3. H+ Ụ Con Riêng Ảnh Đế Vãi Đái

Vừa kết thúc buổi chụp hình, Dụ Liễu Khê còn chưa kịp thay đồ, trợ lý đã vội vàng ôm áo lông vũ chạy tới, ghé sát tai thì thào:
“Anh Liễu Khê, Dung Thiều tới rồi.”

Liễu Khê sững người, liếc qua cửa sổ xe bảo mẫu, từ bên ngoài nhìn vào chẳng thể đoán được tình hình bên trong.
Trợ lý đưa áo choàng, Liễu Khê xua tay, cúi đầu chui vào xe. Bên trong ấm áp, điều hòa phả hơi đều, không chút lạnh. Thế mà Dung Thiều đã ngồi chờ sẵn, mặt nhăn nhó không vui.

Hắn ta lạnh lùng nhắc: “Mặc áo vào đi.”

Liễu Khê khẽ bật cười:
“Mặc rồi chút nữa lại lột, cha đến rồi thì em mặc quần áo cũng thành thừa thôi.”

Không gian trong xe rất rộng, nhưng Dung Thiều vốn cao lớn, dáng ngồi lại áp đảo cả căn xe. Dù Liễu Khê cao tới mét tám lăm, ngồi trước mặt hắn vẫn có cảm giác nhỏ bé, càng làm tăng cảm giác bị khống chế.

Liễu Khê vừa gỡ cúc áo vừa nghiêng người, định cởi đồ thì bất ngờ bị Dung Thiều kéo sát ngồi vào lòng.
“Không lột đồ cũng đủ khiến em phải khóc rồi.”

“Vậy còn trang phục đóng phim thì sao?” – Liễu Khê vẫn cố giãy, miệng hỏi nhưng tay đã len xuống dưới háng Dung Thiều, vừa trêu chọc vừa cười:
“Hay để cha tự lột, bị người ta nhìn thấy em bị hiếp trên xe thì sau này còn dám đi làm nữa không?”

Dung Thiều cười khẽ, kéo cậu ôm sát hơn, thì thầm ngay tai:
“Sớm đã nói không cho em đi đóng phim. Cứ ra ngoài là ăn mặc hở hang lạnh ngắt, cha phải ôm mãi mới ấm lên.”
Hắn cúi xuống, ngậm lấy môi Liễu Khê, lưỡi lạnh quện lưỡi nóng, hơi thở dồn dập.

Liễu Khê ngoảnh mặt đi, nhưng vẫn bị Dung Thiều ép sát, bàn tay dày cộp vuốt ve trên da thịt lạnh mềm, vừa xoa vừa bóp, vừa vỗ vừa trêu chọc, càng lúc càng mạnh bạo. Miệng thì hôn sâu, lưỡi càn quét vào tận trong, chiếm hết không gian, vừa liếm vừa hút, vừa cắn mút không buông.

Chỉ một lát, cả người Liễu Khê đã bốc lên một tầng nhiệt, mặt đỏ bừng như phủ phấn, môi mềm rên rỉ, cổ ngửa ra đón từng cú hôn bạo liệt của Dung Thiều.

Dung Thiều vừa áp sát người, vừa luồn tay dưới lớp áo rộng thùng thình xoa nhẹ bụng dưới của Liễu Khê. Dù mới mang thai hơn ba tháng, bụng cậu đã bắt đầu lộ phồng nhẹ, vừa vặn lọt trong hai bàn tay của Dung Thiều. Làn da mịn, mỏng, căng mọng, dưới bàn tay mạnh bạo ấy càng thêm nóng hổi, không rời nổi một phút.

“Dung Thiều… cha… đừng xoa nhẹ nữa…”
Liễu Khê thở gấp, cả người dựa vào vai Dung Thiều, chỉ mỗi ngón tay lướt nhẹ qua bụng dưới cũng khiến bên dưới ướt nhẹp từ lúc nào không biết.

Vừa nghĩ tới chuyện trong bụng mình là con của Dung Thiều, cả thân thể Liễu Khê càng mềm nhũn.  Tay đã cầm lấy cặc cứng nóng của Dung Thiều, cậu định quỳ xuống ghế xe:
“Để em bú cho cha…”

Dung Thiều lại không chịu, cắn nhẹ vào vành tai:
“Không cần vội. Nhìn em thôi cha cũng muốn bắn rồi.”

Liễu Khê còn chưa hiểu, bắt gặp ánh mắt Dung Thiều đang nhìn chằm chằm mình, tai đã đỏ bừng lên. Trên người vẫn là bộ đồng phục học sinh rộng thùng thình, hôm nay phải chụp poster làm thiếu niên nam chính.

