Tháng năm trôi qua, trời cũng dần ấm lại. Bàn tay Dung Thiều và Thu Trạm giờ chỉ còn vết sẹo đỏ sậm, lớp da non mới mọc vẫn chưa lành hẳn, dấu vết cũ vẫn in hằn như một lời nhắc nhở.
Chuyện Bạch Thư Thần và Lạc Cẩn sau biến cố kia cũng lắng xuống, thậm chí chẳng ai bàn ra tán vào gì nữa, hai người kia như bốc hơi khỏi cuộc sống nhà họ Dung, trả lại cho tất cả một đoạn yên bình dài hiếm hoi.
Dung Thiều vốn không phải kiểu người giỏi săn sóc, ngày thường chẳng mấy khi dịu dàng, vậy mà giờ đây lại ráng học từng chút, kiên nhẫn để ý cảm xúc của Thu Trạm, Đào Giang, Liễu Khê. Thứ ôn nhu âm thầm ấy, kể ra thì chẳng có gì ghê gớm, nhưng lại dễ dàng xoa dịu mọi bất an âm ỉ trong lòng, khiến mỗi ngày sống bên nhau đều bình dị mà yên tâm. Nhật tử nhạt nhẽo, mỗi ngày vẫn là nắm tay đi đến già.
Cuối tháng 5, Đào Giang sinh hạ một cậu con trai. Dung Đình Đình vui phấn khởi, hý hoáy liệt kê cả đống tên cho Đào Giang chọn. Đào Giang chỉ cười bảo:
“Nghe theo Dung Thiều.”
Dung Thiều cầm tờ danh sách liếc qua một lượt, vuốt cằm nói dứt khoát:
“Gọi là Dung Tường Vi.”
Dung Đình Đình kinh ngạc, giành lại tờ danh sách xem:
“Con không có viết tên đó!”
“Cha đặt,” Dung Thiều đáp, vẻ mặt cực kỳ hài lòng,
“Nhũ danh thì gọi luôn là Tiểu Hoa đi.”
Dung Đình Đình nghe vậy thì bất lực kêu trời:
“Cha! Nghĩ lại đi, con trai mà đặt thế à!”
Cô còn kéo Đào Giang cầu cứu:
“Đào Giang, anh cũng nói gì đi chứ!”
Dung Thiều quay sang nhìn Đào Giang, ra chiều nếu không thích thì anh sẽ đổi ý.
Nhưng Đào Giang chỉ chớp mắt, mỉm cười:
“Con thấy tên Tường Vi hay mà.”
Dung Đình Đình hết biết nói gì, trong lòng chỉ còn tiếng thở dài, chua chát mà thương em trai, thương cả mình. Sau cùng, mọi người đều thống nhất gọi cậu bé là “Tiểu Hoa”, ngay cả Thu Trạm với Liễu Khê cũng chẳng ý kiến, hai chữ ấy thành tiếng gọi thân quen trong nhà. Dung Đình Đình đành lặng lẽ ghi thêm một dòng vào nhật ký, quyết tâm đến ngày Tiểu Tường Vi lớn lên mà khóc đòi đổi tên thì sẽ lôi ra cho xem, để còn kể lại chuyện ngày xưa.
Kỳ nghỉ hè qua, Đào Giang lại trở về trường học. Sau khi sinh con, vóc dáng của cậu đã thon lại hẳn, không còn bụng bầu nặng nề nữa, cả người trở nên linh hoạt hoạt bát, gương mặt tinh xảo ngập tràn nét trẻ trung, hồn nhiên, toát lên khí chất học sinh khiến người nhìn chỉ muốn nghĩ tới những điều tươi mới, tốt đẹp.
Từ khi mang thai đến khi sinh con xong, Đào Giang chẳng bén mảng trường học, nay quay lại gặp lại bạn bè, hết tụ tập liên hoan lại kéo nhau đi chơi, cuối tuần chẳng mấy khi ở nhà. Dung Thiều thì bận, dịp này vừa vặn trùng với kỳ nghỉ phép, gạt bớt công việc, cũng muốn tranh thủ dắt cả nhà đi đảo nhỏ nghỉ dưỡng. Chợt nhận ra đã hai, ba hôm rồi không nhìn thấy bóng Đào Giang.
