67. H+ Nhét cả 2 cặc vào Lồn, Thụ Tinh

Cảm giác được bú sạch nước đái làm toàn thân Nguyên Trừng vừa đau vừa sướng, khoái lạc cuộn vào từng thớ thịt, cặc vẫn cứng giật từng nhịp, vừa được giải phóng mà vẫn chưa thỏa mãn, chỉ có thể thở dốc trong vòng tay rồng, mặt đỏ bừng, nước mắt dính trên má còn chưa ráo.

Rồng liếm sạch từng giọt cuối, quét lưỡi từ đầu khấc đỏ bầm dọc xuống gốc cặc tím, miệng vẫn dính vị khai mà rồng lại rên một tiếng khoái trá, đôi mắt vàng long lanh nhìn vợ đầy mê đắm. Hắn chậm rãi bò lên, ôm siết lấy Trừng, hôn một cái dính nhớp lên môi, rồi bất ngờ cúi xuống nhặt lại cái mông giả vừa bị vứt ra cạnh giường.

Lần này, rồng không nhắm vào lỗ lồn mềm nữa, mà xoay tròn cái mông giả, chĩa ngay cái lỗ đít giả chặt hẹp, nhô lên, sáng bóng lấp lánh gel bôi trơn.

Giọng rồng thì thào đầy ám muội, vừa dụ dỗ vừa khích lệ, vừa âu yếm vừa trêu ngươi:

“Vợ yêu… em chưa bắn tinh, để rồng cho em thử luôn… Lần này địt thử lỗ đít xem có thích không… Lỗ đít này chặt lắm, như thật luôn…”

Nói rồi, hắn nhấc cái mông giả tròng chặt lên con cặc sưng tấy của Trừng, cảm giác đầu khấc đỏ bầm bị miệng lỗ đít giả siết nghẹt, từng vách silicon mút chặt từng ly từng tấc, vừa nóng vừa bóp nghẹt làm Trừng bật rên đau đớn lẫn khoái lạc:

“Ư… hừ hừ… chặt quá… rồng ơi… đau cặc lắm… tha cho em… em sắp chịu không nổi rồi…”

Cặc vừa được giải phóng nước đái lại tiếp tục bị lỗ đít giả bóp riết, từng cơn sóng khoái cảm và đau nhức trộn lẫn, làm Trừng vừa khóc vừa giãy, mồ hôi túa ra khắp trán.

Rồng chỉ càng dập mông giả xuống mạnh hơn, hai tay giữ chắc, mắt lấp lánh, miệng nũng nịu độc chiếm, xen lẫn tiếng cười khẽ:

“Chặt không… hử… lúc ta chui vào đít em còn chặt hơn thế này cơ… Đít của em chỉ dành cho rồng thôi, nhưng nay vợ yêu được phá trinh cả lồn cả đít rồi đấy… Ai bảo làm rồng ghen… rồng phải cho em địt ngay…”

Rồng vừa dập vừa thì thầm sát tai, ngón tay vuốt dọc sống lưng Trừng, hơi thở nóng phả lên cổ, động tác dập càng lúc càng thô bạo, tiếng bạch bạch vang rát, từng nhịp lỗ đít giả mút chặt lấy cặc khiến Trừng khóc nấc lên, vừa rên vừa cầu xin, đôi mắt long lanh lệ mà vẫn không kìm được thân dưới uốn éo tự nắc vào cái mông giả đó.