“Càng già càng hư đốn.” – Liễu Khê lườm khẽ.

“Ai già ở đây?” Dung Thiều bóp mạnh mông cậu, bật cười, “Già mà làm Ảnh đế Liễu Khê to bụng được à?”
Trong giới ai cũng chỉ biết “Liễu Khê” là tên trên giấy, chẳng ai biết phía sau là cả một chuỗi bí mật với Dung Thiều. Ngay cả trợ lý cũng chỉ dám đoán cậu là bồ nhí của đại gia.

Liễu Khê quay mặt, phì một tiếng, tai càng đỏ. Dung Thiều nhân cơ hội cuốn luôn vạt áo lên tận ngực, để lộ phần bụng nhỏ nhô lên mềm mại. Dáng người vốn rất chuẩn, cơ bụng căng nét, bây giờ vì mang thai nên đã mềm ra nhiều, bụng nhô tròn lên, dưới bàn tay xoa mạnh bạo còn hằn đỏ. Mỗi nhịp thở, bụng lại phập phồng, da càng nhìn càng đáng yêu muốn ăn tươi nuốt sống.

Dung Thiều chậm rãi lướt ngón tay qua bụng bầu, rồi móc vào dây quần lót kéo mạnh một cái. Cặc bên trong đã cứng tới mức giật giật, chỉ chực bật ra khỏi lớp vải.

Đồng phục rộng rãi, chỉ cần Liễu Khê nhấc mông lên, cả cái quần tụt xuống tận mắt cá chân, để lộ hai chân dài trắng nõn. Đùi trong đã ướt đẫm, mép lồn bóng loáng dâm thủy, ánh đèn xe phản chiếu thành những vệt sáng li ti trên da thịt.

Dung Thiều vừa vuốt ngón tay qua khe đùi, Liễu Khê đã run bắn, không đợi nhắc đã ngoan ngoãn tách chân thật rộng, hai đùi trơn bóng tách ra phát thành tiếng “bẹp” nhờ nước dâm đã chảy ướt cả khe. Lớp quần lót trắng bị đầu ngón tay của Dung Thiều vuốt nhẹ lên hạt le, khiến Liễu Khê càng run, cuối cùng phải tự bò xuống ghế, quỳ rạp, mông ngẩng cao dâng sát mặt Dung Thiều.

Cậu tự tay tuột quần lót, vứt ngay nơi đầu gối, rồi rướn mông về phía trước, lưng uốn xuống dù bụng đã nhô rõ, tư thế này vừa đủ cho Dung Thiều chiêm ngưỡng trọn vẹn hai khe: lồn và hậu huyệt mở to, bóng loáng ướt át chờ đón.

Động tác này là bị Dung Thiều “huấn luyện” tới nhuần nhuyễn. Lúc này chỉ cần tưởng tượng cảnh sắp bị đùa bỡn, nước dâm đã trào ra, cơ thể run lên vì quá kích thích.

Cặc Dung Thiều dí ngay mép lồn, phần dưới đầu khấc nhấn mạnh lên môi thịt sưng đỏ, chỉ cần nhìn cũng biết bên trong ngập nước đến mức nào, cánh mông nhô lên căng mọng, thở nhẹ cũng đủ rung khe thịt ướt nhẹp. Nhưng Dung Thiều không thọc ngay vào lồn mà lại dùng tay tách rộng hai cánh mông, để lộ cả lỗ đít đang co rút lại, nước dâm trào ra từng giọt.

Mông Liễu Khê đặc biệt tròn, mịn, nẩy, dù mang thai mà vẫn săn chắc đàn hồi. Dung Thiều dùng đầu ngón tay móc nhẹ lên lỗ đít, chọc qua khe cho trơn, làm nơi đó cũng bóng loáng nước dâm, dù không nhiều như lồn nhưng đủ để ngón tay trượt sâu.

“Bé Khê của cha gầy đi rồi.” Dung Thiều vừa bóp vừa nắn, vừa đánh nhẹ, cảm nhận từng nhịp cơ thắt rung dưới ngón tay.

Liễu Khê chỉ biết rên lên khe khẽ, đáp lại bằng giọng mũi lạc đi:
“Dạo này không ăn uống được, mới sụt vài ký thôi…”

Dung Thiều không đáp, chỉ bất ngờ siết chặt dây lưng, Liễu Khê hoảng hốt la khẽ, rồi lập tức cắn môi, ngửa mông chờ đợi. Dung Thiều chỉ tập trung dùng dây lưng quật vào mép đít, khe lồn, không bỏ sót chỗ nào, chẳng mấy chốc cả hai lỗ đều sưng đỏ, đặc biệt là lồn, môi thịt càng đánh càng sưng, hột le nổi bật lên, nước chảy thành vệt.