Biết buổi chiều Đào Giang có tiết, Dung Thiều chủ động về sớm, gọi tài xế Trần lái xe tới đón tại trường. Đến nơi, Đào Giang còn chưa tan học, trong tay cầm sẵn thời khoá biểu, Dung Thiều tự mình lên lầu tìm.
Mới đầu năm học, bọn học sinh còn chưa tập trung, lại đúng tiết cuối cùng trước kỳ nghỉ, lớp học ồn ào xôn xao, ai cũng mong hết giờ. Đào Giang da trắng nổi bật, ngồi ngay hàng thứ hai nên vừa liếc đã nhận ra. Dung Thiều xem đồng hồ, đứng chờ ngoài hành lang.
Thầy giáo thấy học trò lơ đãng, cũng không trách, chỉ đứng bên cạnh nhỏ giọng hỏi Đào Giang vài câu. Đào Giang lắc đầu đáp lại, thầy giáo cau mày, lấy từ tập hồ sơ ra hai tờ giấy đưa cho cậu.
Chuông tan học vừa vang, học sinh đã thu dọn sẵn, tiếng chuông vừa dứt là ào ào ùa ra ngoài. Trong cảnh hỗn loạn ấy, Đào Giang vừa ngẩng lên đã nhìn thấy Dung Thiều đứng đợi.
Sắc mặt cậu khẽ biến, nhét đại hai tờ giấy vào sách giáo khoa, rồi lại nhét cả đống sách vào balo, quay sang thầy giáo:
“Em về suy nghĩ đã.”
Nói xong liền chạy nhanh ra ngoài.
Đào Giang chỉ thấy Dung Thiều, chẳng quan tâm đường xá, cứ lao thẳng về phía trước. Dòng học sinh chen chúc, có người va phải làm cậu đập tay vào góc bàn, balo tuột khoá, sách vở vương vãi đầy đất.
Dung Thiều cau mày, tính tiến lại, nhưng giữa dòng người ngược xuôi, lách mãi không được, lại phải né nữ sinh, mấy cậu trai mới chơi bóng rổ về còn phảng phất mùi mồ hôi. Đường đường tổng tài đứng chôn chân giữa một đám học sinh, trông cứ như con sư tử bị ném vào đàn dê, mặt mày cau có không chịu nổi.
Đào Giang ngồi xổm xuống nhặt sách, vừa thấy Dung Thiều còn chưa vào lớp liền giơ tay gọi to:
“Cha! Đứng đó chờ con, đừng vào đây!”
Một vài bạn học xúm lại giúp cậu nhặt đồ, Đào Giang vội nhét cuốn sách “bí mật” mang theo lẫn vào tận đáy balo. Thu dọn xong, nhìn thấy Dung Thiều vẫn kiên nhẫn chờ ngoài cửa lớp, cậu thở phào nhẹ nhõm, rồi theo dòng người ùa ra ngoài, ôm lấy cha dượng mà ngẩng mặt hỏi:
“Sao cha lại đến đón con?”
Dung Thiều bế cậu ra khỏi đám đông, khẽ chạm trán cậu cười trách:
“Sao còn hấp tấp thế này?”
Ánh mắt lướt qua balo Đào Giang nhưng không hỏi, trong lòng chỉ thấy mới mẻ, nhóc con này cũng có thứ giấu mình rồi.
“Vài ngày nay không được gặp chamà,” Đào Giang nũng nịu ôm cánh tay hắn, trời vừa vào thu còn nóng hầm hập, mồ hôi lấm tấm trên trán, gò má đỏ bừng:
“Hôm qua có chuyên gia nước ngoài đến trường nói chuyện, siêu đỉnh luôn, nếu sau này con cũng giỏi được như thế, phát hiện ra một ngôi sao mới thì tốt biết bao.”
Một vì sao mang tên Dung Thiều.
Nghĩ đến là vui, đến khi hai cha con về nhà tắm rửa cùng nhau, Đào Giang vẫn còn ríu rít khoe chuyện ngôi sao kia.
