Dù mới mười lăm tháng tuổi, Minh Anh đã phổng phao như thiếu niên, tầm vóc sớm vượt cả trẻ cấp hai bình thường. Cổ áo sơ mi trắng cài đến tận khuy cuối cùng, bên ngoài khoác áo len màu ghi nhạt. Cặp kính gọng vàng vừa vặn trên sống mũi cao, gương mặt thanh tú lạnh lùng làm Nguyên Vĩnh cứ ngắm mãi không rời mắt. Trên bàn gỗ lim, tập toán giải tích, vở ghi chép ghi chi chít công thức bằng nét chữ rất đẹp, góc giấy còn có nét vẽ rồng nghịch ngợm.
Minh Anh dứt khoát gấp tập sách lại, lặng lẽ bước đến cạnh sư thúc, lúc này đang ngồi tựa lưng lên ghế, tấm áo khoác rộng trùm lên vai, vạt áo hơi phồng che kín bộ ngực căng đầy dưới lớp áo ngực thể thao. Cậu ngước lên, đôi mắt đen sâu lặng lẽ dò xét gương mặt Nguyên Vĩnh.
“Ba ba,” Minh Anh cất tiếng, rất nhỏ, chỉ vừa đủ để gió lùa ngoài song cửa không cuốn đi mất. Cậu đã quen gọi thế khi chỉ có hai người, như nghi thức bí mật kéo dài suốt tuổi thơ ngắn ngủi.
Nguyên Vĩnh khẽ liếc sang, môi mỉm cười dịu dàng nhưng tay vẫn cầm cuốn sách cổ đọc dở, cố làm ra vẻ nghiêm khắc: “Con làm xong hết bài tập chưa? Lớn thế này rồi mà còn mè nheo à?”
“Xong rồi.” Minh Anh tựa cằm lên đầu gối Nguyên Vĩnh, hai bàn tay to tướng, khớp xương rõ ràng, bám lấy mép áo choàng. Trong ánh sáng lờ mờ, đường viền cơ bắp dưới lớp áo sơ mi càng nổi rõ. “Ba ba… cho con bú một lát đi,” cậu thì thầm, giọng hạ xuống, gần như van nài.
Nguyên Vĩnh hơi chau mày, định né ánh mắt ấy mà không thể, thứ cảm xúc mơ hồ nặng nề lại dâng lên, vừa dịu dàng vừa xót xa. “Minh Anh, con lớn thế này rồi… Ba ba bảo cai sữa, con cũng nghe rồi mà. Con trai phải tự lập, không thể cứ bám lấy ba ba mãi được. Để người khác nhìn thấy thì không ổn đâu.” Giọng sư thúc vẫn nhẹ nhưng pha chút cứng rắn, như tự nhắc mình nhiều hơn là nhắc nhở cậu.
Nhưng Minh Anh đã biết trước câu trả lời ấy. Cậu rúc mặt sát vào lòng ngực Nguyên Vĩnh, hai tay siết chặt vạt áo, đôi mắt trong veo như hồ thu nhưng ánh lên một nỗi tủi thân không che giấu: “Ba ba chỉ thương ông nội thôi mà. Ba ba thương con vì con là cháu của ông nội thôi. Con biết hết… con cũng chỉ là một đứa nhỏ không ai thật sự cần. Ba ba không cần con nữa…”
Giọng cậu run lên. Minh Anh dụi mặt vào ngực sư thúc, giọng vỡ ra, nũng nịu như van xin: “Ba ba… cho con bú đi… đừng bỏ con mà… con ngoan, con làm hết bài rồi, con chỉ muốn có ba ba thôi mà…”
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống cổ áo sơ mi trắng, in thành vệt nhỏ. Cậu cố níu lấy thân hình mềm mại ấm áp ấy, hơi thở nặng nhọc. “Con… con biết mình không bằng ai hết. Nếu con không phải cháu của ông nội, ba ba sẽ chẳng cần con đâu… con chỉ muốn ở bên ba ba thôi, không cần ai khác…”
Nguyên Vĩnh ngẩn người, bàn tay run rẩy đặt lên tóc Minh Anh vuốt ve rất khẽ. Nỗi áy náy pha lẫn thương xót dâng lên bóp nghẹt lồng ngực y, như bao năm trước khi chỉ biết đứng nhìn sư huynh lập gia đình, sinh con. Giờ có được đứa nhỏ này, đứa nhỏ mang một phần máu của người mà cả đời y yêu.