Càng bị đánh, Liễu Khê càng mê, cơ thể từng đợt co rút, nước miếng nhỏ giọt xuống đệm ghế, ánh mắt long lanh ướt át nhìn lên như van nài được đâm tới.

Liễu Khê trong mắt fans vẫn luôn là mỹ nhân lạnh lùng cao quý, thế mà khi ở riêng với Dung Thiều, hoàn toàn trở thành con mồi bị dày vò dưới tay gã đàn ông lớn tuổi kinh nghiệm.

Trước kia, khi vừa mới ở cạnh nhau, Dung Thiều vẫn còn vương vấn những mối quan hệ cũ, giữ vỏ bọc “phu phu” với Thu Trạm, còn Liễu Khê chỉ là “món đồ chơi mới” chưa đủ để làm hắn thoả mãn, quanh ngoài vẫn còn bao nuôi vài em nhỏ khác. 

Nhưng càng bên nhau lâu, Liễu Khê càng cứng rắn, lạnh lùng, dứt khoát dọn sạch mọi “đối tượng” xung quanh Dung Thiều, ai bám lấy cũng bị dọn đi hết. Dung Thiều dù thương chiều nhưng cũng chẳng chịu để cậu quản mình, nên toàn bộ tính khí cộc cằn, thói bá đạo đều trút lên người Liễu Khê, mỗi lần lên giường lại càng dày vò mạnh bạo.

Chơi kiểu này chỉ là khởi động, là khai vị nhẹ trước khi dập nát lồn thật sự.

Nhưng hôm nay, Dung Thiều đã biết “bảo bối” bụng bầu mềm yếu, tay không còn thô bạo như trước, chỉ vừa đủ lực kích thích, vừa đủ để Liễu Khê bật lên một lần cao trào liền ngừng tay, cúi xuống trấn an, vuốt ve nắn nở mép lồn đỏ sưng.

Môi lồn sưng phồng, khe thịt há mở ướt át không khép nổi, chỉ một động tác xoa nhẹ cũng đủ làm ngón tay dính đầy nước dâm, cắm sâu tới đâu cũng trơn ướt tới đó. Dung Thiều vừa xoa nhẹ hột le, vừa khéo léo moi ngón tay bên trong, nhấn nhá từng nhịp, môi cúi xuống thổi hơi, mồm lầm bầm:

“Ngoan, kẹp chặt lại…”

Nước dâm rỉ thành vũng nhỏ trên nệm xe, Liễu Khê lúc đầu còn thấy nhẹ quá chưa đã, bắt đầu đẩy mông ngược lên, tự chủ động cắn chặt lấy ngón tay người đàn ông, nuốt trọn từng nhịp, kẹp tới ngón tay vừa trơn vừa nóng.

Dung Thiều không vội, vẫn thong thả dùng ngón tay xoa hết từ môi lồn tới nhụy hoa, tay còn lại móc sâu vào lỗ, ba ngón xoay tròn trêu ngươi bên trong, cảm nhận từng nhịp thít chặt run lên.

Liễu Khê hít sâu, nhón mông, hai chân tự động mở rộng hơn, chỉ muốn bị chọc sâu tới tận cùng, tê rần vì ngứa ngáy, không cần bị địt mạnh cũng muốn bắn nước.

Chẳng ai nghĩ một “Liễu Khê ảnh đế” ngoài đời lạnh lùng kiêu ngạo lại nằm sấp trên ghế xe, thở dốc nức nở, chờ được đâm tới tâm lồn như thế này.

Dung Thiều rút ngón tay ra, khe lồn co thắt lại đỏ như đoá hồng vừa nở, vừa tươi vừa ngập nước, anh kéo mạnh hột le rồi bất ngờ buông tay khiến Liễu Khê run lên vì khoái cảm sốc tới tận óc.

Dung Thiều lúc này không vội chơi lồn nữa, chuyển sang ấn ngón tay ngay hậu huyệt, mông Liễu Khê bị đánh sưng, nhét vào một ngón cũng khó, đành vừa đút vừa xoay, ngoáy sâu rồi lại rút ra cho nước dâm tràn xuống khe.

Cảm giác bị rút ngón, Liễu Khê ngơ ngác quay đầu nhìn, đôi mắt loang nước, khoé mắt đỏ hoe, nhưng không hề khóc, chỉ thở hổn hển, cổ họng nghẹn lại như vẫn còn đói.