Lúc trước, bàn tay Dung Thiều còn vết thương không được chạm nước, toàn bộ thời gian ấy đều do Liễu Khê với Đào Giang thay nhau tắm cho hắn. Vết thương lành lại, nhưng thành thói quen, Dung Thiều cũng không để ý sửa, cứ để Đào Giang ríu rít chạy theo, lần nào vào phòng tắm cũng bám lấy mình như cá nhỏ.
Phòng tắm phủ đầy hơi nước, Đào Giang mình đầy bọt xà phòng, trơn nhẫy như một con cá con chui rúc vào lòng Dung Thiều. Nước từ vòi hoa sen xối xuống, bọt trắng tan dần, Đào Giang cúi đầu lim dim, nép mặt vào ngực Dung Thiều tránh dòng nước xối.
Lông mi dính bọt nước, Dung Thiều cúi đầu hôn nhẹ lên hàng mi, thấy ngưa ngứa, Đào Giang bật cười, rồi vươn tay tắt vòi sen, ôm choàng vai cha dượng, dán chặt người lên.
Bọt xà phòng còn chưa trôi sạch, thân thể mảnh khảnh, trắng trẻo càng lộ vẻ mềm mại, non nớt, nhất là đùi trong trắng ngần, thịt mềm bị xoa đến đỏ ửng. Mới sinh con chưa lâu, Đào Giang vẫn còn chút thịt mềm ở eo bụng, nhìn vừa vặn đầy đặn, sạch sẽ thơm tho như trái đào vừa chín, cắn một miếng là nước ngọt tràn ra nơi đầu lưỡi.
“Ưmhh… cha ơi…” Đào Giang mắt đã long lanh nước, thân mình lắc lư cọ cọ, thấy Dung Thiều cứ thong thả xoa vuốt mà chưa chịu động vào chỗ cần, cậu liền chủ động há chân, kẹp lấy bàn tay cha, ánh mắt khát cầu đến độ phiếm hồng.
Dung Thiều chỉ vỗ mông nhắc:
“Ngoan, đừng vội.”
Đào Giang lắc đầu, trong mắt đầy nước, vừa thẹn vừa đói, đành nhắm tịt mắt lại, ôm riết lấy cha cọ sát, quấn quít không buông.
Bao lâu nay, Dung Thiều vẫn luôn tự kiềm chế, dù thân thể Đào Giang trẻ trung đã hồi phục như cũ, nhìn qua chẳng khác nào chưa từng sinh nở, chỉ có mỗi bộ ngực non nớt là vẫn nảy nở đầy đặn. Ấy vậy mà cứ cách mấy tuần, hắn mới chịu địt một lần, thành ra Đào Giang càng nghĩ càng thèm, trong lòng bứt rứt khó chịu đến muốn khóc cũng không dám mè nheo, chỉ dám nũng nịu, bám riết không rời.
“Cha ơi, Đào Đào nứng lắm…”
Dung Thiều theo thói quen xoa bụng Đào Giang, bàn tay vô thức trấn an vuốt nhẹ, chợt mới nhận ra bụng nhỏ giờ đây đã xẹp xuống, chẳng còn cái bụng bầu căng tròn như trước nữa. Vòng eo mềm mại, thon thả như cành liễu, nhẹ nhàng lắc lư trong lòng bàn tay.
Hắn cười khẽ, giọng trêu đùa:
“Lại quên mất, giờ bụng con nhỏ rồi. Đã sinh xong bảo bảo…”
Đào Giang ngước mắt, đôi mắt sáng long lanh dưới làn hơi nước. Cậu cười híp mắt, giọng ngọt như rót mật:
“Cha có thể làm bụng Đào Đào to lại mà, con còn muốn sinh thật nhiều em bé cho cha”
Cậu nhón chân, vừa nũng nịu vừa nghiêm túc, chạm mũi vào cổ Dung Thiều, ghé sát nói nhỏ:
“Cha, cho con hôn nhé?”