“Được rồi… được rồi, lại đây, ngoan…” Giọng Nguyên Vĩnh dịu lại, vỗ nhẹ lên vai cậu. Y nhẹ nhàng kéo áo choàng, nới khuy áo ngực, hai bầu vú trắng ngần, núm hồng đã bắt đầu rỉ sữa lộ ra dưới ánh chiều nhập nhoạng. Minh Anh lập tức áp môi vào, mút lấy, tiếng chùn chụt vang lên ướt át, miệng cậu ngấu nghiến, hai bàn tay giữ lấy bầu ngực nặng trĩu mà xoa nắn tham lam, nước mắt vẫn chưa khô hẳn trên má.
Nguyên Vĩnh thở dài, vuốt nhẹ lưng Minh Anh, vừa xót xa vừa bất lực. “Được rồi, đừng khóc nữa. Ba ba chỉ thương mình con thôi. Đừng nghĩ linh tinh. Ngoan… bú đi, lớn rồi phải tự biết giữ bí mật, đừng để ai phát hiện…”
Minh Anh mút lấy từng ngụm sữa nóng, hơi thở dồn dập, thân hình cường tráng nhưng cử chỉ lại hệt một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi, cứ rúc lấy sư thúc mà nức nở không thành tiếng.
Ban đêm trên Long sơn lạnh buốt, sương giăng mờ che kín từng bậc đá quanh vườn thiền phía sau. Nguyên Vĩnh sống tách biệt một viện, ánh đèn trong phòng lập lòe in lên tấm rèm dày, tạo thành vầng sáng mờ ám giữa trời tối lặng như tờ.
Minh Anh đêm nay học bài xong đến rất muộn. Tập toán dày cộp vừa giải xong, từng trang giấy lộn xộn vẽ rồng bay phượng múa. Đầu óc vẫn còn lởn vởn ý nghĩ về mùi sữa, cảm giác mềm ấm mỗi khi được rúc vào lòng Nguyên Vĩnh mà mút lấy, mùi da thịt dịu dịu lẫn chút nhựa bách từ thân thể ba ba ám vào trí nhớ như mê dược.
Bước chân lặng lẽ trên hành lang lạnh, Minh Anh áp chặt tập vở vào ngực, tới trước cửa phòng Nguyên Vĩnh mà định gõ cửa xin kiểm tra bài tập, vừa thấp giọng nhẩm: “Khoe ba ba mình đã làm xong bài, rồi xin bú thêm chút… chắc ba ba sẽ đồng ý, nếu mình năn nỉ.”
Nhưng chưa kịp gõ, Minh Anh khựng lại vì nghe tiếng động lạ lọt qua khe cửa phòng: tiếng thở gấp, khe khẽ, ban đầu còn rất nhỏ, rồi thành tiếng rên rỉ như có ai đang kìm nén, quằn quại. Cậu nín thở, áp tai sát mép cửa, mắt mở to. Mỗi tiếng rên lại rõ hơn, lạc hẳn nhịp thường ngà.
“Ư… sư huynh… đừng… aa… sư huynh, đệ ngứa quá… đệ chịu không nổi nữa…”
Minh Anh chết lặng, hai má nóng bừng, tim đập dồn dập. Tò mò trộn lẫn khó chịu, cậu rón rén cúi xuống, thận trọng hé mắt qua khe cửa nhỏ, vừa đủ để nhìn vào trong.
Căn phòng ngập ánh sáng vàng mờ nhòe. Nguyên Vĩnh nằm trần trụi trên giường, toàn thân phơi bày dưới tấm chăn đạp sang một bên. Bầu ngực trắng lớn, tròn căng, đầu vú hồng rỉ sữa loang thành dòng nhỏ xuống bụng, tràn ra hai bên ngực, sữa đọng thành vệt bóng loáng. Thân dưới của Nguyên Vĩnh trần truồng hoàn toàn, cặp đùi mảnh dài, ở giữa là cặc nhỏ vừa cương cứng ươn ướt, hai tay bấu lấy vạt chăn, lưng hơi cong lên mỗi khi co rúm lại. Ngay phía dưới, khe lồn ướt nhẹp hé mở, dịch nhờn chảy thành vệt lên đệm. Cả người run lên, đôi chân co vào sát ngực, vừa day tay trên cặc nhỏ vừa dùng ngón xoa nhẹ lên đầu vú đang tuôn sữa.