Tư thế này làm bụng cậu hơi khó chịu, vừa quỳ vừa rướn mông lên thật cao, cơ thể mệt mà vẫn thèm bị chơi, vừa phục tùng vừa bướng bỉnh. Đồng phục trắng xanh lẫn lộn, mặt vẫn còn lớp trang điểm mỏng, nhìn như thiếu niên ngây ngô, khiến Dung Thiều thoáng ngẩn người, gần như muốn nuốt trọn hình bóng này vào tận xương tủy.

Vừa đau vừa phê tới tận cùng.

Dung Thiều kéo Liễu Khê vào sát lòng ngực, bản năng muốn giãy nhưng chỉ một lát lại ngoan ngoãn quấn tay quanh cổ, toàn thân run lên, môi dính đầy nước, mắt lim dim tận hưởng từng nhịp thở.

Hắn vừa cắn môi, vừa liếm khắp cổ vai Liễu Khê, hai tay lại thọc vào lồn, lần này không còn nhẹ tay, ngón tay cắm sâu, lồn vừa sưng vừa đỏ lại càng bị ngoáy tới bật nước, Liễu Khê ngồi bệt lên tay, tự mông nhấp cho ngón tay cắm càng sâu, càng mạnh, rên rỉ nức nở.

Một lần lên đỉnh nữa, Liễu Khê bủn rủn tựa sát vào ngực Dung Thiều, ngón tay của hắn vẫn chưa rút ra, vừa thọc vừa vỗ bụng nhỏ, vừa dỗ vừa dày vò, khiến cả người Liễu Khê vừa mệt vừa vẫn còn đói cặc.

Nhớ ra Dung Thiều chưa bắn, Liễu Khê tụt xuống, quỳ giữa hai chân, trêu chọc nói:
“Chẳng phải cha nói chỉ nhìn em cũng bắn được à?”

Dung Thiều xoa đầu cười:
“Xem nhẹ chính mình quá rồi.”

Ngón tay cưng chiều vuốt tóc, bàn tay còn lại kéo cặc bật ra trước mặt, giọng trầm lấp lánh cười:
“Ngoan, liếm cặc cho cha”

Liễu Khê còn nghịch ngợm ghé đầu, hỏi tiếp:
“Hôm nay có về nhà không đấy?”

“Không. Ở lại với em cả đêm.”

Liễu Khê cười mãn nguyện, lúc này mới cúi xuống, mím môi liếm dọc thân cặc, đầu lưỡi lượn quanh từng đường gân, mắt vẫn liếc lên dâm đãng chờ được thưởng thức cho đến tận cùng.

Liễu Khê vừa liếm vài cái, Dung Thiều đã không kiên nhẫn, bóp đầu bắt cậu phải nuốt sâu, miệng hé lớn nhét dần dần từng tấc thịt nóng vào họng. Cặc quá dài, vừa được nửa đã không thể nuốt tiếp, buộc phải nhả ra rồi lại liếm lại, hai ba lần như vậy, Dung Thiều liền bạo lực đè xuống, ép Liễu Khê phải nuốt trọn đến tận gốc.

Chưa kịp thích nghi, Dung Thiều đã chủ động nắc thẳng vào miệng, đâm sâu từng nhịp, chơi họng không thương tiếc. Liễu Khê chỉ còn biết thả lỏng, tập trung hầu hạ, nước miếng và nước mắt dính đầy cằm, cặc ra vào tới chục lần khiến họng cũng tê rần.

Cảm nhận được từng nhịp giật mạnh sắp bắn, Liễu Khê vội há to miệng, chủ động ngậm chặt, chờ Dung Thiều phun thẳng vào họng. Ai ngờ đúng lúc cao trào, Dung Thiều lại rút ra, dòng tinh đặc sệt bắn thẳng lên mặt, văng khắp hai má, cổ, cả người toàn mùi tinh nồng.

Xong việc, Liễu Khê mặt mũi tóc tai bê bết tinh dịch, đồng phục trắng cũng dính lốm đốm, không còn nhận ra nổi. Cậu buộc phải gọi trợ lý mang bộ đồ sạch tới, vừa thay xong, Dung Thiều còn nhặt lại cái quần lót cũ dính đầy dâm thủy, tinh dịch ném trước mặt, ánh mắt đầy ngụ ý.

Liễu Khê đỏ mặt, mắng nhỏ một tiếng “lão già dâm đãng”, vậy mà vẫn phải mặc vào, từng lớp vải lạnh dính vào da khiến cậu run lên một trận.

Dung Thiều cười khẽ, sát bên tai dặn:
“Đêm nay cha quay lại kiểm tra, không được cởi ra.”

