Sau khi Liễu Khê về nhà, ba người trong nhà đều bụng phình lên từng ngày. Thu Trạm vẫn phải lo công ty, sáng đi tối mịt mới về, may mà bụng anh mới hơn sáu tháng, nhỏ hơn người ta nên cũng không mấy ảnh hưởng việc đi đứng, ngồi nằm.
Dung Thiều thì ngược lại, dạo này hay ở nhà hơn, chiều nào rảnh cũng về sớm, tranh thủ bù đắp cho hai đứa nhỏ.
Đào Giang không đi học ở trường nữa, thuê hẳn thầy về tận nhà dạy. Còn Liễu Khê, từ ngày quyết định nghỉ nửa năm chờ sinh, quản lý cũng chiều, chẳng bắt chạy show nữa mà chỉ gửi kịch bản tới tận nhà cho cậu xem, chờ cậu đẻ xong là lại vào đoàn quay tiếp.
Chiều ấy, Dung Thiều vừa về nhà đã thấy hai con riêng cuộn tròn ngủ với nhau trên sofa. Ở nhà nên cả hai chỉ mặc đồ ngủ rộng thùng thình, Liễu Khê mặc bộ xanh nhạt, Đào Giang thì đỏ phấn nhẹ, làn da trắng nổi bật càng làm hai đứa trông càng thêm mềm mại, xinh xắn như hai con mèo con nằm cạnh nhau.
Cả hai ngủ chung bụng áp bụng, trán cọ vào trán, giữa trưa nắng mà vẫn rúc vào nhau. Quần áo hơi xộc xệch, lộ ra hai cái bụng trắng nõn, nhìn vừa đáng yêu vừa mềm oặt. Đào Giang gương mặt vẫn còn nét trẻ con, Liễu Khê lớn hơn chút nhưng khuôn mặt cũng dịu dàng, đầy tự tin, khí chất thiên bẩm.
Ánh nắng cửa sổ chiếu vào làm hai má bọn họ hồng lên, khung cảnh yên bình, đẹp đến lạ.
Chỉ có điều, sofa dù to nhưng hai người ôm nhau vẫn hơi chật. Dung Thiều cúi xuống định bế Đào Giang lên thì cậu nhóc chợt tỉnh giấc, còn ngái ngủ, tự động choàng tay ôm cổ Dung Thiều, giọng khàn khàn làm nũng:
“Cha về rồi à… Ngủ nữa chắc tối không ngủ được mất…”
Dung Thiều cúi đầu dụi nhẹ vào khóe môi cậu, Đào Giang ngoan ngoãn rúc trong ngực hắn, lười như một con mèo con, lại còn vươn lưỡi liếm môi Dung Thiều như đang làm nũng. Càng tỉnh hơn một chút, Đào Giang biết Dung Thiều về lúc này chắc chắn chẳng phải để ngắm hai đứa ngủ, liền rên một tiếng nho nhỏ, vừa ngậm môi Dung Thiều vừa lẩm bẩm:
“Cha ơi, để con nằm lại trên sofa, để con tự cởi đồ… Ba gọi anh dậy đi, ngủ tiếp trời tối mất rồi.”
“Đúng là mèo con thèm đụ,” Dung Thiều cắn nhẹ môi cậu để lại vết răng, rồi mới đặt cậu nằm sang một bên ghế.
Đào Giang vừa che miệng ngáp, vừa lười nhác cởi bộ đồ ngủ rộng thùng thình, bên trong chỉ còn mỗi cái quần lót in dâu tây, cậu kéo tụt luôn, để quấn lủng lẳng ở một bên mắt cá chân, rồi cứ thế nằm dạng hai chân lên hai tay vịn sofa. Đối diện với Dung Thiều, Đào Giang liếm đầu ngón tay mình cho ướt, rồi luồn tay qua cái bụng bầu quá khổ, bắt đầu tự xoa lên lồn dâm dưới thân.