“Ư… sư huynh… aa… sư huynh ơi… đệ nhớ lắm… đệ… aa… ngứa quá…” Nguyên Vĩnh khẽ nghiến răng, vừa lẩm bẩm vừa vặn vẹo thân thể, vú đung đưa, dòng sữa phun nhẹ mỗi lần ngón tay day vỗ lên núm.
Minh Anh nín thở nhìn chằm chằm, trái tim thắt lại vì lạ lẫm lẫn nôn nao. Từ nhỏ cậu chỉ biết cảm giác ba ba hiền dịu, kín kẽ, chưa bao giờ thấy thân thể người trần trụi thế này, ngực thật lớn, sữa tuôn ra không kìm được, bên dưới là cặc nhỏ dựng đứng đỏ ửng, mà phía dưới nữa, khe lồn ướt át mấp máy mỗi khi sư thúc rên “sư huynh”. Từng tiếng rên ngắt quãng, uất nghẹn, như thể bao năm khát khao dồn lại vào một đêm.
Đôi mắt Nguyên Vĩnh nhắm nghiền, miệng bật ra những lời gọi khàn đặc: “Sư huynh… đệ chịu không nổi… đệ nhớ huynh quá… đệ muốn có huynh… sư huynh ơi…”
Ngón tay vừa day đầu vú vừa véo nhẹ, mỗi lần sữa phun ra lại rên rỉ, người rung lên từng đợt. Cặc nhỏ nhấp nhô, chảy nước trong suốt, còn bàn tay kia thì luồn xuống khe lồn, ngón trỏ mân mê lút sâu, lưng cong lên, tiếng thở gấp thành từng chuỗi dài: “Ư… aa… sư huynh… huynh đâu rồi… đệ chỉ cần huynh thôi…”
Minh Anh nuốt khan, hai tay bấu chặt mép cửa, vừa bối rối vừa nóng rát trong bụng. Cảnh tượng trước mắt như kéo toạc một góc kín nhất trong tâm trí cậu, thứ ham muốn vụng trộm, thứ tò mò từ bé đến lớn giờ vỡ ra không gì kìm lại nổi. Cậu nghe rõ tiếng sữa tí tách nhỏ xuống nệm, tiếng cặc nhỏ chạm lên bụng mềm, tiếng lồn trơn ướt kêu lép nhép. Trong căn phòng này, Nguyên Vĩnh không còn là sư thúc nghiêm khắc, không còn là “ba ba” dịu dàng của riêng Minh Anh, mà là một người đàn ông yêu đương đau khổ, khát khao sư huynh đến tận cùng, từng tiếng gọi ngập tràn ám ảnh không thể dập tắt.
Minh Anh cứng ngắc bên ngoài cửa phòng, lồng ngực ép chặt tập vở mà chẳng còn cảm giác gì ngoài sự rối loạn dâng lên từng nhịp mạch máu. Cậu đứng đó, sống lưng dán sát vào khung cửa lạnh, hơi thở cố ghìm chặt đến tức ngực, mà cặc bên dưới thì nóng bừng, căng lên đến đau nhói, dán chặt vào lưng quần mỏng.
Cái cảm giác vừa nhục nhã vừa xấu hổ đến tận cùng. Cậu không thể rời mắt khỏi từng chuyển động trên giường: bầu ngực trắng lớn nảy lên mỗi nhịp day vú, sữa nhỏ giọt ướt cả ga, cặc nhỏ trên bụng cương như khiêu khích, khe lồn bóng nhẫy dưới ánh đèn.
Mỗi lần nghe tiếng Nguyên Vĩnh rên rỉ, gọi hai tiếng “sư huynh” khản đặc như người chết đuối níu lấy ván gỗ cuối cùng, Minh Anh lại thấy dạ dày quặn lại, đốm ghen tuông xộc lên tận óc, lẫn lộn với sự đau khổ dồn nén trong lòng ngực.