Vứt lại câu đó, hắn mới rời đi, để lại trong xe một “ảnh đế” bên ngoài cao lãnh, bên trong thì toàn thân bê bết mùi tinh, chờ được cha dượng thương yêu lần nữa.


Tối nay kết thúc quay sớm, Liễu Khê bị đạo diễn kéo đi dự tiệc, đến nơi mới biết thật ra là tiệc xã giao của Dung Thiều đứng tên. Suốt mấy năm qua, mỗi lần đóng phim lớn nhỏ gì đều dính một phần vốn của Dung gia, tiện thể đưa luôn cả cậu nhị thiếu nhà họ Dung vào vòng showbiz, khiến dàn tiểu minh tinh mắt sáng rực, chỉ chờ được lọt mắt xanh, ôm ước vọng bò lên giường đại gia.

Liễu Khê liếc một vòng, nam nữ lẫn lộn, toàn thành phố S phồn hoa đều tụ về đây. Cậu vừa nhận giải Ảnh Đế, địa vị rõ ràng nổi trội, ngồi vào bàn cũng thành tiêu điểm.

Dung Thiều đi cùng một đám đối tác thương nghiệp, vừa vào đã chú ý Liễu Khê ngồi ở góc bàn. Không có cậu, hắn không chịu bắt đầu tiệc. Liễu Khê vì đang mang thai nên đói nhanh, ăn uống thất thường, bụng phồng lên lộ rõ dưới lớp áo vest.

Gọi đồ ăn xong, các tiểu minh tinh còn cố giữ chút hình tượng, nhưng trong mắt ai cũng chỉ chực vồ lấy Dung Thiều, mong được chọn lên “bạn giường” đêm nay.

Một người hỏi:
“Đêm nay đại gia định chọn ai về?”

Liễu Khê nhìn qua, đặt đũa xuống, đã ăn no, nước cũng uống nhiều, cảm giác mắc tiểu càng rõ.

Dung Thiều chỉ cười:
“Mấy người ăn trước đi, tôi phải về, nhà còn có bé cưng dữ quá, không về lại cào rách cả người.”

Ai cũng cười hiểu ngầm, ra mặt tiễn hắn. Vừa lên xe, Liễu Khê đã đợi sẵn, tự động trèo vào lòng, áo vest cởi tung, bụng nhỏ nhô lên dưới lớp sơmi.

Dung Thiều chẳng nói hai lời, cởi nút áo, tay luồn vào xoa bụng cậu.
“Bé Khê ăn được không?”

“Ăn rồi…” Liễu Khê ngồi sát vào lòng hắn, bụng bị sờ càng co rút, khuôn mặt khẽ nhăn lại, giọng rên nhỏ:
“Đừng… Đừng sờ nữa…”

“Làm sao vậy?”
“Uống nhiều nước… muốn đi vệ sinh…”
Từ ngày có thai, bàng quang bị chèn ép, chỉ cần uống nhiều một chút đã không chịu nổi, bụng cứ từng cơn co lại, ngồi trong lòng cha dượng thì càng khó chịu.

Dung Thiều bật cười, véo nhẹ cằm, trêu:
“Vậy lúc nãy sao không đi trước?”

Liễu Khê chỉ biết siết chặt hai chân, không chịu mở miệng, trong lòng vừa sợ vừa ghen, sợ bỏ đi vệ sinh thì Dung Thiều ở tiệc lại để mắt tới tiểu minh tinh nào.

Thấy cậu mặt nhăn nhó, Dung Thiều ra hiệu cho tài xế dừng xe bên đường, Liễu Khê cuống cuồng lắc đầu, nhất quyết không chịu xuống giữa phố giải quyết. Cậu lẩm bẩm, đỏ mặt nói:
“Như chó con ấy, ai lại làm chuyện đó ngoài đường…”

“Nhưng chẳng phải bé Khê là chó cái của cha à?”
Dung Thiều ghé sát tai, cắn khẽ, tay vẫn xoa bụng Liễu Khê, cảm nhận bụng dưới co thắt từng cơn, càng nhìn càng muốn bắt nạt.

Cứ thế cố chịu, cuối cùng cũng về tới biệt thự. Dung Thiều không thèm thả ra, bế xốc Liễu Khê vào nhà, vừa tới cửa thì đã thấy cậu chịu hết nổi. Mặt vừa trắng vừa đỏ, cơ thể khẽ run, nước mắt lưng tròng, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, từng tia nước đái ấm tràn ra, thấm qua quần tây, ướt một mảng lớn ngay giữa háng.