Hơn tám tháng bụng bầu đã to chướng, một tay cậu ôm bụng, tay kia mày mò tới lỗ đẻ, tự vạch ra, rồi nhét ngón tay ướt át vào móc. Dạo gần đây, chỉ cần bị đụng nhẹ chút đã ướt nhẹp, chỉ nhìn Dung Thiều thôi cũng đủ khiến nước nhờn tràn ra, Đào Giang dùng ngón tay móc lấy thứ dịch dâm dính đó, vừa xoa vừa mơn trớn chính mình, nước dâm càng chảy càng nhiều, thấm đầy trên sofa.
Cặp chân thon trắng đặt lên tay vịn, tách rộng ra hết cỡ, nhìn cậu nhỏ bé mà bụng thì to, phần mông nhỏ hẫng giữa không trung, mềm mại rung lên từng đợt theo từng nhịp mân mê. Đào Giang nhét thêm một ngón tay nữa nhưng ngón tay cậu vốn nhỏ, hai ngón cũng chẳng làm căng được lỗ nhỏ kia, chỉ biết học theo động tác cặc ra vào, giả vờ tự địt mình, bất lực nhấn nhá ở cửa lỗ.
Dung Thiều vừa mới bước vào thì Liễu Khê cũng tỉnh, nhưng lười biếng chẳng buồn mở mắt, chỉ nằm lim dim nghe hai người kia trêu chọc qua lại, càng nghe càng không muốn dậy. Mãi cho tới khi Đào Giang lại làm ầm lên đòi ba đánh thức anh, Liễu Khê mới uể oải ngồi dậy, mắt vẫn mơ màng ngái ngủ, vừa mở ra đã thấy em út đang tự móc lồn, mặt đỏ như quả cà chua.
“Tỉnh rồi à?” Dung Thiều ghé lại gần.
“Ừm, em về phòng đọc kịch bản đây.” Liễu Khê gật đầu, trần truồng nhấc chân định bước khỏi thảm.
Đào Giang chu môi nhìn theo, cố tình làm nũng mách lẻo:
“Cha xem Liễu Khê kìa, lần trước rõ ràng còn chịu chơi chung với hai người, đổi lại là con thì lại trốn mất.”
Liễu Khê đỏ bừng mặt nhưng vẫn không nhịn được phản đòn,
“Anh đâu có như em, cứ dính chặt lấy cha suốt ngày. Còn lâu mới là mèo thèm đụ như ai đó nhé.”
Dung Thiều đứng bên chỉ cười khẽ, ánh mắt đầy ý trêu chọc.
Liễu Khê lập tức nhận ra mình lỡ miệng, bị cha bắt thóp chuyện giả vờ ngủ nãy giờ. Còn Đào Giang thì vẫn ngơ ngác, rút ngón tay khỏi lỗ dâm, phồng má cãi lại:
“Hừ, ai thèm bám cha chứ!”
Hai anh em bình thường thì dính nhau như keo, nhưng cứ có Dung Thiều ở đó là lại thành hai cái hũ dấm nhỏ, vừa giành vừa ghen, miệng đấu chí chóe mà dưới thân lại đều ngoan ngoãn chờ bị làm thịt.
Dung Thiều giữ cằm Liễu Khê, cúi xuống chiếm lấy miệng cậu, quấn lưỡi mút sâu đến mức Liễu Khê không kịp phản ứng gì, chỉ có thể ngoan ngoãn ôm cổ hắn mà hôn, chẳng còn tâm trí nghĩ gì ngoài hơi thở của người đàn ông này.
Ngay bên cạnh, Đào Giang mở to mắt nhìn hai người, tay vẫn không ngừng mân mê lồn mình, vừa xoa vừa nỉ non gọi, mong được Dung Thiều đè ra chơi tới.
“Cha…” Liễu Khê vặn vẹo trong ngực hắn, hơi thở gấp gáp, rên khẽ, “…em ướt rồi.”
Chỉ cần được Dung Thiều chạm vào một cái, dưới thân cậu đã rịn nước, mềm ra như muốn dính luôn lên người hắn.