“Ba ba… ba ba chỉ thương ông nội…” Ý nghĩ đó cứ trườn lên như con rắn độc, siết chặt lấy cổ họng. Minh Anh tự nhủ mình đã biết từ lâu: tình thương ấy chẳng bao giờ là của riêng mình, dù đã bú sữa từ bé đến lớn, dù đã rúc vào lòng Nghiêm Vĩnh đêm này qua đêm khác, cái bóng người sư huynh vẫn đè lên thân thể ba ba, len lỏi vào từng giấc ngủ, từng giọt sữa mà cậu uống.
Cậu siết mạnh lấy cúc áo, cố kìm lại tiếng thở gấp, đầu óc quay cuồng vì xấu hổ lẫn tức tối. Dưới lớp quần lót, cặc cậu đã cương đến mức đau buốt, từng mạch máu giật giật căng trướng. Đầu khấc lớn dán sát mép vải, rỉ nước trong suốt ra ướt sũng. Cảm giác ấy không giống bất cứ lần nào Minh Anh từng trải qua khi ở bên Nguyên Vĩnh, nó dữ dội, xấu xa, kéo theo cả cơn ghen vừa đắng vừa nhục.
Tiếng rên trong phòng càng lúc càng gấp gáp, mỗi tiếng “sư huynh” vang lên như cào nát lồng ngực cậu. Minh Anh cắn chặt răng, mặt đỏ bừng vì nhục nhã. Đáng lẽ cậu phải bỏ đi, phải làm ngơ như chưa nghe thấy gì, nhưng đôi chân không chịu nhúc nhích, mắt càng nhìn càng không thể rời, tim đập thình thịch như muốn nổ tung.
Cậu chỉ là “cháu của ông nội”, chỉ là đứa trẻ thay thế cho bóng hình người khác. Cảm giác đó chèn ép Minh Anh đến nghẹn thở, vừa muốn lao vào giật tung cửa mà hét lên “Con ở đây! Ba ba chỉ được gọi tên con thôi!”, vừa sợ hãi cái nhìn của Nguyên Vĩnh nếu lỡ bắt gặp cậu đang cứng ngắc, thở dồn dập ngoài cửa như một thằng nhóc dâm loạn.
Những đêm mùa thu trên Long sơn luôn buốt lạnh, sương mù đặc quánh quanh vườn tông môn khiến mọi ánh sáng đèn trở nên vàng nhạt, mờ ảo như trong mộng. Minh Anh quen với việc tự học đến khuya, lặng lẽ len lỏi qua các hành lang tối, thuộc lòng từng kẽ nứt, từng phiến gạch cũ dẫn tới khu phòng riêng của Nguyên Vĩnh. Đã bao lần cậu đứng lặng ngoài cửa, nghe trộm tiếng rên, nhìn trộm thân thể ba ba trong bóng tối, cảm giác ngứa ngáy thèm khát và cơn đau âm ỉ nơi hạ thân như nghiện thuốc, không bỏ được.
Có những đêm, Minh Anh chỉ mong được nghe lại tiếng rên khe khẽ ấy, nhìn lại cảnh bầu ngực trắng phau loang sữa trong bóng đèn nhập nhoạng, cặc nhỏ cương đỏ, khe lồn nhễ nhại nước. Càng nhìn, càng thèm, càng nhục mà càng không thể dừng. Cậu bắt đầu canh giờ, biết chính xác lúc nào Nguyên Vĩnh đi tắm, khi nào tắt đèn, khi nào lên giường. Và có đêm, ngoài tiếng thở dồn, cậu còn thấy người trút ra thứ gì đó cũ kỹ từ ngăn kéo tủ cạnh giường, thứ vải màu xám bạc quen thuộc mà Minh Anh đã quen gặp… trên người ông nội: chiếc áo khoác lụa đặc chế của trưởng môn Nghiêm Minh.