Cảnh tượng đó khiến Dung Thiều không những không giận, mà càng nhìn càng thấy bé cưng thật đáng yêu, dục vọng dâng trào, con cặc ngựa dưới lớp quần bắt đầu ngạnh lên rõ rệt.

Liễu Khê chết lặng mấy giây, chợt nhận ra chuyện gì vừa xảy ra liền xấu hổ đẩy mạnh Dung Thiều ra, ôm bụng chạy thẳng vào phòng tắm. Dung Thiều thong thả theo sau, còn tiện tay lấy một món đồ từ ngăn tủ.

Vừa vào đến nơi, Liễu Khê đã quăng hết quần áo, nửa quỳ ngay dưới vòi hoa sen, nước ấm xối xuống làm cậu vừa ngượng vừa sung sướng. Dương vật nhỏ còn hơi cương, nửa muốn đi tiểu nửa muốn giải toả cảm giác thèm được sờ mó, nước ấm chảy theo khe bụng, rửa qua lớp thịt sưng đỏ, phần môi lồn dính dấp bị nước làm dịu lại, một phần nước còn chảy luôn vào bên trong lỗ đít, tràn ấm áp tới tận ruột.

Mỗi nhịp nước xối lên lồn đều làm cậu run lên, cố nén rên nhưng càng nhịn càng muốn ngửa ra thở dốc. Cắn môi chịu không nổi, Liễu Khê tự tay đưa vòi sen xuống, thử nhét đầu vòi vào ngay lồn, nhưng đầu vòi quá lớn, đành chỉ tì nhẹ ngoài cửa mình, để dòng nước ấm xối thẳng vào trong, làm nước dâm và nước tiểu quyện lại, lỗ nhỏ co rút, khoái cảm lẫn lộn nhục nhã.

Dung Thiều lúc này đã cởi hết đồ, thân hình cao lớn, vai rộng ngực nở như tượng tạc. Liễu Khê liếc sang, vừa thẹn vừa thèm, nước miếng suýt rớt ra khỏi mép. Nhớ ra bản thân vừa tè ướt cả quần, lại càng xấu hổ, mặt đỏ bừng, giọng nói lắp bắp:
“Em… Em chỉ muốn rửa sạch thôi…”

Dung Thiều tiến tới, ngồi xổm trước mặt, khoé môi nhếch lên, giọng trầm:
“Rửa sạch chưa? Để cha kiểm tra xem nào.”

Liễu Khê da mặt tuy dày, ngoài miệng tỏ ra không quan tâm, nhưng tay chân vẫn chậm chạp mở rộng hai chân, mặc cho Dung Thiều kiểm tra. Bàn tay to nhẹ nhàng vạch hai mép thịt sưng đỏ, đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào lớp môi mềm đã bị nước ngâm tới nhăn nheo, vừa chạm tới đã thấy cửa mình tự mở, như chờ được yêu chiều.

Dung Thiều cúi sát, trầm giọng hỏi:
“Chỗ này còn dính nước tiểu không?”

Liễu Khê ngượng quá, vùng tay chặn lại:
“Biến đi, em đâu phải con gái, ai đi tiểu từ lỗ này!”

Dung Thiều bật cười, tay vẫn không dừng lại, xoa lên bụng cậu, mắt liếc khẽ:
“Không phải con gái thì sao lại để cha làm to bụng thế này?”

Liễu Khê trừng mắt, lườm một cái:
“Chỉ có lão già dâm dục như cha mới bắt người ta đẻ con thôi!”

Lời còn chưa dứt, Dung Thiều đã nhấn vòi nước ấm sát mép lồn, chầm chậm đẩy vào trong, nước tràn ấm tràn ra, cơ thịt mềm khép lại nuốt lấy, co rút quanh đầu vòi như sợ bị rút đi mất. Cảm giác nước tràn đầy bên trong làm bụng cậu phồng to, vừa dễ chịu vừa nghẹt thở.

Liễu Khê vùng vẫy muốn khép chân lại nhưng bị giữ chặt, nước cứ thế đổ vào càng lúc càng nhiều, bụng đã có thai lại càng căng lên, trướng tới mức chỉ muốn hét lớn. Dung Thiều chỉ rút vòi ra khi thấy bụng đã no tròn, nước ấm cùng dịch dâm tuôn ào ra khe thịt, lồn vừa mở vừa co lại vì cảm giác căng tức lạ lùng.