“Rồng ơi… tha cho em… chặt quá… em xin đấy… không chịu nổi… hỏng cặc thật rồi…”

Rồng cúi sát, thì thầm, tay không ngừng dập mông giả thật sâu:

“Chỉ có rồng mới cho em sướng thế này… chỉ có rồng mới biết làm vợ điên lên… cặc với lồn lẫn đít của em đều là của ta hết, nhớ chưa…”

Cảm giác địt lỗ đít giả làm Trừng run bắn, ban đầu còn đau, nhưng chỉ sau mấy cú dập mạnh tay của rồng, cặc lại bắt đầu cứng lên, khoái cảm tràn ngập khiến hai mắt mờ đi. Tiếng thở gấp nối thành chuỗi, mồ hôi lăn dọc thái dương, cả người vặn vẹo giữa đau đớn và sung sướng cực hạn, miệng vẫn không ngừng rên:

“Ư… ah… chặt quá… đau mà sướng… mạnh lên… mạnh lên nữa đi rồng… hừ hừ…”

Rồng nhìn vợ đã rên thành tiếng, thân dưới tự hẩy mông lên nắc vào mông giả, ánh mắt thiếu niên dần dần chuyển sang mê man, càng nhìn càng mê mẩn. Một tay vẫn nắm chắc cái mông giả, dập thật sâu lên xuống, tay còn lại xoa mạnh lên hột le cưng của Trừng, xoay miết dồn dập, làm đầu le giật giật, nước lồn càng trào ra nhiều hơn.

Giọng rồng ứ ừ, vừa nũng nịu vừa khàn khàn, rúc mặt vào cổ vợ, vừa cười vừa thì thầm:

“Nãy giờ chỉ mới bắn một cặc thôi… cho rồng bắn nốt một cặc nữa nhé… Trừng Trừng ngoan… để rồng vào…”

Trừng đã quá quen với kiểu rồng làm nũng đòi địt, dù còn thở dốc, lưng run lên vì sướng, vẫn cố ậm ừ, giọng rên mềm nhũn:

“Ngài… đút đi… đút vào đi… em cho mà…”

Rồng cười khúc khích, ánh mắt lấp lánh đắc ý. Không đợi thêm một giây nào, rồng đẩy hông lên, đút một cặc nhỏ vào lồn ướt của Trừng, rồi không dừng lại ở đó, chen thẳng luôn cặc còn lại vào cùng một lúc.

Mép lồn bị hai cặc đè giãn cực hạn, đầu khấc chạm sâu tận cổ tử cung, mép lồn kéo căng đỏ bừng, chút máu tươi rớm ra do bị cọ xát mạnh. Cảm giác vừa đau vừa sướng ấy làm Trừng rú lên thất thanh:

“Á… đau quá… rồng… đừng mà… rách lồn mất… ngài… á… huhu… đừng…”

Tay Trừng quờ quạng xuống dưới, cố gạt tay rồng nhưng chỉ càng bị siết chặt hơn. Hai cặc rồng chen đầy trong lồn, cứ mỗi tiếng rên là mỗi cú đẩy mạnh, hai đầu khấc cùng lúc tắc nghẽn trong cổ tử cung, thân dưới như muốn phát điên vì bị nhồi tới tận cùng.

Rồng cúi xuống, thì thầm năn nỉ, tiếng nấc pha cả tiếng cười khoái trá:

“Đi mà… đi mà… cho rồng địt cả hai cặc nhé… để rồng bắn tinh cùng một lúc… lần này chắc chắn mang thai… vợ của rồng phải đẻ trứng cho rồng nhé…”

Vừa nói, rồng vừa dập thẳng từng cú thật sâu, tay không ngừng dập mông giả lên cặc Trừng, trong lồn thì hai cặc rồng cùng lúc thọc sâu chạm tới tận gốc, máu tươi và nước lồn hòa thành một vệt bóng nhẫy, từng nhịp đều giật tung bắp đùi Trừng.

Rồng không dập mông giả nữa, cả thân hình cao lớn đè hẳn lên Trừng, vây kín lấy vợ bằng bắp tay rộng lớn, siết chặt không cho trốn thoát. Hơi thở nặng nề, mùi da thịt, mùi mồ hôi trộn lẫn với hương khai nồng còn sót lại, nóng rực phủ lên từng tấc da trần.