Dung Thiều xoa mông Liễu Khê, nhéo mạnh một cái rồi buông ra, tay lớn tiện thể lau nước miếng ở khóe môi cho cậu, lạnh giọng ra lệnh:
“Cởi hết quần áo ra.”
Nói rồi hắn quay sang ôm Đào Giang lại, hai anh em ngồi trần truồng bên nhau trên sofa, bụng bầu phồng lên chạm sát, hai cặp mông trắng nõn ngoan ngoãn tách ra, chờ hắn tới thưởng thức.
Dưới hạ thân Dung Thiều, con cặc đã dựng thẳng lên thành một cục to tướng, Liễu Khê mới thò tay định cởi dây lưng cho hắn thì Dung Thiều chợt nhớ ra điều gì, nghiêm giọng hỏi:
“Thế váy tụi em đặt mang đến chưa?”
Đào Giang lè lưỡi tinh nghịch,
“Bị anh Khê giấu rồi!”
Liễu Khê giả vờ đánh vào cặc Dung Thiều, nhưng đến phút cuối chỉ nhẹ nhàng vuốt qua, đầu ngón tay trắng mịn như liễu non lướt trên thân cặc dựng, vừa khiêu khích vừa nũng nịu.
Đào Giang lập tức mách luôn:
“Là anh Khê giấu váy, còn dặn em không được nói với cha, vậy mà lại dám uy hiếp em!”
Dụ Thu Trạm bên ngoại vốn làm may mặc, hè vừa rồi tiệm may gần nhà bận rộn, cũng tiện thể qua đo đồ cho hai cậu con của Dụ gia. Đúng dịp đó, con gái Dung Thiều, bé Đình Đình, cũng có mặt, thế là Liễu Khê bảo luôn thợ đo cả cho bé mấy bộ váy áo.
Cô nhóc mới mười bốn, tay nắm tay chị thợ may nũng nịu đòi đủ kiểu váy, vừa hay Dung Thiều đi xuống lầu, nhìn Liễu Khê với Đào Giang một lượt rồi bật cười:
“Tiện cho hai thiếu gia nhà mình đo luôn mấy bộ váy nhé!”
Nhắc tới chuyện hai cậu bầu bì, mặc váy cho mát đúng là hợp lý. Nhưng chị thợ may vốn là người bên Dụ Thu Trạm, nghe vậy liền nhìn sang Liễu Khê dò ý.
Dung Thiều dù chỉ đùa, Liễu Khê cũng chẳng ngại gật đầu:
“Ừ, cũng được.”
Mấy chuyện lén lút chê Dung Thiều là “đồ biến thái” thì để về sau thủ thỉ, chứ lúc đó Liễu Khê chỉ bình tĩnh giang tay cho người ta đo số, đo xong lại đi thẳng lên thư phòng kiếm Dung Thiều.
Lúc tới nơi, Dung Thiều đang ngồi đọc hồ sơ, vừa thấy cậu lên đã lôi ra đè ngay trên bàn địt cho một trận, mềm nhũn cả người, miệng nhỏ vừa sưng vừa ướt nhẹp, đành phải ôm lấy hắn mà thở dốc, nhìn người đàn ông thần thái phơi phới làm việc tiếp như không có gì.
Chuyện váy áo xong xuôi cũng quên béng, cho tới tận lúc có người mang váy đến tận nhà mới nhớ ra, mà nghĩ lại cũng chỉ cho là Dung Thiều nói đùa, thế là Liễu Khê mang hết giấu đi.
Thấy Đào Giang mách, Dung Thiều liền điểm trán cậu:
“Đào Đào đi lấy váy xuống đây cho cha ngắm nào, xem có đẹp không.”
“Dạ!” Đào Giang trong người còn ngứa, nhưng vừa nghe lệnh Dung Thiều đã lập tức bò xuống sofa, ôm bụng to lạch bạch như con vịt lên lầu đi lục váy.
Dung Thiều ngồi vắt chân trên ghế sofa, Liễu Khê thì ngoan ngoãn bò giữa hai chân hắn, vừa ngậm vừa mút lấy cặc cho cha dượng sướng.