Chưa dừng ở đó, Dung Thiều lấy ra một cái que nhỏ, chậm rãi nhấn vào miệng lỗ đái, tay vẫn giữ nguyên trên bụng phồng.
Liễu Khê ôm bụng, giọng căng thẳng:
“Đừng, lấy ra… cha đừng làm nữa, coi chừng con…”

Dung Thiều chỉ cúi xuống, kéo cằm Liễu Khê hôn ngấu nghiến, nước dâm dính đầy môi. Đến khi môi cả hai ướt nhẹp, hắn mới thì thầm bên tai, giọng vừa ác ý vừa đầy yêu thương:
“Muốn sạch thì tự tè ra hết đi cho cha xem.”

Liễu Khê đỏ bừng mặt, rít khẽ một câu:
“Đồ khốn… dâm đãng vừa thôi!”

Nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn vặn mình, bụng căng bóng vì vừa nước vừa thai, mỗi cử động đều cảm giác như chỉ chực trào ra ngoài.

Liễu Khê bị ép đến mức không chịu nổi, nghe Dung Thiều nhắc “tự tè ra”, mặt nóng bừng mà chân tay vẫn nghe lời. Cậu ngồi xổm ngay sàn nhà tắm, hai chân tách rộng, tay luồn ra sau nắm lấy khe thịt đã ướt nhẹp, cố gắng tách lồn cho dòng nước bên trong thoát ra ngoài dễ hơn.

Dung Thiều ngồi xổm phía sau, vươn tay vạch to cửa mình, khẽ kéo ra chiếc que chặn miệng sáo. Vừa rút ra, dòng nước đái cùng dịch dâm trào ra như suối, phun phập phập giữa hai chân, nước bắn loang ra cả sàn, một phần dính lên đùi, phần còn lại đọng trên bụng đã phồng lên vì mang thai.

Khoảnh khắc nước trào ra ngoài, Liễu Khê vừa hoảng vừa tủi, trong lòng hỗn loạn xấu hổ. Nhưng đứng trước Dung Thiều, mọi cảm xúc đó lại hoá thành phục tùng thuần tuý, như chỉ muốn được yêu chiều, muốn được nhìn bằng ánh mắt duy nhất.

Cậu từng ghét nhất là bị xem như đàn bà, nhưng với Dung Thiều lại không hề thấy ghét, trái lại càng muốn làm tất cả mọi điều cho hắn. Thậm chí, còn muốn được làm vợ, được đẻ con cho hắn, muốn hắn nhìn thấy tất cả mọi điểm yếu, mọi xấu hổ, mọi cơn mất kiểm soát, dù là ướt át, nhục nhã hay mềm yếu nhất.

Dung Thiều ngồi sát sau lưng, tay vẫn vỗ về trên bụng, ánh mắt chỉ toàn là chiếm hữu.

Liễu Khê vừa quơ nhẹ mông, mấy giọt nước đái cuối cùng nhỏ tong tong xuống sàn. Chân cẳng mềm nhũn, đứng không vững, cậu chỉ biết ngẩng lên nhìn Dung Thiều cầu cứu. Chẳng nói chẳng rằng, Dung Thiều bế cậu lên, đặt ngay dưới làn nước ấm xối ào ào từ đại vòi sen, nước tràn ngập cả hai thân thể, hơi nước bao bọc, da thịt dán sát như hoà làm một.

Liễu Khê vòng tay ôm cổ hắn, chưa kịp lấy lại hơi thở đã kêu khẽ, chỉ thấy Dung Thiều nhấn cặc thẳng vào hậu huyệt vừa bị ép mở, đầu khấc thô nóng cắm ngập một nhát sâu, thân thể chưa kịp thích nghi đã nhói đau, lỗ nhỏ co chặt cứng, càng co càng bị cặc đâm mạnh hơn.

“Đừng kẹp cứng như thế…” Dung Thiều vỗ vỗ mông, chờ Liễu Khê thả lỏng chút rồi bắt đầu nắc đều, mỗi cú đâm lại làm cậu rên bật ra từng tiếng, bàn tay dính nước bám chặt vào vai hắn, run rẩy chịu đựng từng nhịp thúc sâu hun hút.

Lâu dần, Liễu Khê không còn sức nữa, toàn thân mềm rũ như bún, chỉ biết gục đầu vào vai Dung Thiều, thi thoảng còn rên rỉ khe khẽ, giọng lạc đi vì kiệt sức và khoái lạc. Đùi đã không còn sức kẹp eo, mỗi cú đẩy mạnh đều làm cậu trượt xuống, Dung Thiều phải giữ chặt, đè cậu lên vách tường, lạnh lẽo gạch men phía sau lưng, phía trước lại là lồng ngực lửa nóng của đàn ông, chỉ còn biết ôm bụng chịu đựng.

