Minh Anh trằn trọc trong phòng riêng, nghĩ mãi về “ba ba” của mình, về những cảnh tượng bí mật đã rình xem được suốt thời gian qua… Nguyên Vĩnh lén day vú, day lồn, từng lần rên “sư huynh…” đầy kìm nén, nước mắt lăn dài, tiếng rên vỡ òa mà phải cắn môi nuốt xuống. Đêm nào cũng dừng lại ở đó, là một bức tường kín bưng bằng dục vọng cấm đoán, khát khao không thể chạm tới.
Đêm nay, Minh Anh vốn định không qua thật. Nhưng rồi cơn tò mò lại trỗi dậy mãnh liệt. Khi bóng đêm ngấm sâu vào từng kẽ ngói, cậu lặng lẽ rời phòng, băng ngang hành lang khuya, men theo bậc đá lạnh tới sát phòng Nguyên Vĩnh.
Cảnh tượng trong phòng làm Minh Anh chết sững. Nguyên Vĩnh không như mọi lần chỉ ngồi co quắp ở mép giường, tay day vú hay day lồn mà rên lặng lẽ, nước mắt đầy mặt.
Đêm nay, Minh Anh thấy “ba ba” như biến thành một người hoàn toàn khác: người lục lọi trong góc tủ, vén ra một hộp nhỏ bọc vải lụa, từ đó lôi ra một đống đồ chơi tình dục mà cậu chỉ từng thấy qua mạng, có đủ các loại dương vật giả, trứng rung, lọ gel, bơm silicon, cả những dụng cụ bẩn thỉu mà Minh Anh không dám gọi tên.
Ánh đèn vàng phủ lên thân thể trần truồng của Nguyên Vĩnh, ngực lớn, đầu vú sưng đỏ, khe lồn bóng nhầy nước. Ba ba nhặt ra một cái cặc giả to nhất trong hộp, dày, gân guốc, dài cứng, khấc lớn nổi bật dưới lớp gel bóng loáng. Nâng cái cặc giả lên mặt, nhìn nó đầy thèm muốn, rồi bất ngờ cúi đầu, liếm dọc sống cặc, đầu lưỡi liếm quanh khấc như đang bú một người thật.
Mỗi nhịp liếm, miệng ba ba lại phát ra tiếng rên ướt át, mắt nhắm nghiền, môi mím lại, đầu vú rung lên mỗi lần ngón tay bóp mạnh. Tiếng liếm “chụt… chụt…” vang lên trong không khí đặc quánh dục vọng, và trong mắt Minh Anh, cảnh tượng ấy còn sốc hơn mọi tưởng tượng đã từng vẽ ra trong đầu: Ba ba không phải chỉ khổ sở nuốt dục vọng như những đêm xưa, mà có thể say mê, thèm khát đến phát cuồng vì thứ đồ chơi giả, có thể dùng miệng bú mút, liếm láp, có thể tự mình lấp đầy bản thân như muốn hủy hoại đi từng góc cô độc sâu nhất trong tâm hồn.
Từ khe rèm cửa, Minh Anh phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng động, hai mắt mở to, đầu óc quay cuồng như vừa bị ai ném xuống vực thẳm. Cậu nhìn thấy từng hành động của Nguyên Vĩnh rõ mồn một trong ánh đèn vàng, từng chuyển động phơi bày ra một thế giới thầm kín, cấm kỵ, dâm loạn và đau đớn mà cậu chưa từng nghĩ mình sẽ tận mắt chứng kiến.
Khi liếm cặc giả đến mức nước miếng ướt sũng, Nguyên Vĩnh không dừng lại, mà lại gắn đế cặc giả xuống sàn gỗ sát mép giường, vừa ấn chặt vừa run rẩy thở dốc, đầu tóc bết mồ hôi, mắt rực lên như dã thú động dục. Ba ba quỳ xuống, hai tay chống bên hông, hạ mông chậm rãi, rồi nhấn mạnh thân dưới cho đầu cặc to khổng lồ ấy tách khe lồn đỏ sưng, len vào từng phân một. Tiếng rên bật ra, ướt át, lạc giọng:
“Ư… sư huynh… aa… cặc to quá… sâu quá… aa… nữa đi… nữa đi…”
Tiếng thịt va vào nhựa dẻo vang “phạch… phạch…” dồn dập, Nguyên Vĩnh bắt đầu dập mông điên cuồng như con thú cái lên cơn động, mỗi lần hạ xuống là một cú nuốt trọn thân cặc, toàn thân run rẩy, hai bầu ngực lắc lư, đầu vú bắn sữa ra từng vệt trên sàn. Vừa dập vừa gào, vừa khóc vừa gọi trong nước mắt và tiếng nấc:
“Sư huynh… bắn tinh đi… đệ muốn đầy tinh của huynh… đệ muốn đẻ con cho huynh… aa… bắn vào lồn đệ đi… cho đệ có con… đệ muốn sinh con cho sư huynh…”
Mỗi câu nói như từng nhát dao cứa vào lòng Minh Anh, vừa sốc, vừa nhục nhã, vừa đau đớn đến thắt ruột. Ông nội cậu, người trưởng môn lạnh lùng, nghiêm nghị nhất, là tình yêu duy nhất, là ám ảnh suốt đời của sư thúc. Và sư thúc, người mà cậu vẫn gọi là ba ba, khao khát, cầu xin được làm thú cái, được đẻ cho ông nội, được nhồi đầy tinh, được lên đỉnh dưới thân xác người kia, dù chỉ là trong ảo tưởng, trong tuyệt vọng, trên cái cặc giả nóng rực giữa nền nhà lạnh ngắt.