Mấy trò này đều do chính Dung Thiều dạy, nên Liễu Khê làm đâu ra đấy. Cậu cúi xuống dùng răng cắn kéo khóa quần Dung Thiều, quần lót còn chưa tụt mà mùi cặc nóng tanh đã phả ra ngào ngạt. Cặc của Dung Thiều đã cứng ngắc, bị quần lót ép lại chỉ chừa ra đầu khấc phồng lên cộm rõ một cục.
Liễu Khê thè lưỡi liếm dọc theo đường vải, đầu lưỡi ướt át liếm tới đâu quần lót sẫm màu tới đó. Ngẩng lên liếc Dung Thiều, khóe mắt dài ươn ướt, mặt lạnh mà ánh mắt lại tràn ra vẻ nũng nịu, nhìn đến ai cũng chỉ muốn đè ra chịch.
Nhìn thế, Dung Thiều càng cứng, giọng khàn hẳn đi:
“Nuốt vào đi.”
“Bự quá…” – Không biết là than hay là khen, Liễu Khê vẫn ngoan ngoãn cúi đầu, há miệng cố gắng ngậm lấy đầu khấc qua lớp vải. Đầu cặc nóng hổi phập phồng trong miệng, cậu há ra rồi lại khép lại mấy lần, phải cố mãi mới nuốt lọt được cái đầu bự chảng ấy.
Miệng cậu vốn mềm mại, lại càng biết hùa theo mút mát, đầu lưỡi liếm vòng quanh khe mắt cặc, vừa liếm vừa ứa nước miếng, đến quần lót cũng ướt rượt.
Bị vải che nên chỉ ngậm được đến thế. Dung Thiều cũng chẳng vội, tay thì vuốt ve mông Liễu Khê, miệng thì nhàn nhã sai bảo:
“Bảo bối, nhổm mông cao lên cho cha coi.”
Liễu Khê bụng bầu chà xát xuống thảm, cong mông lên thật cao, cái mông tròn trĩnh tuy không to bằng Thu Trạm, nhưng săn chắc và đàn hồi, nhìn chỉ muốn bóp nắn. Vừa mới ngủ dậy, da thịt cậu nóng rực, Dung Thiều đặt tay lên đùi liền cảm được từng thớ thịt mềm mịn, ngón tay trượt qua rồi bóp chặt lấy từng múi, véo tới đâu thì để lại vệt đỏ tới đó, xen lẫn mấy vết tím xanh cũ.
“Ư… cha… đau quá…” Liễu Khê ngậm cặc, mắt ngân ngấn nước, vừa bị sờ vừa kêu, hai chân kẹp chặt lấy nhau cọ qua cọ lại, bụng mềm bị ép dí xuống thảm mà cũng chỉ dám cong đít vặn vẹo cầu xin.
Dung Thiều chỉ cúi đầu lạnh lùng nhìn cậu, chẳng nói gì.
Càng bị nắn càng kêu, càng kêu thì tay hắn càng mạnh bạo hơn, nhéo đến đâu rát bỏng đến đó, mãi rồi chính Liễu Khê cũng không phân nổi mình rên vì đau hay vì sướng, chỉ biết cơ thể ngày càng lún sâu vào cái kiểu chơi bạo lực ấy, quen với sự thô bạo này mất rồi.
Đột nhiên, Dung Thiều dừng lại, khiến Liễu Khê ngơ ngác.
Cậu ngoan ngoãn cong đít lên cao, dạng chân thật rộng, phô bày hai cái lỗ dâm mềm ướt, lấy tay tự bẻ mông ra cho Dung Thiều nhìn, giọng run run, vừa rên vừa mời gọi:
“Cha… ư… bên trong cũng muốn…”
Bày nguyên bộ mặt ngoan ngoãn chờ người ta làm tình làm tội.
