Năm nay tuyết đến sớm bất thường, mới chớm tháng mười mà khắp thành phố đã phủ đầy một màu trắng xóa.
Liễu Khê vốn rất sợ lạnh, mà ngày dự sinh lại càng gần kề, bụng cũng càng lúc càng lớn, dưỡng thai cũng tốt nên cả người càng nặng nề, đi lại lắc lư. Cậu tự thấy mình mang bụng to đi đường trông vừa vụng về vừa xấu hổ, nên hầu như không chịu ra khỏi phòng, mỗi ngày đều quấn chăn nằm lì một chỗ, để mặc cho Đào Giang luống cuống tay chân chăm sóc.
Dung Thiều nhìn vậy thì hay giục Liễu Khê đứng dậy đi lại vận động. Liễu Khê đành miễn cưỡng bước mấy bước, đi tới bên cạnh Dung Thiều, tiện thể níu lấy cổ cha dượng xin một cái hôn, rồi lại nũng nịu đòi không chịu đi nữa. Ban đầu chiêu này còn có hiệu quả, nhưng về sau Dung Thiều “miễn dịch”, mặc kệ Liễu Khê có gọi “cha ơi” hay “chồng ơi” cũng không xong, khiến cậu cũng đành bất đắc dĩ mà ráng đi thêm mấy vòng.
Vì để chăm sóc cho mấy đứa nhỏ, trong nhà cũng thuê thêm vài người giúp việc, trong phòng thì bật sưởi ấm quanh năm, chỉ cần đi dạo một lúc là Liễu Khê đã thấy vã mồ hôi đầu mũi.
Về sau, Dung Thiều mỗi ngày đều kiên nhẫn bầu bạn, dắt cậu ra sân đi dạo. Nhờ vậy, Liễu Khê cũng chịu khó chủ động bước ra ngoài hơn.
Hợp với mấy trận đại tuyết cuối năm, Liễu Khê sinh con đúng vào ngày vừa tan trận tuyết đầu mùa, là một cậu nhóc vô cùng hoạt bát.
Tuyết tan ngoài mái hiên, nước nhỏ tí tách xuống sân. Biệt thự nhà họ Dung xây từ lâu, hệ thống sưởi vẫn dùng kiểu ống nước cũ, nên cả nhà yên tĩnh chỉ còn nghe tiếng nước chảy ấm áp. Liễu Khê vừa ngủ dậy, xuống lầu đã nghe thấy mọi người đang bàn chuyện đặt tên cho em bé.
Thu Trạm và Đào Giang còn đang ở phòng trông con, chỉ có Dung Thiều ngồi ở sô pha, Dung Đình Đình cũng có mặt. Liễu Khê vịn tay vào lan can, tò mò nghe xem Dung Thiều đặt tên gì.
“Dung Hoa Hồng.” Dung Thiều quay đầu lại nhìn Liễu Khê, mỉm cười hỏi: “Thế nào?”
“…” Liễu Khê nghẹn lời, nghĩ bụng: đúng là ngại mình tính khí khó chiều thì cứ nói thẳng, còn bày đặt hỏi khen. Nhưng cuối cùng vẫn đi xuống, ngồi lên tay vịn cạnh Dung Thiều. Dung Đình Đình nhìn cậu cười cười, trong bao nhiêu chỗ lại cứ thích ngồi sát Dung Thiều. Đang định đứng lên thì Dung Thiều kéo Liễu Khê ngồi luôn vào lòng mình, thế là yên vị luôn, đến lượt Dung Đình Đình ngượng, phải chuyển đề tài: “Vậy nhũ danh là gì?”
Liễu Khê cũng tò mò, ngẩng đầu nhìn Dung Thiều, chỉ nghe hắn cười nói: “Tiểu Nhụy. Được không?”
Liễu Khê hơi bất ngờ, lặp đi lặp lại hai lần, rồi gật đầu: “Được.”
Dung Đình Đình chỉ biết thở dài: nhà này đặt tên con trai đúng là càng ngày càng “chói”, quay về thể nào cũng phải ghi ngay vào nhật ký, tiện thể phàn nàn với cả cha và Dụ thúc thúc một lượt cho bõ tức.
Tên em bé quyết định xong, cũng vừa lúc bộ phim mới của Liễu Khê công chiếu thành công, khen ngợi như nước, các kịch bản tốt cũng lần lượt tìm đến. Liễu Khê chọn lấy một kịch bản ưng ý, chuẩn bị đi đóng phim tiếp.