Không hiểu bằng cách nào, sư thúc có được nó, ôm như báu vật. Đêm ấy, ánh đèn phòng mờ hơn thường lệ, gió bấc hun hút luồn dưới khe cửa, còn trong phòng, Nguyên Vĩnh quỳ ngay giữa giường, trần truồng hoàn toàn, tấm lưng mảnh mai nổi bật giữa chăn gối xộc xệch. Hai gò ngực trắng toát vươn ra khỏi thân thể, đầu vú hồng đỏ rỉ sữa nhỏ xuống tấm ga, cặc nhỏ cương ngắc hồng au, dịch trong tràn ra đầu khấc. Mái tóc dài xõa phủ ngang lưng, da trắng nổi bật trên nền vải sẫm màu.
Nguyên Vĩnh úp mặt vào chiếc áo khoác trưởng môn, hít thật sâu, cả người run rẩy. Hai tay bóp chặt vạt áo, vùi mũi vào cổ áo nơi vẫn còn hương mồ hôi nhè nhẹ, mùi trà già và nhựa gỗ quen thuộc của Nghiêm Minh. Tiếng rên bật ra, nghèn nghẹt, dâm loạn không che giấu:
“Ư… sư huynh… a… sư huynh ơi… huynh mặc áo này bao lâu rồi… mùi của huynh… đệ chịu không nổi… aa… nồng quá, đệ nứng quá… sư huynh…”
Nguyên Vĩnh dụi mặt vào vạt áo, hai tay run run bấu lấy mép vải như sợ mùi ấy tan biến mất. Đầu vú sưng lên, sữa phụt thành tia nhỏ văng xuống đệm, cặc nhỏ đẫm dịch, khe lồn ướt át khép mở theo từng nhịp hông xoay tròn. Y rên rỉ không ngừng, vừa hít áo vừa day đầu vú, vừa đẩy ngón tay vào sâu trong khe lồn, cả thân thể nảy lên giữa tiếng rên rỉ và hơi thở thô nặng.
“Mùi sư huynh… đệ nhớ quá… đệ muốn sư huynh chạm vào đệ… muốn ngậm đầu vú này cho đệ, muốn đâm vào đệ… aa… sư huynh ơi… huynh không biết đệ khổ thế nào đâu…” Giọng nói kéo dài trong tuyệt vọng, tràn ngập dâm loạn và khát khao, như thể mỗi đêm chỉ nhờ hương áo này mà sống tiếp được.
Minh Anh nín thở nhìn qua khe cửa, đầu óc quay cuồng giữa cuồng ghen và thèm khát. Đầu cặc cậu nhức nhối, rỉ nước không dứt, bụng dưới thít lại như bị ai bóp nghẹt. Hình ảnh Nghiêm Vĩnh trần truồng, hai vú đẫm sữa, mông cong, khe lồn ướt mướt mấp máy, tay ôm áo Nguyên Minh vừa hít vừa khóc rên khiến từng sợi thần kinh trong người Minh Anh như bị đốt cháy.
Nguyên Vĩnh vùi mặt sát vào cổ áo, hơi thở dồn dập như muốn đốt cháy từng thớ thịt, hai lỗ mũi kề sát hàng cúc, hít đến nghẹt thở cái mùi ngai ngái đặc trưng của Nghiêm Minh còn bám lại trên sợi vải. Từng đợt cảm giác lan dọc sống lưng, mỗi lần ông rên rỉ, giọng trầm run như khóc, lại càng ôm chặt vạt áo, như sợ chỉ buông ra thôi thì nỗi cô độc sẽ ập xuống nuốt chửng mất mình.
“Ư… sư huynh… aa… sư huynh… nồng quá… mùi sư huynh… đệ nứng quá… nứng quá…”
Nguyên Vĩnh nấc lên, bàn tay luồn xuống dưới bụng, xoa nắn cặc nhỏ, đầu ngón trỏ trơn nhẫy men theo khe lồn đỏ hỏn, vừa day mạnh vừa miết sát vào chỗ sưng mềm giữa hai đùi. Thân dưới run lên bần bật, mỗi nhịp hông lại đẩy về phía trước, cặp mông thon gồng cứng như cố ép dính vào áo sư huynh. Đầu vú bị vò nắn đến chảy ròng ròng sữa, sữa văng cả lên mép áo, lên cằm, vừa lạnh vừa nhớp, càng kích thích ông quằn quại hơn, hơi thở hổn hển, tiếng rên đứt đoạn bật ra khỏi cổ họng.