Dung Thiều hơi cúi xuống, Đào Giang kiễng chân hôn nhẹ lên khoé mắt hắn, đúng chỗ có những nếp nhăn nhỏ lăn tăn như sóng nước ngân hà. Nụ hôn nhẹ tênh, chẳng mang chút dục ý, nhưng lại nóng bỏng đến tận tim gan, cứ như hận không thể hoà làm một với người đối diện.
“Cha có phải già rồi không?”
Cậu thì thào, trong giọng còn lẫn chút nũng nịu. Dung Thiều năm nay mới bốn mốt tuổi, tóc còn chưa bạc sợi nào, thế mà khi ôm trong lòng đứa nhỏ trẻ trung nõn nà này, tự dưng cũng thấy mình như già đi, bị ánh sáng trẻ tuổi của Đào Giang dìm lấp đến tận chân răng.
Dung Thiều chưa kịp trả lời, Đào Giang đã ghé sát hôn lên môi cha dượng, vừa tươi cười vừa nghiêm nghị:
“Không đâu, cha sẽ không già đi. Con cũng sẽ mãi mãi yêu cha.”
Môi mềm dính dấp, giọng điệu non nớt lại thành thật. Không khí trong phòng tắm bỗng dưng trở nên mềm mại như nước đường.
Dung Thiều ép Đào Giang dính sát lên tường, vừa hôn vừa liếm, đầu lưỡi cuốn chặt đến nỗi nước miếng dính đầy mép. Đào Giang ngửa cổ, há miệng đưa lưỡi cho cha dượng cắn mút, cứ như bị rút hết cả hơi thở, dính tới tận ruột gan.
Lưng dán lên tường gạch lạnh, da thịt ấm hổi mà cứ run bần bật, hai tay Đào Giang quắp chặt lấy lưng, chân quặp quanh eo Dung Thiều, thân thể mềm oặt như cá chết, càng bị dồn ép càng bám chặt, chẳng còn sức chống đỡ, chỉ biết rên rỉ.
Chân bị tách toang ra, mông bị bóp đến đỏ bừng, ngón tay móc móc vào lỗ đít, huyệt mềm rịn nước nhờn cứ mút lấy từng ngón tay rồi lại nhả ra, ướt nhèm dâm thủy rỉ ra từng giọt. Hễ vừa rút tay ra là cái lỗ lại co giật đớp khí, trông càng thèm.
Đào Giang uốn éo rên rỉ, mông ngoáy đón cặc, lỗ đít đỏ au cứ chực chờ nuốt lấy đầu khấc, mà người thì mềm nhũn, càng dính càng trượt xuống, toàn phải nhờ Dung Thiều đỡ lấy.
Trên người Đào Giang vẫn còn dính đầy bọt xà phòng chưa kịp xả sạch, dính nhớp nháp, da thịt mềm nhũn ướt rượt. Dung Thiều ôm cậu lên như ôm cá sống, cảm giác vừa nặng vừa trơn, nhưng cũng chẳng buồn thả xuống, càng ôm càng dính sát vào người, càng muốn làm cho đã.
Cậu bị ôm bế bổng lên, hai chân phải vắt ngang hông, mông bị nhấc lên cao, tư thế này khiến lỗ hậu cứ chĩa thẳng vào cặc. Chỉ cần buông tay một cái, cả người rơi xuống, lỗ đít non mềm lập tức nuốt trọn dương vật, mới vừa ăn vào đã bị nhồi đầy đến tận gốc. Cảm giác bị lấp kín làm Đào Giang bật khóc, hai chân quấn riết lấy cha dượng, mông cứ lắc liên hồi, càng lắc càng nhét được sâu hơn.
Dung Thiều phải giữ chặt lấy eo, vừa ghì vừa ép, tránh cho cậu trượt xuống sàn. Dưới tay là cặp mông mềm mịn, bị bóp đến đỏ rực, mỗi lần đẩy vào lại thấy nước nhờn rỉ ra từ cái lỗ nhỏ, dâm thuỷ chảy tràn xuống đùi.