Hai tháng sau, Liễu Khê vào đoàn phim. Phim này nhắm tới giải thưởng lớn, đạo diễn cực kỳ khắt khe, ngoại cảnh lại phải ra tận một thôn nhỏ ở Tây Bắc, điều kiện rất vất vả. Là nam chính nhưng Liễu Khê cũng chỉ được xếp cho một phòng nhỏ đơn sơ, nhưng cậu vốn mê diễn, chẳng mấy để ý đến chuyện ăn ở, chỉ người đại diện là lo lắng, nên cũng đi theo sát.
Tây Bắc xa xôi, tận hai tháng sau Dung Thiều mới sắp xếp được thời gian để sang thăm Liễu Khê.
Liễu Khê tự mình lái xe ra sân bay đón Dung Thiều. Trời mùa đông gió lạnh cắt da, cậu quấn kín mít từ đầu đến chân, chỉ để hở mỗi đôi mắt mới dám ra ngoài. Tây Bắc thì khác xa phương Nam, ở đây chẳng ai quan tâm trên đường có minh tinh nào không, mà Liễu Khê vừa mới có một giải thưởng, đóng được vài bộ phim truyền hình nổi tiếng, nhân khí vẫn chưa đến mức bị paparazzi theo dõi sát rạt. Liếc nhìn quanh bốn phía, thấy chẳng ai chú ý mình, Liễu Khê mới an tâm chạy tới ôm chặt lấy Dung Thiều.
Vào đến trong xe, Liễu Khê tháo khăn quàng cổ, bỏ mũ, ngón tay lạnh buốt liền đưa lên miệng hà hơi sưởi ấm, vừa hỏi:
— Hai hôm nay nghe bảo sắp có tuyết, sao cha lại đột nhiên tới đây?
Nói rồi, cậu nghiêng người cúi xuống giúp Dung Thiều cài dây an toàn.
— Tiện thể có việc, ghé qua luôn. Sao nào, không muốn cho cha tới thăm à?
Dung Thiều cười, cúi đầu thổi hơi ấm vào cổ Liễu Khê, khiến cậu không nhịn được rùng mình, liền nhét ngón tay lạnh ngắt vào cổ áo hắn trêu chọc, vừa cười vừa nhìn cha dượng.
— Đừng nghịch nữa.
Dung Thiều cầm lấy bàn tay lạnh của Liễu Khê, nắm chặt trong lòng bàn tay mình. Nhìn ánh mắt cậu sáng long lanh, còn thấp thoáng ý cười, hắn không nhịn được cúi xuống hôn khẽ một cái.
Liễu Khê còn nhớ mình đang ở ngoài đường, định tránh né, nhưng chỉ trong chớp mắt đã mềm lòng, vươn đầu lưỡi đáp lại. Trời lạnh thế này, xung quanh cũng chẳng có mấy ai, đâu ai để ý hai người ôm nhau giữa phố.
Biết Liễu Khê sợ lạnh, Dung Thiều hôn một cái rồi nhanh chóng buông cậu ra, lái xe về thẳng khách sạn.
Dung Thiều tới rất kín tiếng, chỉ vài người trong đoàn biết chuyện. Người đại diện tranh thủ gọi Liễu Khê ra ngoài nói chuyện riêng, vốn vẫn nghĩ cậu là được Dung Thiều “bao nuôi”, liền khuyên nhủ đủ điều:
— Sự nghiệp mới là quan trọng nhất, cậu cũng đừng quá để bụng chuyện với Dung tiên sinh. Năm ngoái cái tên Trình Càng vừa mới lấy được giải thưởng, chẳng phải vì trước đây được Dung tiên sinh che chở sao? Nhưng bị Dụ gia biết, thiếu chút nữa thì bị đẩy ra tận nước ngoài rồi.
Liễu Khê nghe mà bất giác nhớ lại chuyện cũ, lúc ấy tuổi trẻ bồng bột, ỷ vào nhà họ Dụ làm càn, suýt chút nữa hại Trình Càng không được nhận vai:
— Thật ra cũng không thể trách anh ấy, là em khi đó không hiểu chuyện, làm quá đáng thôi. Giờ nghĩ lại, đáng lẽ nên nói xin lỗi với anh ấy mới phải.