“Mùi của huynh… aa… aa… sư huynh ơi… đệ… đệ không chịu nổi nữa… sư huynh… aa—!”
Bàn tay Nguyên Vĩnh xiết chặt lấy vạt áo, thân thể co giật mạnh, toàn thân như bắn điện. Đầu ngón tay miết sâu vào khe lồn, vừa day vừa ấn mạnh lên điểm nhạy cảm, cặc nhỏ gồng cứng, rung bắn, một dòng dịch trắng sữa bật vọt lên bụng, trộn lẫn cùng sữa chảy từ đầu vú tuôn ra ướt nhòe tấm áo trưởng môn. Thân dưới co rút từng cơn, bắp chân bám chặt mép giường, đôi mắt nhắm nghiền, cả người cong lại, vừa hít vừa rên rỉ không thành tiếng, hai bầu ngực phập phồng theo nhịp thở dốc.
“Ư… sư huynh… aa… aa… đệ ra rồi… đệ nứng quá… sư huynh…”
Một tiếng rú kéo dài bật ra, đau đớn xen lẫn thỏa mãn, rồi Nguyên Vĩnh đổ sụp xuống giường, úp mặt vào tấm áo ướt nhẹp, hai tay vẫn ghì chặt vạt áo quanh đầu, thân thể run lên nhè nhẹ vì dư vị lên đỉnh. Sữa nhỏ giọt tí tách xuống drap, cặc nhỏ vẫn co giật từng nhịp, khe lồn còn ươn ướt rịn nước, hương da thịt, sữa và tinh dịch quyện lẫn cùng mùi vải áo cũ đậm đặc đến ngạt thở.
Minh Anh vẫn đứng lặng ngoài cửa, toàn thân cứng như đá, tim đập dồn dập vì cơn ghen, thèm khát và nỗi nhục đan xen như muốn thiêu đốt thần kinh. Chỉ sau khi tiếng rên đã tắt hẳn, căn phòng phía trong lặng đi chỉ còn tiếng thở hổn hển lẫn tiếng sữa nhỏ tí tách xuống drap, Minh Anh mới dám khẽ cựa mình, cố ghìm lại nhịp thở để không bật ra thành tiếng. Cậu ép mình đợi, từng phút dài lê thê như cực hình, cho tới khi đoán chắc Nguyên Vĩnh đã kịp lấy lại bình tĩnh.
Mười lăm phút trôi qua, Minh Anh mới sửa lại vạt áo sơ mi, chỉnh kính gọng vàng, hít sâu một hơi rồi gõ cửa, giọng rất bình thản như mọi đêm:
“Ba ba, con làm xong bài tập rồi, ba ba kiểm tra giúp con được không?”
Bên trong, một loạt tiếng động vụng về vang lên: chân chạm gỗ, vải lùa sột soạt, ai đó gấp chăn, kéo áo khoác, rồi tiếng loạt soạt vội vã như người vừa vùng dậy khỏi cơn mộng mị. Cửa bật mở, ánh sáng vàng lộ ra, soi rõ dáng người sộc xệch của Nguyên Vĩnh.
Toàn thân y vẫn còn chưa kịp chỉnh tề: cổ áo choàng lệch sang một bên, vạt áo lót lụa xộc xệch, nút ngực cài vội khiến một bên vú vẫn hằn lên rõ rệt dưới lớp vải mỏng, đầu vú đỏ sậm lấm tấm sữa chưa lau sạch, bầu ngực phập phồng theo từng nhịp thở. Tóc rối, mặt đỏ bừng, mắt còn ánh nước, khóe miệng ửng đỏ, thân dưới tuy đã kéo quần lụa lên nhưng ống quần chưa thẳng nếp, khe lồn vẫn lộ nét đỏ ửng trên nền vải, như dấu vết không gì che nổi của cơn khoái cảm vừa rồi.