Mới đầu lỗ còn khít, chặt đến mức chẳng thể nhúc nhích, phải chờ một hồi cho cậu thả lỏng, hai bên mới bắt đầu trượt lên trượt xuống được. Đào Giang mếu máo ôm cổ, rên rỉ cầu xin, nhưng càng kêu càng bị đâm tới, cặc chọc thẳng vào ruột, đụng đâu cũng rát. Hễ rút ra lại bị lỗ nhỏ quắp lấy, vừa rút vừa mút như không muốn buông.
Mỗi lần bị cặc đâm vào, cả người Đào Giang lại bị ép dán vào tường, vang lên tiếng “bạch bạch” dội cả phòng tắm, vừa nhục vừa kích thích, càng nghe càng phát rồ. Hai tay bám riết lấy vai, miệng rên không dứt, thân thể mềm oặt chỉ biết phó mặc cho cha dượng muốn làm gì thì làm.
Dưới vòi sen nước ấm xối xả, từng đợt hơi nóng bốc lên mờ mịt, bao trùm hai thân thể dính bết vào nhau. Đào Giang vừa mới bị làm cho cao trào, dương vật còn run lên, tinh dịch bắn tung toé vấy đầy bụng dưới Dung Thiều, vậy mà trong lòng vẫn chưa thoả mãn. Toàn thân ướt át, dính nhầy dâm thủy lẫn nước, mềm oặt tựa như cá nhỏ bị lật úp, phải tựa hẳn lưng vào ngực Dung Thiều mới đứng vững.
Dung Thiều ôm cậu, tay lớn trượt dọc sống lưng, vừa vuốt ve an ủi vừa nhẹ nhàng mân mê làn da trơn bóng. Cặc lớn vẫn cứng, không buông tha cho bé con chút nào, vẫn cắm sâu trong lỗ nhỏ, nhẹ nhàng nhấp ra vào, làm cậu vừa sướng vừa tê dại, bụng nhỏ căng cứng lại co giật từng hồi.
“Chậm một chút… chaaa, a… sướng quá… Đào Đào chịu không nổi nữa…”
Âm thanh mềm nhũn, mang theo chút nghẹn ngào, vừa thẹn vừa thỏa mãn. Cậu bị ép sát vào tường, hai tay chống lên mặt gạch lạnh, mông bị người ta vỗ đến đỏ bừng, khe lồn còn đang ngậm chặt cặc lớn, mỗi lần đẩy vào lại càng sâu, càng mạnh, nước dâm ướt át chảy xuống theo bắp đùi.
Dung Thiều nhìn cảnh tượng ấy, lòng càng thêm ngứa ngáy, thân dưới càng lúc càng cứng rắn, mỗi cú thúc đều nhấn sâu tận cùng, cố ý giữ lại ở trong cho Đào Giang co rút, quẫy đạp rồi lại chỉ biết rên rỉ, chẳng thể nào thoát ra khỏi vòng tay cha dượng.
“cha … cha,… ưmm… nhẹ chút… Đào Đào chịu không nổi, sắp hỏng rồi…”
Đào Giang từ cá lại hoá thành mèo con, duỗi đôi móng vuốt mềm mềm áp vào ngực cha dượng làm nũng, nhỏ giọng kêu rên.
Dung Thiều cúi xuống cắn nhẹ sau gáy cậu, cười trêu:
“Không phải vừa nói muốn sinh bảo bảo cho cha sao?”
“Vâng… Đào Đào sẽ sinh bảo bảo cho cha…” Vừa nghĩ đến đó, Đào Giang đã ngoan ngoãn không dám khóc nháo nữa, nước mắt còn đọng quanh khoé mắt, chỉ biết vểnh mông lên cho Dung Thiều tuỳ ý ra vào, chẳng còn nhớ nổi phải dùng lỗ nào mới có thể mang thai nữa.
Trong phòng tắm chỉ còn vang lên những tiếng da thịt va chạm, cặc đỏ tím ra vào trong huyệt thịt mềm mại ẩm ướt, bọt nước và dâm thuỷ hoà lẫn, theo khe mông chảy xuống đùi trắng nõn, từng dòng dài như suối nhỏ.