So ra, Trình Càng đi theo Dung Thiều còn sớm hơn Liễu Khê nhiều.
Người đại diện sững người, nhưng trong showbiz ai chẳng là cáo già, nghĩ một lát đã đoán ra ý tứ:
— Cậu với Dụ gia…
Liễu Khê cười khẽ:
— Anh quên rồi à? Họ Dụ vốn là họ của em mà.
Người đại diện càng thêm kinh ngạc:
— Vậy… đương kim Dụ tổng chính là…?
Liễu Khê gật đầu:
— Chính là ba ba em.
Người đại diện im lặng một lúc lâu, dù trong lòng còn chút khúc mắc về chuyện giữa cậu và Dung Thiều, nhưng Liễu Khê xưa nay giấu kỹ đến vậy, giờ lại chủ động nói thẳng, chắc chắn là có lý do riêng. Quả nhiên, Liễu Khê tiếp lời:
— Anh là người đại diện của em, mấy chuyện này giấu giếm cũng chẳng ích gì. Em năm nay mới 25, chuyện tình cảm còn chưa từng công khai, mấy năm tới chưa biết ra sao. Em chắc chắn sẽ không kết hôn, nhưng trên người đến một cái scandal cũng chưa từng có, kiểu gì cũng phải cho dư luận một cái “thiết lập nhân vật” nào đó nói cho dễ nghe một chút.
Liễu Khê nói dứt khoát:
— Anh có ý kiến gì không?
…
Dung Thiều đến chơi đúng lúc đào vừa chớm nụ, tính ở lại một đêm rồi về, ai ngờ hôm sau tuyết lớn đổ xuống, đường cao tốc đóng băng, máy bay cũng không cất cánh, kẹt lại mấy ngày liền không về được. Đào còn chưa kịp nở đã bị tuyết phủ trắng xóa, đặc sản Tây Bắc là vậy, thôn dân nói mấy năm nay đào trong thành phố đều đã nở, mà vùng này chỉ cần một trận tuyết lớn là rụng sạch.
Đoàn phim cũng vì vậy mà tạm nghỉ, may mà phòng ở đều có sưởi, mọi người cứ quanh quẩn trong nhà không ra ngoài, coi như thả lỏng mấy hôm.
Nửa đêm, Liễu Khê bị chuông điện thoại đánh thức, cậu cầm điện thoại ra ban công mới nghe máy. Đầu dây bên kia là người đại diện, giọng vội vã cuống cuồng như muốn sụp đổ: vừa mới biết quan hệ thực sự giữa cậu và Dung Thiều, còn chưa kịp tiêu hóa, giờ lại có chuyện. Phản ứng đầu tiên vẫn là muốn bảo vệ Liễu Khê.
Nhưng Liễu Khê nghe xong cũng chỉ xoa trán, bình tĩnh hỏi:
— Ý anh là ảnh tôi với Dung Thiều bị chụp lại à? Có nhận ra được Dung Thiều không?
Ảnh là cảnh hai người hôn nhau trong xe, mặt Liễu Khê lộ rõ, nhìn qua đã bị fans nhận ra, không còn cách chối. May mà mặt Dung Thiều chụp không rõ lắm.
— Không thấy rõ mặt anh ấy hả? Thế thì ổn rồi.
Liễu Khê thở phào, ngáp một cái, lười biếng dựa lan can:
— Chắc là người qua đường chụp thôi, scandal này cũng không account marketing nào dám phát đâu. Anh đừng lo, mai là hết, chẳng cần phải làm gì cả.
Cậu tính cúp máy, nhưng người đại diện nhắc lại chuyện hai người ban ngày vừa bàn: chuẩn bị “dựng” cho cậu hình tượng nam thần si tình, cả đời yêu mà không kết hôn, nay còn chưa chính thức lên hình tượng đã bị “phá sản”.
Liễu Khê cười khổ: đúng là số nhọ.
Lúc này, Dung Thiều cũng tỉnh giấc vì tiếng điện thoại, đợi mãi không thấy Liễu Khê trở về, đành khoác áo ra ban công tìm.
— Có chuyện gì à?
Liễu Khê lắc đầu:
— Không sao, chỉ là hôm nay bị chụp lén với cha, người đại diện hỏi nên làm gì tiếp theo thôi.