Cặc Trừng vẫn bị tắc nghẹn trong lỗ đít giả, toàn thân run bắn, mà lồn lại càng căng toạc, mép lồn đỏ bừng rớm máu bị hai cặc rồng đồng thời nhồi sâu đến tận cùng, từng cú đẩy vừa đau rát vừa chạm thẳng vào tận cổ tử cung. Cảm giác hai luồng thịt nóng hổi đâm xé bên trong, Trừng chỉ biết rên thành tiếng, từng nhịp thở gấp đứt quãng, da bụng căng cứng, nước mắt chảy dọc má:

“Ư… ư ư… aaaa… đau… mạnh lên nữa đi… rồng… ah… em là của rồng… chỉ của rồng thôi… địt em mạnh vào… em đẻ cho rồng mà… bắn tinh cho em đi… a… aaah… ư ư… hự… rách… lồn… hộc…rồi…”

Rồng ôm vợ chặt hơn, cằm ghì sát vào cổ Trừng, đôi môi nóng bỏng dán lên vành tai, rồi lướt xuống hôn ngấu nghiến lên môi, nụ hôn dính đầy mùi khai còn vương, nước mắt và nước dãi quện lại, dính rịt lên cằm, lên má, nức nở như phát điên.

“Huhu… vợ của rồng…  để rồng bắn… để rồng làm em chửa đầy tinh…”

Rồng gầm lên, động hông mạnh một cú dứt khoát, hai cặc thô to chen thẳng vào cổ tử cung cùng lúc, đầu khấc bật sâu vào, mép lồn kéo giãn cực hạn, tiếng “phập!” nặng nề vang lên, cảm giác vừa bị xé toạc vừa được lấp đầy đến tận tuỷ sống.

Ngay khoảnh khắc ấy, rồng bật tiếng gào, hai luồng tinh đặc quánh phun vọt vào tử cung vợ, tràn sâu tận trong cùng, từng đợt, từng đợt sánh đặc như muốn nhồi đầy cho đến khi bụng Trừng căng lên thấy rõ. Dòng tinh trắng ngà cuộn từng lớp, bụng dưới Trừng phồng tròn, da bụng kéo căng như bầu sáu tháng, nhịp giật cứng không thể dừng lại.

Trừng rú lên, tiếng hét xé nát cổ họng, thân dưới run bắn từng hồi, cảm giác bị lấp đầy đến vỡ tung, khoái cảm vừa đau vừa sướng dâng tràn tận óc, mép lồn bị xé rách, máu hoà cùng tinh trào ra mép trong.

“A—aaaaah… rồng ơi… sướng quá… đau quá… aaahhh… em… em chửa rồi… bắn nữa đi… bắn hết vào em đi… ahh… ahhh… sướng… aaaa…!”

Rồng vẫn còn giật từng hồi, tinh chưa ngừng bắn, vừa ôm vừa cắn môi vợ, nước mắt chan hòa trên gò má, cả hai cùng rên rỉ trong mê loạn tuyệt đối.

Đến khi cuối cùng, hai thân cặc vẫn còn cắm sâu trong lồn, tinh tràn ngập tử cung, bụng Trừng vẫn phồng căng chưa xẹp. Rồng nhẹ nhàng lăn Trừng sang ôm nghiêng, hai cơ thể dính chặt, hơi thở dính đặc, mùi tinh, mùi máu, mùi khai, mồ hôi, tất cả hòa vào một thể.

Rồng hôn Trừng từ trán xuống má, dọc cổ, ngực, vừa vuốt ve vừa thì thầm:

“Sướng không… Rồng làm em sướng không… chỉ có rồng mới làm em thế này… yêu em nhất…”

Trừng thở dốc, ôm rồng thật chặt, mắt lim dim, bụng to vẫn còn rịn tinh rồng, khẽ rên hừ hừ:

“Em sướng… em mãi mãi là của rồng… ôm em đi… ngủ với em đi…”

Hai người quấn riết lấy nhau giữa mùi vị riêng, cảm giác được lấp đầy, được chiếm hữu, được yêu thương. 


Chương tiếp 68. H+ Nguyên Trừng Đậu Trứng, Ụ Ăn Mừng