Dung Thiều dí đầu ngón tay lên hột le, khẽ kéo ra rồi bóp mạnh, ve vuốt chỗ hạt thịt mềm cho đến khi nước dâm trào ra. Liễu Khê đỏ bừng cả mặt, rên rỉ khe khẽ, một tay với lấy mép quần lót bên cạnh, kéo tuột xuống để lộ con cặc lớn đỏ au của Dung Thiều, cặc văng ra đập ngay vào má mình, vừa đau vừa nứng mà chỉ biết rên khe khẽ, mắt ướt nhòe.
Liễu Khê hai tay siết chặt lấy thân cặc, cúi đầu nuốt trọn đầu khấc đỏ au vào miệng. Không còn vải ngăn cách, cảm giác nóng hổi và cứng ngắc càng rõ, khoang miệng mềm mại ướt át ngậm lấy, cậu vừa liếm dọc khe cặc vừa dùng ngón tay mơn trớn từ gốc lên đầu, mỗi động tác đều ngoan ngoãn phục vụ.
Dung Thiều đặt tay lên đầu cậu, đè xuống thấp hơn, giọng trầm lạnh ra lệnh:
“Nuốt hết vào.”
Liễu Khê rụt vai lại, hít sâu một hơi rồi cố gắng nuốt sâu thêm, cặc to nhét gần hết vào miệng, đến tận họng cũng vẫn chưa vừa, cậu phải nén lại cơn buồn nôn, cố gắng co cổ họng lại mút lấy, nước miếng tràn ra khỏi mép chảy dọc xuống thân cặc, dính ướt cả cằm và tay.
Cái cặc thô to trong miệng cậu giật giật, từng đường gân xanh nổi rõ, quen thuộc đến mức chỉ cần liếm sơ qua là biết đâu là chỗ nhạy nhất của Dung Thiều. Càng mút càng hăng, đầu lưỡi cứ miết dọc lên xuống, từng chút một liếm sạch mọi tấc da thịt nóng rẫy ấy.
Dù phía dưới lồn bị bàn tay Dung Thiều vò nắn, vặn vẹo đến phát ngứa, Liễu Khê vẫn chỉ chú tâm ngoan ngoãn bú cặc cho hắn, mút tới tận sâu mà rên lên khe khẽ, như thể khoái cảm lớn nhất với cậu cũng chỉ là được nằm sấp bú cặc hắn.
Đây là cha của cậu, là chủ nhân của cậu, là cặc cậu yêu thích nhất.
Đào Giang mặc chiếc váy lụa hồng nhạt, bụng bầu tám tháng bọc trong lớp ren trong suốt, đến cả mạch máu trắng ngần trên bụng cũng lộ ra mờ mờ dưới ánh sáng. Vừa xuất hiện nơi cầu thang, ai nhìn cũng phải sững người. Cằm nhỏ xinh nhướn lên, nở nụ cười ngọt ngào, thấy ánh mắt ngỡ ngàng của Dung Thiều càng thêm vui, nhẹ nhàng bước xuống, hai tay mở rộng rồi lao vào vòng tay cha dượng.
Vừa bế lên, bàn tay đã tự nhiên đỡ dưới mông, khe mông ươn ướt, bên trong chẳng mặc gì ngoài chiếc váy mỏng. Gấu váy lụa rủ nhẹ ở đùi, vừa vặn để lộ làn da trắng mịn, bóng loáng như men sứ, chỉ cần chạm khẽ đã mềm nhũn.
Đào Giang ngoan ngoãn ôm cổ, cơ thể thon dài càng thêm quyến rũ trong bộ váy lụa hồng, vẻ dịu dàng càng rõ nét. Cả người giống như tân nương mới về nhà chồng, rúc trong vòng tay người kia, mặc cho đôi tay kia thoải mái đùa nghịch. Ánh nắng rọi nghiêng trên làn da trắng nõn, khuôn mặt vì hạnh phúc mà càng thêm ửng hồng.
Dung Thiều cúi xuống, cắn khẽ lên vành tai Đào Giang, đồng thời vén váy lên. Lớp ren mỏng chỉ càng làm nổi bật cặp môi lồn ướt át lộ ra dưới nắng. Dâm thủy theo khe thịt nhỏ chảy xuống, ngón tay kia đã lùa vào giữa hai đùi, xoa nắn vùng thịt non mềm mại đến mức khiến người ta run lên vì khoái cảm.