Dung Thiều chẳng hề để tâm:
— Chuyện nhỏ vậy cũng phải gọi nửa đêm. Thôi, vào ngủ tiếp đi.
Liễu Khê kéo tay hắn về phòng, vừa đi vừa khẽ nói:
— Sau này chắc khó tránh khỏi mấy chuyện kiểu này, em nghĩ… chi bằng một lần cho xong.
— Cũng được, mai cha gọi cho đại ca.
Liễu Khê bật cười:
— Thôi khỏi phiền đại ca, cậu vòng tay ôm eo Dung Thiều, dụi mặt vào ngực hắn. Dù gì em cũng chẳng muốn ai biết đến cha đâu, nhìn cũng không cho người ta ngắm.
Dung Thiều dịu dàng xoa đầu Liễu Khê, người ngoài bảo tóc ngạnh thì lòng dạ cũng cứng, nhưng đôi khi Liễu Khê lại mềm yếu đến khiến người khác mủi lòng:
— Được rồi, không cho ai ngắm hết. Chỉ con bé Liễu Khê ngắm thôi.
Liễu Khê dính scandal, từ khóa “Liễu Khê hôn nồng nhiệt” leo thẳng top hot search Weibo, gần như phủ kín mọi trang chủ. Cụm “phú nhị đại”, “người ngoài giới”, rồi “bao dưỡng” liên tục xuất hiện bên dưới các chủ đề về cậu. Những từ khoá mới mẻ này không ngoại lệ, đều gắn liền hai chữ “bao dưỡng” phía sau.
Fan của Liễu Khê đa phần là con gái, lại còn rất trẻ. Lúc cậu nhận được điện thoại, bên dưới đã xảy ra một trận chiến, nhóm fan lâu năm thì đều biết xuất thân nhà cậu chẳng tầm thường gì, nên chẳng ai tin nổi chuyện “bị bao”. Ngược lại, việc đột ngột lộ bạn trai thế này, phần lớn fan lại không vui vẻ gì, cho dù trước đó ai cũng ra rả “chỉ cần idol hạnh phúc là đủ”. Còn cái tuổi “thanh xuân nhiệt huyết” mơ mộng idol độc thân, bảo ai cũng không được yêu đương, rõ ràng chưa qua lâu bao nhiêu.
Cùng lúc đó, trên siêu thoại của Liễu Khê xuất hiện một topic mới:
“Người như thế nào mới xứng bên Liễu Khê?”
Fan vào bình luận rôm rả, người thì đùa “phải cưới về làm chồng, đổi tên thành Liễu Khê”, người thì nghiêm túc liệt kê đủ điều kiện: “da trắng, mặt đẹp, EQ cao, kín đáo, dịu dàng, tốt bụng, biết chăm sóc, phải hợp cung hoàng đạo… quan trọng là phải tôn trọng sự nghiệp của anh ấy!”
Nói ngắn gọn: Muốn yêu idol, phải còn yêu hơn cả fan mới xứng!
Đêm muộn hôm ấy, Liễu Khê cũng tự mình đăng một dòng Weibo. Bức ảnh là bàn tay bé nhỏ của con ôm lấy hai ngón tay người lớn. Caption chỉ vỏn vẹn một câu:
“Anh ấy tốt đến nỗi, ngay cả cái tên tôi cũng không muốn chia sẻ với các bạn.”
Chẳng cần đợi đến hừng đông, Weibo đã sập từ lâu. Nhưng những chuyện phía sau, Liễu Khê cũng chẳng mấy bận tâm, trong lòng cậu đã có một người, còn lại thiên hạ đánh giá thế nào cũng chẳng đáng để ý.
Sáng hôm sau, cơm nước đều do trợ lý mang tới tận phòng, điện thoại cậu cũng tắt, bên ngoài phong tuyết phủ trắng, không ai đến quấy rầy. Ăn xong, Liễu Khê lại cuộn tròn cùng Dung Thiều ngủ nướng đến tận chiều, trong thế giới lạnh giá ấy dường như chỉ còn lại hai người bọn họ.
Chăn bông đoàn phim chuẩn bị là loại tự làm của thôn dân, bông nhồi dày, ấm nồng trên người. Liễu Khê vừa xốc góc chăn, Dung Thiều động đậy, nửa tấm chăn trượt xuống lưng chẳng buồn kéo lại. Trán Liễu Khê đã lấm tấm mồ hôi, má cũng ửng hồng, hai chân quấn chặt lấy eo Dung Thiều. Thân dưới mềm mại, ướt át, vừa hé mở đã khít chặt lấy con cặc nóng rực của cha dượng.
