hỏi này làm tim Thu Trạm tự dưng đập loạn cả lên.

Ai cũng biết, nhà họ Dung, đại thiếu thì đi làm chính trị, nhị thiếu lo chuyện làm ăn, còn riêng Dung Thiều, đời này chỉ có một đứa con gái là con vợ trước, được ông già nuôi từ nhỏ, ai cũng tưởng tài sản cuối cùng sẽ để lại cho con bé đó. Còn anh, với Dung Thiều, dù đang là vợ chồng hợp đồng, có khi trong mắt thiên hạ cũng chỉ là một cuộc làm ăn. Vậy mà đột nhiên…

“Đúng, nhưng nó đâu mang họ Dung.”
Giọng Thu Trạm hơi run. Không biết vì đêm nay trăng quá sáng, hay vì chuyện của Liễu Khê làm Dung Thiều bất chợt yếu mềm đi, mà Thu Trạm cảm giác mình vừa vô tình động vào lá bài tẩy giấu kỹ nhất của hắn, bối rối không dám ngẩng mặt lên, lại càng không dám đoán chắc.

“Em cũng là nửa chủ nhân của cái nhà này. Đến chuyện đổi bác sĩ mà cũng phải xin phép tôi à?”
Dung Thiều cúi mắt, nhấp một ngụm rượu, giọng hơi khàn, có chút mệt mỏi.

“ừm, vậy lần sau em tự lo.”
Thu Trạm nhìn hắn không chớp mắt, cố gắng nở một nụ cười, mà môi cứ run, cười mãi cũng không ra nổi, cuối cùng chỉ đành buông xuôi.

Im lặng một lúc, Thu Trạm lại nhỏ giọng hỏi:
“Này, Dung Thiều… có chuyện này em hình như vẫn chưa từng nói với anh.”

Dung Thiều nghiêng đầu, khó hiểu:
“Chuyện gì?”

Thu Trạm ngập ngừng một giây, rồi rốt cuộc vẫn dịu dàng mà dứt khoát, chậm rãi nói:
“Biết là muộn… nhưng em vẫn phải chính thức thông báo cho anh một câu, Dung Thiều… Em yêu anh.”

Không giống như những lần trước chỉ coi như đùa cợt, lần này Dung Thiều nghe ra ngay trong lời nói của Thu Trạm là thật lòng. Vậy mà dù có cố gắng thế nào, suốt bao năm nay hắn vẫn không thể, và cũng chẳng định, mở miệng nói những câu kiểu đó. Cả đời này, hắn tự nhủ, sẽ không bao giờ nói ra những lời ấy (LOL đồ tra công ngựa giống)

Nhưng không ngờ, người chủ động bày tỏ trước lại là Thu Trạm, bình tĩnh, yên ắng, tự mình đặt trọn vẹn thứ tình cảm đó vào tay hắn, không cần đáp lại.

Dung Thiều sững người thật lâu, chẳng biết nên phản ứng ra sao.

Thu Trạm cũng không ép, chỉ nhìn hắn ngây người rồi bật cười, chỉ riêng việc thấy Dung Thiều bị bất ngờ như vậy đã đủ làm anh nhẹ lòng rồi.

Anh nhấc ly rượu lên, nghiêng đầu cụng vào ly của Dung Thiều, giọng khẽ khàng nhưng đầy ý tứ:

“Uống đi chồng. Đêm nay trăng thật đẹp.”


Chương tiếp: 7. H+ Anh Em Cosplay Hầu Cha Dượng