Nước từ vòi sen cứ thế tuôn xuống, hơi nước mù mịt, cơ thể dính đầy nước ấm và dâm dịch, mỗi lần cặc rút ra lại kẹp theo nước, bọt trắng bám quanh lỗ hậu sưng đỏ.

Không biết là mắc tiểu hay muốn xuất, nhưng bụng nhỏ lại trướng lên, dương vật thì bị nước làm cho mềm nhưng bên trong lại càng nhói lên cảm giác kích thích, vừa đau vừa thèm, Liễu Khê cong lưng ôm bụng, giọng run rẩy:

“Dung Thiều… Làm cho em ra đi…”

Liễu Khê môi run run, đôi mắt phượng ướt nhòe, ánh nhìn như van nài. Đuôi mắt đỏ hồng, chất giọng khàn đặc rên khẽ:
“Cha…”

Dung Thiều nhìn thấy mà tim như trẻ lại, khoé môi nhếch lên trêu chọc:
“Kêu chồng đi.”

“Chồng ơi…”
Giọng Liễu Khê vừa run vừa khẽ, nhu nhược như bị dồn đến đường cùng, mềm nhũn dựa sát vào lồng ngực hắn.

Dung Thiều cúi xuống hôn nhẹ, tay rút que chặn niệu đạo ra, vừa xoa cặc vừa cười ác ý:
“Bắn đi, bé cưng”

Nói xong lại bắt đầu nhấp cặc vào lồn cậu, đâm sâu từng nhịp, vừa đủ để dục vọng dâng lên tới đỉnh nhưng cũng đủ khiến Liễu Khê muốn phát khóc vì không thể xuất.

“Chồng ơi… Em… Em không ra được…!”
Mắt ươn ướt, hai má nóng rực, Liễu Khê luống cuống lấy tay che mắt Dung Thiều, giọng nức nở:
“Đừng nhìn… Chồng cứ nhìn là em càng không ra nổi…”

Dung Thiều bật cười, bế cậu đặt ngồi trên bồn rửa mặt, cởi sạch áo quần, ép Liễu Khê ngồi vểnh mông, chân chạm lên mép gương, bụng nhô lên soi rõ mồn một.
“Ngồi yên nào, để chồng kiểm tra xem vợ yêu ngoan thế nào.”

Cậu mở rộng hai chân, từng nhịp nhấp của Dung Thiều lại khiến toàn thân run rẩy. Hình ảnh trong gương phơi bày từng chút xấu hổ: bụng lùm lùm, lỗ nhỏ bú cặc đỏ au, nước mắt đầm đìa, ánh mắt lại chỉ biết tìm kiếm sự yêu chiều.

Dung Thiều chống cằm lên vai cậu, thì thầm bên tai:
“Còn không ra hả? Hay phải cho vào sâu thêm?”

“Chồng… cho em… sâu vào cổ tử cung đi…”
Cậu chủ động lùi lại, ép cặc vào tận gốc, đau nhói mà sướng, chân banh thẳng, ngón chân co giật.

Liễu Khê bị Dung Thiều địt đến bật khóc, cả người run lên một cái, hoảng loạn lấy tay che cặc, cố gắng nhịn lại nhưng không nổi, nước đái cứ thế phun ra thành từng dòng, bắn lên gương trước mặt, bắn xuống cả sàn nhà.

Cậu há miệng ngơ ngác, hai mắt tràn nước, bàng hoàng nhìn bóng mình lộ liễu trong gương, rồi chẳng dám nhìn nữa, chỉ biết vội vàng lấy tay che mặt, không nói nổi lấy một câu.

Tắm rửa xong, thay đồ nằm dài trên giường, Liễu Khê vẫn còn đỏ mặt, mất hết tinh thần. Dung Thiều ôm cậu vào lòng, vừa dỗ dành vừa xoa xoa bụng nhỏ cho dịu đi. Sắp ngủ đến nơi, Liễu Khê bỗng nhiên trở mình, lạnh mặt, nghiêm túc hỏi:
“Đều là tại cha khiến em mang bầu, không kiểm soát được bàng quang đấy…”

Dung Thiều nhịn cười, đưa tay bẹo má cậu, nhỏ giọng phụ hoạ như trẻ con bị dỗi:
“Ừ, đều là lỗi bé con trong bụng hết. Được chưa?”

Liễu Khê nhắm mắt lại, lầu bầu một tiếng không rõ, cuối cùng cũng để Dung Thiều ôm vào lòng, hơi thở đều dần, mãi mới ngủ ngon.


Chương tiếp: 4. H+ Ụ Bé Đào Giang Sáng Sớm