Dung Thiều nắm chặt tay cậu, cúi người hôn dọc từ trán xuống từng chút một. Hắn luôn thích tra tấn Liễu Khê bằng thứ dịu dàng ấy, nhìn cậu từng tấc một tràn đầy khát vọng vì mình. Đến khi hôn xuống khóe môi, Liễu Khê đã vô thức khẽ hé miệng, rên rỉ quên cả trời đất, chỉ chờ được Dung Thiều hôn ngấu nghiến.
Bên ngoài gió tuyết mỗi lúc một dày, càng khiến không khí trong phòng thêm ngột ngạt, nóng bỏng. Đầu lưỡi hai người quấn lấy nhau, như châm lửa khắp người, khiến Liễu Khê run lên từng hồi, bàn tay lại lần xuống, chủ động tìm kiếm thân thể Dung Thiều.
Liễu Khê lộ rõ hai mép lồn non mềm hồng hào, kẹp lấy cặc Dung Thiều mà cọ tới cọ lui, bị lông mu cứng của cha dượng chà xát lên mép lồn càng làm cảm giác dâng trào, nước nhờn tràn ra lênh láng. Mông Liễu Khê ướt nhẹp, nước dâm chảy xuống bị chăn bông hút lấy, cậu lại nhấp người đè lên, kẹp cặc nhỏ tì lên bụng cha dượng, rõ ràng đã xuất ra một lần mà vẫn còn muốn nữa.
Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ đều nghẹn lại trong cổ họng, đầu Liễu Khê vã đầy mồ hôi, tóc cũng ướt nhẹp, vài sợi dính bết trên trán. Dung Thiều đưa tay ấm áp lên vuốt tóc cậu, đặt lòng bàn tay lên trán hỏi:
“Bé cưng, bé lồn của con có đau không? Chỉ biết dụ cha địt, lát khóc cũng là bé cưng chịu thôi đấy.”
Dù đã sinh con rồi, Dung Thiều vẫn thích chọc quê Liễu Khê như vậy. Quả nhiên Liễu Khê đỏ cả tai, nhỏ giọng cãi: “Cha là đồ già dê”
Đêm qua bị cha dượng đụ đến hai chân không khép nổi, khóc đến sưng mắt, lỗ lồn nở ra nhỏng lên, chảy tinh cả đêm, bụng nhỏ mới xẹp xuống một chút, vậy mà giờ chiều đã lại chủ động bò lên đòi cặc. Nhưng nửa tháng không gặp, thân xác và cả lòng dạ Liễu Khê đều nhớ hắn phát điên, kẹp lấy cặc Dung Thiều cọ sát một hồi, bên dưới càng ngứa ngáy không chịu nổi, vừa khóc vừa ôm cổ Dung Thiều, giọng mềm nhũn như bông:
“Không đau đâu.”
“Dung Thiều…” Liễu Khê ngẩng đầu nhìn hắn, mọi lạnh lùng ngày thường đều tan chảy thành nước xuân long lanh, ánh mắt chỉ dính lấy Dung Thiều:
“Lát nữa nếu em có khóc, cha đừng để ý.”
Chỉ cần là Dung Thiều cho, dù đau cũng khiến cậu vui vẻ chịu đựng.
“Ai, bé cưng như thế này…” Dung Thiều thở dài, tay vòng ra sau bóp chặt cái mông trơn ướt của Liễu Khê, “cha muốn làm hư luôn đấy.”
Liễu Khê lắc đầu, nhìn thẳng, nghiêm túc đáp:
“Sẽ không đâu.”
Nói xong, Dung Thiều giữ chặt lấy mông cậu để khỏi giãy, đầu khấc đã ấn ngay cửa lồn, nhẹ nhàng đẩy vào. Cái khe vẫn còn chưa khép hẳn, hé ra một lỗ nhỏ chờ đón. Cặc Dung Thiều chậm rãi nhấn sâu vào, bên trong vừa mềm vừa nóng, hắn rên khẽ một tiếng vì quá sướng, phải dừng lại một chút rồi mới tiếp tục, đưa đẩy vài cái rồi lại cắm vào sâu hơn.