Vừa rồi Đào Giang đã tự vuốt ve một hồi, lồn bầu mềm oặt như bông, nước nôi đã sẵn sàng, chỉ chờ cha dượng đến thưởng thức. Đôi ngón tay của Dung Thiều len vào, miết dọc thành thịt mềm, càng quấy càng nhiều nước chảy ra.
Dựa người trong vòng tay, Đào Giang khép hờ đôi mắt, hơi thở đứt quãng, giọng thì thào đầy nũng nịu: “Cha… vào đi mà, chỗ này ngứa lắm, muốn cha địt quá…”
Dù vẫn cố kiềm chế vì cả ba vợ trong nhà đều đang mang thai, nhưng nghe Đào Giang rên rỉ nũng nịu như thế, Dung Thiều càng thêm muốn trêu cho cậu khóc lên, cúi xuống hôn nhẹ lên môi, vừa hỏi vừa trêu: “Nhớ cha thế nào nào, nói cha nghe xem?”
Chỉ một tiếng “Cha…” cất lên, giọng ỉu xìu, người cũng mềm nhũn trong vòng tay, vòng tay bé xíu ôm lấy cổ, gương mặt non nớt nhiễm chút sắc hồng xấu hổ, vừa nhìn đã khiến người ta muốn nuốt trọn vào lòng.
Liễu Khê lúc này cũng thay một chiếc váy xanh nhạt, vừa ngoảnh lại đã thấy cảnh Đào Giang thẹn thùng yếu ớt như vậy, cúi đầu nhìn lại chính mình, rõ ràng cũng mặc váy mà chẳng hiểu sao cảm giác lại không giống hẳn.
Vẫn ôm bụng bước đến, Liễu Khê ngồi xuống sát cạnh, nhẹ nhàng tựa hẳn vào bên người Dung Thiều, chỉ chờ người kia chủ động lại gần.
Đào Giang vẫn còn rất trẻ, nét mặt vẫn còn chút non nớt trẻ con, mặc váy nữ sinh lại càng lộ rõ vẻ dịu dàng, chẳng hề có cảm giác không hợp. Còn Liễu Khê, khí chất lạnh lùng cùng nét diễm lệ toát ra trên gương mặt nam tính, lại càng khiến vẻ quyến rũ thêm phần nổi bật, chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ mê hoặc đến tận xương tủy.
Trong lúc Dung Thiều còn đang hôn Liễu Khê, Đào Giang đã không chịu nổi, cúi xuống mò con cặc bự của cha dượng ra, trên đầu cu vẫn còn dính nước miếng Liễu Khê vừa bú xong, ướt át, bóng nhẫy, dí thẳng vào mép lồn Đào Giang mà cọ tới cọ lui.
Cặc nóng rực cứ dí sát cửa lồn, càng cố đút vào lại càng bị mắc, Đào Giang nứng quá mà phát khóc, hai tay vòng lấy chân kéo háng mình ra, tự ấn lồn vào, cố mút lấy cặc Dung Thiều, chỉ mong được nhét càng sâu càng tốt.
Liễu Khê thì đã nứng đến bứt rứt, chỉ ngồi nhìn mép lồn Đào Giang, nước nôi ướt dầm dề chảy từ đầu cu xuống, cái lồn nhỏ thì há ra đỏ au, cứ dính chặt lấy con cặc to tướng, cái bụng bầu rung lên theo từng cú dập. Đào Giang cắn môi, bụng còn đang chửa mà vẫn cố ôm lấy, vừa nức nở vừa van xin cho cặc to nhét vào lồn mình.
Thấy Đào Giang dâm đãng, Liễu Khê cũng bất giác nhớ lại mình từng nằm dưới Dung Thiều, bị địt đến run cả người, từng cú thúc sâu như muốn phá nát lồn. Hai cái lỗ dưới thân cũng đã rỉ nước từ lâu, chỉ thèm được cặc Dung Thiều cày nát.