Nguyên Vĩnh thoáng bối rối, nhưng nhanh chóng ép ra nụ cười, giọng hơi khàn:
“Vào đi, để ba ba xem nào. Khuya vậy còn chưa ngủ, làm bài gì mà chăm thế…”
Minh Anh bước vào, mắt không rời từng vết đỏ, vệt sữa đọng trên ngực áo và cái tưng fngons tay còn dính nước dâm khi với lấy tập vở. Minh Anh đưa tập vở, cố giữ giọng bình thản:
“Con làm xong hết rồi, chỉ sợ có chỗ sai. Ba ba xem giúp con…”
Nguyên Vĩnh nhận lấy tập, tay còn run, mắt liếc vội lên mặt Minh Anh, thoáng hoảng hốt rồi lại che giấu rất nhanh. Bàn tay cầm bút run nhẹ khi rà theo từng hàng chữ, hơi thở vẫn chưa đều, đầu ngực còn thỉnh thoảng rỉ ra một giọt sữa nhỏ, loang xuống lớp áo lót. Không khí im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng giấy sột soạt, tiếng hai người hít thở đối diện nhau.
Minh Anh không rời mắt khỏi ba ba, ánh nhìn như muốn khoan thẳng vào từng dấu vết mờ trên cổ, vệt nước trên cằm, từng mạch máu nổi trên mu bàn tay, cả đôi mắt còn hoen đỏ chưa kịp ráo nước. Trong ngực cậu, nỗi đau và cơn giận âm ỉ trộn vào nhau, chỉ muốn ôm lấy bầu ngực đó mà cắn, liếm, hút cạn từng giọt sữa nóng, vừa muốn gào lên cho ba ba biết, mình đã thấy tất cả, nghe tất cả, hiểu tất cả mà vẫn khao khát đến điên cuồng.
Nguyên Vĩnh lật hết bài, phải hắng giọng mới thốt ra lời:
“Giỏi lắm, đúng hết rồi”
“Ba ba…” Giọng Minh Anh gần như thì thầm, khản lại trong cổ họng. “Con làm đúng hết rồi, ba ba cho con bú một chút đi…”
Nguyên Vĩnh lúng túng, hai bàn tay cuộn vào vạt áo, mùi sữa vẫn còn ấm nồng quanh ngực, đầu vú ươn ướt. Y nhìn quanh, cố tìm lý do từ chối, nhưng lại không nỡ nói lời cứng rắn khi thấy đôi mắt đen kia lấp lánh nước, hàng mi run lên, môi cắn nhẹ như sợ hãi bị từ chối.
“Minh Anh, con lớn rồi… khuya lắm, mai còn phải dậy sớm, với lại…” Nguyen Vĩnh ậm ờ, giọng nhỏ dần, nhưng mỗi lời nói ra càng khiến gương mặt Minh Anh lộ rõ nét buồn tủi, đôi mắt mở to, khoé mắt đỏ lên, nước mắt bất chợt trào ra thành dòng.
“Ba ba không thương con nữa hả? Ba ba chỉ thương ông nội thôi, sữa cũng không để dành cho con nữa…” Minh Anh khẽ nấc, nước mắt lăn dài trên gò má, lăn cả xuống cằm, thấm ướt cổ áo. “Con biết con chỉ là cháu ông nội thôi, ba ba chỉ cần sư huynh thôi mà…”
Câu nói ấy như một mũi kim đâm sâu vào tim Nguyên Vĩnh. Sư thúc hốt hoảng, tay run run kéo Minh Anh vào lòng, vuốt nhẹ lưng cậu, vừa dỗ vừa lắp bắp: “Ngoan nào, con đừng khóc… không phải thế, không phải thế mà… ba ba chỉ… ba ba chỉ muốn con lớn nhanh, tự lập… đừng khóc, để ba ba cho bú…”
Nói tới đó, Nguyên Vĩnh không dám nhìn vào mắt Minh Anh nữa, tay run lẩy bẩy cởi cúc áo lót, rồi vạch ra, hai bầu ngực trắng lớn lộ ra, đầu vú đỏ hồng đã hơi sưng, còn lấm tấm vệt sữa sót lại. Minh Anh sụt sịt vùi mặt vào ngực Nguyên Vĩnh, hít thật sâu cái mùi sữa trộn lẫn mùi nhục dục vẫn còn nồng nặc, vừa úp miệng ngậm lấy đầu vú, vừa nấc nghẹn.