Liễu Khê vừa thở dốc vừa co rút lồn non, cảm nhận được từng tấc cặc Dung Thiều đang làm mình căng ra, bụng nhỏ căng tức mà chỉ biết ôm chặt lấy vai cha dượng.
Chăn đã hoàn toàn rơi xuống sàn, hai chân Liễu Khê bị Dung Thiều kéo căng ra gần như thành hình chữ đại, toàn bộ vùng kín phô bày trọn vẹn dưới ánh đèn vàng ấm áp. Cái lồn non của cậu hé mở, vẫn cắn chặt dương vật Dung Thiều, lớp môi đỏ au phồng lên, từng vòng từng vòng thịt mềm ngậm lấy, mút chặt tận gốc.
Dung Thiều chậm rãi nắc lồn con riêng, mỗi nhịp ra vào đều mang theo tiếng nước nhầy nhớt bật ra, nghe cực rõ trong không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng gió tuyết ngoài khung cửa.
Bên trong, rốt cuộc vẫn là đau, vừa đau vừa ngứa râm ran. Nửa thân dưới bị Dung Thiều siết chặt trong tay, Liễu Khê giãy cũng chẳng nhúc nhích nổi, chỉ biết cong người lên mà khóc gọi, cố van xin cho cha dượng nhẹ một chút. Nhưng căn nhà này vốn biệt lập, ngoài kia gió tuyết rì rào, cậu có kêu to đến mấy cũng chẳng ai nghe, chỉ khiến Dung Thiều càng cố tình nhắm vào chỗ sâu nhất, chọc tới tận cùng cổ tử cung, khiến cậu bật ra nhiều tiếng rên hơn nữa.
Làm diễn viên, Liễu Khê giữ dáng nghiêm ngặt, thân hình vẫn mảnh khảnh sạch sẽ dù đã sinh con. Bên ngoài thì quạnh quẽ, lạnh nhạt, nhưng khi bị dày vò trên giường, đặc biệt là cái lồn mềm, càng ngày càng ướt át, mỗi lần cậu co rút lại đều mút chặt lấy cặc Dung Thiều, khiến nước dâm càng nhiều, thấm đẫm cả drap giường.
Càng nhìn càng đối lập, khuôn mặt thanh tú, nhưng cái lỗ đẻ thì cứ đỏ hỏn, sưng mọng, bám lấy cặc người tình mà co bóp, mỗi lần rút ra là một trận nước nhờn theo kéo dài óng ánh.
Dung Thiều thay đổi góc độ, ép cặc xuống sát bụng, khiến phần bụng dưới của Liễu Khê phồng lên theo nhịp đẩy, nhìn mà chỉ thấy muốn đâm xuyên thẳng qua người cậu. Bàn tay cậu chống lên bụng, vừa thổn thức vừa khóc:
“Đừng… Dung Thiều, đau… em chịu không nổi nữa…”
Thấy vậy, Dung Thiều buông chân cậu, kéo Liễu Khê lên ôm trọn vào ngực, đổi thành tư thế ngồi, để cho cậu tựa sát lấy vai mình. Nhưng như thế, cặc càng đi sâu, quy đầu chạm tận cùng bên trong, từng cú thúc như muốn mở toang cả cổ tử cung. Liễu Khê co giật toàn thân, hai tay siết chặt lấy cổ Dung Thiều, thân thể run bần bật, ngực dán chặt vào ngực cha dượng. Trên cơ thể cậu, chẳng có lấy một điểm dư thịt, da mỏng đến mức chạm vào là cảm được cả xương sườn đang rung nhẹ vì đau vì sướng.
Dung Thiều âu yếm vỗ về lưng cậu, nhỏ giọng dỗ dành:
“Bé cưng ngoan, cha sắp bắn cho bé rồi…”
Bàn tay to lướt dọc sống lưng, thân mật hôn lên trán cậu, vừa cười vừa khẽ dỗ. Động tác cũng dịu xuống, chậm rãi ra vào ở cửa lỗ, chỉ mải trấn an lỗ bướm của cậu dịu lại, không vội thọc sâu.
Càng lớn, Dung Thiều lại càng thương cậu hơn. Trước kia từng muốn trừng phạt, muốn làm đau để dằn mặt, giờ lại chỉ muốn vỗ về, dỗ ngọt cho cậu chịu được, muốn nhìn thấy Liễu Khê khóc thút thít mà vẫn níu lấy hôn mình, vẫn không nỡ rời.