Dung Thiều ghé sát tai Liễu Khê thì thầm gì đó, Liễu Khê đỏ mặt gật đầu, rồi lết xuống ngồi quỳ ngay trước mặt Đào Giang, nhìn cảnh Dung Thiều dí thẳng cặc vào lồn Đào Giang mà nuốt trọn từng phân một. Mép lồn hồng tươi lập tức cuộn lại mút lấy cặc, nước nôi phun ra bắn đầy lên bụng.
Dung Thiều còn cố tình dùng tay giữ lấy cái mông nhỏ của Đào Giang, không cho ngồi xuống ngay, chỉ để cho cặc nóng dí sát mép lồn, khiến Đào Giang vừa thèm vừa tủi, nước mắt chảy ròng ròng, cứ rầm rì khóc lóc xin cha đút sâu vào cho đỡ nứng.
“Đúng là con điếm nhỏ” Dung Thiều vừa cười vừa chửi, cuối cùng mới chịu buông tay, nhấn thẳng cặc vào, đẩy phập một cái ngập tận đáy, thịt lồn mềm mại ướt át quấn chặt lấy từng tấc cặc hắn,dâm thủy ngấm sâu từng lớp, bên trong ngoan ngoãn bóp mút, cứ rít chặt lấy không cho rút ra, như chỉ muốn bị địt đến hư luôn.
“A… a… sâu quá… Ô, lồn của bé Đào Đào bị cha địt cho nát mất…”
Đào Giang cứ la lên từng tiếng nấc, nhưng vài cú thúc qua lại là quen ngay, đã bắt đầu uốn éo ôm lấy vai Dung Thiều, cái gì dâm đãng cũng dám mở miệng rên, phía trước Liễu Khê nhìn cảnh đó mà miệng khô lưỡi khô, nước lồn cũng trào ra từng dòng rịn ướt váy.
Dung Thiều liếc mắt là biết Liễu Khê cũng đang động dục, cố ý để cậu nhìn cho thèm, tới khi thấy Liễu Khê mắt đỏ ướt, hắn mới đưa chân lên, nhẹ nhàng vén váy Liễu Khê, bàn chân cạ vào khe lồn cậu, giọng cười mỉa:
“Bảo bối, nhìn cái gì mà ngẩn người ra vậy?”
Liễu Khê giật mình hoàn hồn, mặt nóng ran, trước giờ toàn bị Dung Thiều địt, chưa từng thấy cảnh hắn địt người khác mạnh mẽ thế này, lần đầu nhìn Đào Giang rên rỉ nứng loạn, bị địt mà ngoan ngoãn phục tùng, tự dưng trong lòng vừa nóng vừa thẹn, lại càng thèm được cặc đụ vào tận trong. Bình thường cậu vốn lạnh nhạt, có hứng cũng hay nhịn, sợ để lộ ra dâm ý với Dung Thiều sẽ bị chọc ghẹo, ai ngờ đến hôm nay tận mắt nhìn, mới hiểu vì sao Dung Thiều lại mê nhất đứa em út ngoan ngoãn dâm đãng của mình.
Nghĩ thông suốt rồi, Liễu Khê hít một hơi dài, nửa nâng mông lên, lấy mép lồn ngoan ngoãn kẹp lấy ngón chân Dung Thiều, vừa ngẩng đầu vừa liếc mắt lên nhìn hắn nũng nịu. Nhớ lại câu vừa nãy, Liễu Khê lại chồm tới sát chỗ cha dượng và em út đang dập nhau, há miệng ngậm trọn hai hòn dái của Dung Thiều. Đào Giang thì cái lồn ngay trước mặt cậu, cặc vẫn còn run rẩy, nước dâm bắn thẳng lên mặt Liễu Khê, cậu cũng chẳng tránh, chỉ nhắm mắt lại rồi duỗi tay nắm chặt lấy gốc cặc Dung Thiều, tập trung mút liếm từng chút một lên hai viên dái đang đẫy nặng tinh trùng của hắn.