“Ba ba… sao hôm nay vú sưng thế này… sao ít sữa hơn mọi ngày… ba ba… đã cho ai bú rồi à… ai… ai bú mà ít sữa của con thế…”
Giọng cậu vừa khàn vừa đau, trong miệng vẫn còn ngậm đầu vú ươn ướt, nước mắt nhỏ xuống ngực Nguyên Vĩnh, nóng hổi, cay xè như lửa. Minh Anh hút chùn chụt, cố mút cho sữa trào ra, nhưng chỉ được một dòng mỏng, không ấm như mọi lần, đầu vú thì đỏ sưng lên vì vừa bị vò nắn quá mạnh.
Nguyên Vĩnh không dám nhìn thẳng, hơi thở gấp gáp, bàn tay run run đặt lên gáy Minh Anh dỗ dành: “Không ai bú cả… không ai hết… chỉ là, ba ba… nãy ba ba… tự day một chút, nên sữa ra mất thôi… mai sẽ lại nhiều, ngoan nào, bú đi, ba ba chỉ cho con thôi…”
Minh Anh càng bú càng tức, vị sữa nhạt dần đầu lưỡi, không còn dòng ấm béo tràn ngập miệng như mọi khi. Đầu vú trong miệng cậu sưng lên, lớp da quanh quẩn ửng đỏ vì bị bú mạnh, từng đợt sữa cuối cùng nhỏ giọt lăn xuống môi mà vẫn không đủ lấp đầy cơn đói, cơn giận và cơn ghen âm ỉ bùng lên trong bụng.
Cậu ngước lên, ánh mắt hoe đỏ, vừa ươn ướt nước mắt vừa sáng rực lửa giận. Cậu nghiến răng, cúi xuống, bỗng cắn mạnh vào đầu vú đang sưng, răng ấn sâu vào lớp thịt mềm, sữa phụt ra thành tia nhỏ. Tiếng “a!” bật khỏi miệng NguyênVĩnh, người sư thúc giật nảy, hai bàn tay vội siết lấy vai Minh Anh:
“Đau… con cắn đau quá… đừng…”
Minh Anh không buông ra, ngược lại còn ghì chặt hơn, môi mím chặt lấy đầu vú, vừa mút mạnh vừa cắn, vừa nuốt từng giọt sữa cuối cùng như muốn đánh dấu chủ quyền của mình, ánh mắt dán lên mặt ba ba, không chịu rời một giây.
“Ba ba dám tự day ra sữa không để phần con… ba ba nói thật đi… có phải lén nuôi bé nào khác ngoài con không?” Giọng cậu trầm khàn, thấm đẫm ấm ức và ghen tị, mỗi chữ phát ra lại tăng lực cắn thêm một chút, cho đến khi vệt răng hằn rõ trên đầu vú đỏ bầm.
Nguyên Vĩnh co rúm người lại, mặt tái đi vì đau lẫn xấu hổ, vội vàng lắc đầu, bàn tay vuốt nhẹ mái tóc Minh Anh để dỗ:
“Không… không ai hết… ba ba chỉ có mình con thôi… chỉ là… ba ba trướng sữa quá, nên tự day thôi… không có ai khác đâu… con là duy nhất, là con của ba ba mà…”
Minh Anh vẫn không tin, vừa khóc vừa cắn, hai mắt đỏ au, nước mắt lẫn nước sữa tràn xuống cổ áo sơ mi, môi vẫn cắn lấy đầu vú sưng đỏ. Cậu rít qua kẽ răng:
“Chỉ được cho con thôi, ba ba nhớ chưa… con không cần ai ngoài ba ba hết… ba ba cũng không được nhớ ai ngoài con…”
Tiếng cậu nghèn nghẹt giữa hơi thở gấp gáp, cơn ghen tuông và tủi thân quyện vào nhau như siết lấy trái tim nhỏ hẹp mà sâu thẳm. Nghiêm Vĩnh ôm lấy đầu Minh Anh, siết chặt vào lòng, không dám nói thêm một lời, chỉ lặng lẽ để mặc cho cậu cắn, bú, khóc, dằn vặt lên thân thể mình.
Chương tiếp: 71. H+ Tự Cưỡi Cặc Giả Đến Nát Bét Lồn
- Hint Pass: 0 Hoa, 0 dấu, 0 cách; 4 chữ: d***
- Link tìm pass: https://s.shopee.vn/9KZnWZ9pIr