Nhưng đó vẫn chưa phải là giới hạn. Minh Anh sững sờ thấy Nguyên Vĩnh run rẩy bật nút, cặc giả rung lên bần bật, rồi chỉ vài cú dập mạnh nữa, thân dưới giật nảy, bấm điều khiển cho đầu cặc giả phun mạnh dòng tinh trắng nóng rực sâu vào lồn. Tiếng rên vỡ òa, đau đớn đến khản đặc:
“Ahhh… aa… sư huynh… bắn đi… tinh nhiều quá… đầy bụng đệ rồi… đệ đẻ được mà… aa… nữa đi… nữa đi…!”
Toàn thân ba ba run bắn, sữa bắn văng tung tóe, mông dập dồn dập không ngừng, bụng dưới phồng lên vì bị lấp đầy tinh giả, nước lồn hòa gel trào thành dòng dọc theo khe mông. Cậu thấy ba ba nằm bẹp trên nền, vẫn giữ chặt cặc giả trong lồn, hai chân co quắp, cặp vú phập phồng nhỏ sữa không dứt, hai tay bấu mép chăn, nước mắt ròng ròng mà vẫn không dừng rên rỉ, nhấp hông nhẹ như thể chưa muốn buông thứ cảm giác no đầy đó rời khỏi thân xác mình.
Chưa dừng lại, Nguyên Vĩnh lại với lấy bơm silicon, rót thêm tinh giả, nhét sâu vào lồn, bơm đầy tới tận tử cung, lại nhét cặc giả vào chặn, kéo quần lót ép sát, bụng dưới phồng lên, nằm thở hổn hển mà cười khóc rên rỉ như kẻ mộng du, thì thầm:
“Lần này chắc chắn cấn bầu rồi… sẽ sinh con cho huynh…cho con … cho Minh Anh… hai đứa cùng bú…”
Minh Anh nhìn mà không tin nổi, thấy Nghiêm Vĩnh cứ nằm đấy, hai tay vuốt bụng phồng, mắt lim dim, cặc giả vẫn cắm nguyên trong lồn, rồi lại mơ màng, rên rỉ, nhấp hông, tự lên đỉnh tới cả tiếng đồng hồ mới nhét cặc mà thiếp đi.
Cậu nhận ra hóa ra ba ba thích sướng lâu, thích lên đỉnh nhiều lần, thích được dập, được bơm tinh, được đẻ.
Từng chữ một như xé toạc lòng Minh Anh, khiến từng thớ thịt dưới da đau rát đến nghẹt thở. Tất cả mọi gì cậu từng ảo tưởng về tình thân, về hơi ấm của ba ba, về cảm giác đặc biệt khi được bú, được dỗ dành, hóa ra chỉ là một phần nhỏ trong mớ ảo vọng điên dại, u ám mà Nguyên Vĩnh dành cho một người khác. Minh Anh nhận ra mình chỉ là một cái cớ, một công cụ sống động để Nguyên Vĩnh bám víu vào quá khứ, để kéo dài hoang tưởng về tình yêu không thành với sư huynh mình, ông nội của chính Minh Anh.
Những câu rên ấy, trong mắt kẻ ngoài cuộc, là khát vọng dịu dàng của một người cô độc, nhưng trong tai Minh Anh lúc này, đó là bản án, là tiếng gọi dìm cậu xuống đáy cùng tuyệt vọng. Cậu thấy mình chỉ là cái bóng nhòe nhạt, là hình hài thay thế, là cái miệng để bú, cái tên để gọi khi người kia không còn cơ hội với người đàn ông mà suốt đời không chạm tới.