Từ phía sau nhìn lại, trên eo Đào Giang còn in hai vết bầm nhàn nhạt, là dấu vết vừa rồi bị Dung Thiều bóp ra, trên nền da trắng càng thêm nổi bật.
Tình yêu quả là thứ kỳ diệu. Trước kia mỗi lần bị để lại vết tím, Dung Thiều cũng chỉ cảm khái làn da Đào Giang quá non, chẳng mấy để tâm. Thế nhưng bây giờ, vừa nhìn những dấu hằn đó, một mặt hắn chỉ muốn in lên càng nhiều dấu vết nữa, muốn đem cậu nuốt vào tận xương tuỷ; một mặt lại thấy xót xa, muốn cúi xuống hôn lên từng tấc da thịt, dỗ dành cho Đào Giang vui vẻ.
“Chaaa…” Đào Giang ngoan ngoãn quàng tay qua cổ hắn, tiếng rên khe khẽ như mèo nhỏ làm nũng.
Dung Thiều cúi đầu nhìn cậu, vẫn là người cũ trước mắt, nhưng trong lòng lại dâng lên thứ cảm xúc khó tả, vừa u uất vừa thỏa mãn. Hắn cúi xuống ngậm lấy môi Đào Giang, kéo người ôm chặt vào lòng, từng đợt bắn vào sâu tận bên trong cơ thể cậu.
Đào Giang vừa che miệng ngáp một cái đã lăn ra ngủ say trong lòng Dung Thiều, chưa kịp nói thêm mấy câu đã yên tâm ghé vào ngực hắn. Dung Thiều nhẹ nhàng bế Đào Giang trở về phòng, vừa định kéo chăn đắp cho cậu, thì bất ngờ thấy trong chăn lăn ra một quyển sách.
Đào Giang cũng giống hệt hắn ngày trước, có thói quen nằm đọc sách trên giường. Mấy lần trước Dung Thiều đã nhắc, nhưng cuối cùng cũng không sửa được. Hắn cúi xuống nhặt quyển sách lên, chưa kịp lật thì hai tờ giấy mỏng rơi ra. Đào Giang lúc này vẫn ôm chăn ngủ ngoan, không biết gì.
Dung Thiều cầm lấy hai tờ giấy đó, liếc nhìn qua bìa sách liền nhận ra đây chính là quyển sách giáo khoa mà Đào Giang lúc chiều cố tình giấu đi, vậy những tờ giấy kẹp bên trong chắc chắn là thứ cậu muốn che giấu nhất.
Với người ngoài thì có thể chẳng để tâm, nhưng đối với Đào Giang, đứa nhỏ mà hắn nuôi lớn từng ngày, dù biết nên cho con một chút không gian riêng, nhưng Dung Thiều vẫn không nhịn được, cảm giác như bản thân bị phản bội khi phát hiện bé cưng có bí mật giấu mình.
Hắn lật ra xem. Đúng như dự đoán, đó là giấy báo tham gia chương trình trao đổi, kèm theo thư đồng ý của phụ huynh.
Dung Thiều thầm nghĩ: “Ta sẽ không đồng ý.”
Hắn biết rõ, Đào Giang thực sự đã lớn. Đam mê thiên văn học của Đào Giang không phải bốc đồng trẻ con nhất thời, mà là yêu thích sâu sắc kéo dài suốt mấy năm nay. Lúc đầu khi cậu nhất quyết đăng ký chuyên ngành này, mọi người đều cho rằng chỉ là sở thích thoáng qua. Ngay cả Thu Trạm cũng chuẩn bị sẵn tâm lý giúp cậu chuyển ngành nếu học không nổi. Nhưng hai năm qua đi, Đào Giang không những không nản mà còn học rất tốt, càng ngày càng nghiêm túc và kiên trì.
Thế giới học thuật ở nước ngoài thực sự sẽ là môi trường phù hợp nhất cho bé con phát triển.