Sau đó, hắn thật sự cúi xuống hôn lên trán Liễu Khê một cái thật nhẹ.
Cậu vẫn không nín khóc, nước mắt cứ ròng ròng chảy xuống má, nhưng cái lỗ đẻ lại càng khít, càng ngoan ngoãn cắn lấy dương vật, miệng nức nở gọi từng tiếng:
“Dung Thiều… cha…”
Sau một trận làm tình cuồng nhiệt, Dung Thiều lại không chịu buông tha, cầm chặt lấy hông Liễu Khê, tiếp tục nhấp sâu, cặc thô dài chọc cho cửa lồn cậu đỏ au, bên trong thịt non vẫn co giật liên hồi, chẳng ngừng siết lấy, khiến nước dâm càng nhiều, dính nhớp chảy ra mép lồn.
Liễu Khê đã lên đỉnh nhiều lần, cả người khô rốc, cặc nhỏ chỉ còn run nhẹ chứ chẳng bắn nổi gì thêm. Chờ tới khi Dung Thiều chịu nổi nữa, mới ghì sát lấy cậu, thúc mạnh rồi xuất tinh sâu bên trong, dòng tinh nóng hổi lấp đầy tận tử cung, khiến Liễu Khê chỉ biết gục đầu khóc nấc, thân thể mềm oặt trong vòng tay Dung Thiều.
Nhưng hắn chưa để cho cậu nghỉ lâu, vừa hôn vừa vỗ về, liền lật cậu nằm úp xuống, bắt quỳ gối trên giường, rồi không chút báo trước nhấn cặc vào thẳng lỗ đít.
Lỗ đít tất nhiên không mềm ngọt như lồn, Dung Thiều chẳng còn dỗ dành, bẻ mông cậu ra mà nhấn sâu toàn bộ cây cặc thô vào, làm Liễu Khê hét lên thảm thiết. Nhưng hắn chỉ càng thêm mạnh bạo, mặc kệ tiếng kêu khóc của cậu, một tay đè giữ hông, một tay ghì vai, cứ thế chinh phục tới tận cùng.
Tình yêu làm cho sự thô bạo hóa thành dịu dàng, cũng khiến ham muốn chiếm hữu càng thêm mê hoặc. Liễu Khê ban đầu còn đau đến phát run, nhưng dần dần thích ứng với cảm giác căng trướng đó, thân thể nhũn ra, đến khi đã quen rồi thì tự chủ động vặn mông nghênh hợp, chủ động co bóp lỗ đít nuốt trọn cặc cha dượng.
Nhìn cậu như con thú nhỏ biết làm nũng, vừa ngoan vừa dâm đãng, Dung Thiều càng siết mạnh, từ phía sau ôm chặt Liễu Khê, cúi xuống hôn lên sống lưng, xương chậu, rồi lặng lẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên xương bướm nhô cao.
Cậu đã không còn sức, gương mặt vùi hẳn vào nệm, thân thể trắng trẻo lấm tấm mồ hôi, bắp đùi đỏ lên, cả người run rẩy theo từng cú địt. Dung Thiều cúi xuống, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ của cậu, đan chặt vào nhau, để cậu khỏi trốn chạy, khỏi vùng vẫy.
Bị làm đến phát mềm, Liễu Khê chỉ biết rên rỉ khe khẽ, ngoan ngoãn mặc cho Dung Thiều muốn làm gì thì làm. Mỗi lần cặc thọc vào, bên trong như nở bung ra, lỗ đít run lẩy bẩy, cánh mông hé mở, lộ ra phần nhuỵ non tơ ướt át.
Kết thúc trận hoan ái, ngoài cửa sổ gió tuyết vẫn thổi, tiếng gió rít bên tai làm nền cho khoảnh khắc ngập tràn yên tĩnh. Liễu Khê vừa mơ màng, vừa níu lấy tay Dung Thiều, cố nén không chịu ngủ, như thể chỉ sợ buông ra là khoảnh khắc này sẽ tan biến mất.
Trong thế giới nhỏ ấy, gió tuyết bên ngoài làm tất cả như tách biệt khỏi phàm trần. Một đời người, có lẽ từng nếm đủ buồn vui, nhưng giây phút này viên mãn đến thế, chẳng còn gì phải tiếc nuối nữa.
Chương Tiếp: 14. Kết Thúc