Một vú cho Minh Anh bú, nhưng vú ấy không phải cho Minh Anh, mà chỉ là vú cho đứa trẻ mang máu của người mà Nghiêm Vĩnh yêu ám ảnh đến điên dại. Một vú cho con “hai người”, một đứa con không tồn tại, mãi mãi chỉ là sản phẩm của mộng tưởng, của những đêm cô độc nhét cặc giả, bơm đầy tinh dịch, rên rỉ khóc cười dưới ánh đèn khuya.
Minh Anh cắn môi đến bật máu, cặc vẫn cương đau buốt trong quần, nước mắt nóng hổi trào ra mà không dám phát thành tiếng. Nỗi đau khổ lớn nhất không phải là nhìn thấy Nguyên Vĩnh dâm loạn, cũng chẳng phải là cảnh tự địt, tự bơm tinh, mà là nhận ra suốt bao lâu nay, bản thân chỉ là một phần trong cơn mê dại đó, là công cụ hoàn hảo để Nghiêm Vĩnh trốn chạy khỏi hiện thực.
Minh Anh bước đi trong bóng tối hành lang, từng bước nặng nề như vừa đánh rơi cả thế giới sau lưng. Cậu đưa tay gạt nước mắt nóng hổi, nhưng chúng cứ trào ra không dứt, nhòe hết kính, dính mặn trên môi, lạnh ngắt nơi cằm. Căn phòng riêng quen thuộc mở ra trước mắt mà sao đột nhiên trở nên xa lạ, chật chội như chính lòng cậu.
Từ trước đến nay, Minh Anh vẫn thầm tin: dù Nguyên Vĩnh suốt đời mang bóng hình ông nội trong tim, dù tình thương ấy không bao giờ thuộc về mình trọn vẹn, thì ít nhất, ở đâu đó vẫn có một góc nhỏ dành cho cậu, một chút xíu tình cảm, một chút xíu ấm áp, một mẩu dịu dàng sót lại giữa bao tháng ngày chăm sóc, bú mớm, dạy dỗ, kiểm tra bài vở, cho bú sữa đến sưng vú mà không một lời than phiền. Minh Anh luôn nghĩ, phải có thương thì sư thúc mới chịu trông nom, chiều chuộng, lo lắng từng li từng tí cho một đứa cháu lai quỷ kỳ quái như mình.
Nhưng mọi ảo tưởng ấy sụp đổ hoàn toàn sau đêm nay, khi cậu tận mắt nhìn thấy con người thật của Nguyên Vĩnh trong cơn điên loạn dục vọng và ảo tưởng. Tất cả những ân cần, quan tâm, dịu dàng, đều là vì một giấc mơ không có thật, một gia đình hoàn hảo với ông nội, một đứa con không tồn tại, và một cái miệng mang huyết thống họ Nghiêm biết bú chỉ để làm sâu hơn, thật hơn ảo tưởng tội lỗi ấy.
Minh Anh ngồi phịch xuống mép giường, hai tay run run kéo tuột quần, cặc vẫn cứng ngắc, nóng rát đau buốt, rỉ nước ra mép đùi. Cậu tát mạnh vào thân cặc, từng phát một, nghe tiếng “bốp… bốp…” nặng nề vang lên trong không gian im lặng ngột ngạt.
“Cái đồ ngu… cứng làm gì… xẹp xuống đi… Đồ vô dụng… Mày tưởng ba ba muốn địt mày chắc? Không bao giờ đâu… Ba ba chỉ muốn địt ông nội, chỉ muốn đẻ con cho ông nội, chỉ muốn làm mẹ của Minh Anh chứ không bao giờ… không bao giờ muốn Minh Anh như một người đàn ông…”
Cậu tự mắng, tự tát cặc đến đỏ ửng, nước mắt lại càng trào ra, miệng cắn chặt, vai run lên vì nghẹn. Sự nhục nhã, ghen tị, thương xót và tuyệt vọng trộn vào nhau thành một cơn cuồng phong thổi rối tung hết mọi thứ Minh Anh từng tin tưởng. Minh Anh chỉ biết gục đầu vào gối, tay siết lấy thân cặc vừa tát, vừa khóc nấc, vừa tự nhủ đi tự nhủ lại:
“Xẹp xuống đi… xẹp xuống đi… Đừng ngu nữa… Nguyên Vĩnh chưa từng muốn địt mày đâu…”
Chương tiếp: 73. H Đánh Thuốc Dâm Ba Ba
- Hint Pass: 0 Hoa, 0 dấu, 0 cách; 5 chữ: l****
- Link tìm pass: https://s.shopee.vn/5fgV9s9eKE