Dù có thể giữ Đào Giang ở bên mình, Dung Thiều cũng chẳng thể nào kiểm soát được tâm tư của cậu. Hắn cúi xuống nhìn đứa nhỏ đang ngủ, nhớ tới lúc nãy Đào Giang từng dịu dàng thủ thỉ “mãi yêu cha”, trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất an, rõ ràng vừa nói sẽ ở bên nhau mãi mãi, vậy mà chỉ một lát sau, đứa nhỏ ấy đã vội vã nghĩ đến chuyện rời xa. Đào Giang giống như một chú hoàng yến nhỏ, sinh động, rực rỡ, luôn muốn vùng vẫy thoát khỏi lòng bàn tay hắn để tự do bay đi.
Đôi lúc, Dung Thiều thậm chí còn có thể cảm nhận được từng đợt xao động dưới làn da sát bên mình.
Cuối cùng, hắn gấp hai tờ giấy lại, kẹp lại vào sách giáo khoa của Đào Giang, bất giác thấy lòng mình cũng trống rỗng, nặng nề.
Nghĩ đi nghĩ lại, Dung Thiều cũng chẳng muốn ép buộc khiến chú chim nhỏ kia sợ hãi bay đi mất. Vậy nên, khi Đào Giang chưa từng nhắc đến chuyện đi du học, hắn cũng vờ như không biết, nhưng âm thầm nhờ người giúp xoá hồ sơ xin học của Đào Giang. (ĐM biết ngay)
Nửa tháng sau, bạn thân của hắn gọi điện đến báo:
“Không thấy có ai nộp hồ sơ cả.”
“Hả?” Dung Thiều khựng lại.
“Chính xác. Đợi đến hạn cuối, vẫn chẳng thấy thiếu gia nhà cậu gửi gì, hoàn toàn không có tên trong danh sách xin đi du học.”
Dung Thiều cúp máy, đích thân lái xe đến trường của Đào Giang.
Từ trước đến nay, Đào Giang vẫn luôn mang theo thiết bị định vị, phòng ngừa những chuyện xấu như bắt cóc, nhưng Dung Thiều chưa bao giờ dùng nó để lén kiểm tra hành tung của con. Lần này gọi mãi không được, hắn mới bật định vị lên, rồi lái xe đến đoạn đường rợp bóng cây cạnh trường.
Ở bên đường, cạnh bãi cỏ có hàng ghế đá hướng vào trong, Đào Giang đang ngồi đó trò chuyện với ai đó, không hề hay biết Dung Thiều đang ngồi trong xe cách đó không xa. Hắn liếc mắt liền nhận ra, người đang nói chuyện với Đào Giang chính là giáo viên hôm trước đã giúp làm hồ sơ đi du học.
Dung Thiều hạ cửa kính, nghe được tiếng trò chuyện vọng lại:
“Thật xin lỗi thầy, em không muốn đi du học nữa.” Giọng Đào Giang vang lên rõ ràng.
Thầy giáo nhẹ nhàng khuyên: “Đào Giang, em học hai năm rồi, hẳn cũng biết, Nam bán cầu và Bắc bán cầu cũng đều ngắm được sao, nhưng cơ hội tiếp xúc, điều kiện nghiên cứu lại rất khác biệt. Em thực sự có đam mê và năng lực, tại sao lại không muốn ra nước ngoài mở rộng hơn?”
Đào Giang mỉm cười, trả lời:
“Thầy ơi, em chọn học chuyên ngành này là bởi vì còn có một điều quan trọng hơn nữa, còn chuyện xuất ngoại… thật ra em không muốn rời xa người ấy.”
Thầy giáo sững lại, vô thức hỏi: “Là… tình yêu sao?”
Thầy vốn là người theo học thuật đến tận cùng, thật chẳng thể hiểu được chuyện gì lại quan trọng hơn lý tưởng nghiên cứu khoa học.
Đào Giang gật đầu, nghĩ ngợi giây lát rồi thay đổi cách diễn đạt để thầy dễ hiểu hơn. Giọng nói cậu nhẹ nhàng, mang theo nét trong trẻo như suối nguồn:
“Người ấy… chính là ngôi sao của em.”
Chương tiếp: 13. H+ Thăm Ban Đụ Con Riêng Ảnh Đế Bị Lên Hotsearch