Dung Thiều vốn chỉ định trêu cho y phát thèm, không ngờ Liễu Khê lại chủ động dùng lồn siết chặt ngón chân mình mà rên rỉ mút lấy, nhìn cậu cứ ngoan ngoãn tự mình dâng lên như vậy, Dung Thiều lại càng hứng, bắt đầu nhúc nhích ngón chân, ngoáy thẳng vào bên trong lồn Liễu Khê cho mềm nhũn ra, chọc cho y càng lúc càng run rẩy.
“Ô… cha ơi, nhẹ thôi…” Liễu Khê bụng không to bằng Đào Giang nhưng cũng sắp năm tháng, nằm sấp trên thảm đã thấy hơi tức bụng, mà lồn thì bị ngón chân hắn ngoáy tới ngoáy lui đến phát đau, không chịu nổi cứ phải lắc mông tránh né.
Cậu không thể làm gì hơn là đưa tay lên ôm lấy đầu gối Dung Thiều, vừa giữ tư thế vừa liếm cặc, lưỡi vô ý lại liếm tới mép lồn Đào Giang đang ở sát bên.
Cảnh này Đào Giang với Thu Trạm từng chơi nhiều rồi, cũng chẳng ngại, nhưng Liễu Khê thì ngượng ngùng đỏ mặt, đầu lưỡi lại cuốn vào giữa chỗ dính lẹo của hai người kia, liếm nước nhờn còn sót lại.
Nghe Đào Giang rên lên khoái chí, Liễu Khê càng buông thả, mút chán cặc Dung Thiều xong liền liếm một đường sâu vào lồn Đào Giang, lưỡi mềm mại chui tọt vào giữa mép lồn và cặc đang cắm đầy bên trong. Dung Thiều sợ Liễu Khê bị thương, cũng thả chậm nhịp, nhưng càng như thế càng khiến Đào Giang khó chịu mà rên loạn.
Liễu Khê vừa nghiêng đầu định tránh, lại bị Đào Giang phun thẳng nước dâm ướt đẫm hết mặt.
Đào Giang hiểu tính anh trai mình vốn hay ngại, sợ một lát lại dỗi, nên mềm nhũn bò xuống khỏi người Dung Thiều, lết lại ôm lấy cổ Liễu Khê, dí mặt vào sát má anh mình.
“Đào Giang… ha ha, đừng hôn anh nữa, nhột quá…”
Đào Giang liếm sạch từng giọt nước dính trên người anh trai, Liễu Khê thì chỉ cười, rướn tới chu môi hôn lại Đào Giang.
Hai anh em đều bụng bầu, váy lụa màu xanh với hồng quấn lấy nhau, dán sát vào nhau trước mặt Dung Thiều, ôm nhau cọ cọ, như hai chị em ruột quấn quýt chẳng rời.
Môi dính môi, thân thể quấn quýt, hôn xong lại rủ nhau bò xuống liếm cặc cho Dung Thiều. Một đứa liếm đầu khấc, đứa còn lại liếm dọc thân với hai hòn dái, phối hợp ăn ý như đã tập trước.
Hai cái bụng tròn ép chặt lên đùi Dung Thiều, hắn chỉ cần động nhẹ cũng cảm giác như trong bụng con đang quẫy. Ý nghĩ đó vừa lóe lên, dưới háng cũng giật mạnh, bắn tinh trắng xóa cả mặt hai đứa con riêng.
Vừa bắn xong một trận mà vẫn chưa thấy đủ, Dung Thiều mỗi tay ôm một đứa, vuốt ve âu yếm. Đào Giang nghịch ngợm liếm nhẹ lên cằm hắn như mèo con làm nũng, Liễu Khê cũng không kém, chồm tới liếm ngực hắn, vừa liếm vừa nhìn Dung Thiều cười ngây thơ mà dâm đãng.
Dung Thiều bóp cằm Liễu Khê, phát hiện hôm nay cậu cười nhiều khác hẳn mọi ngày. Không cười thì lạnh như băng, mà chỉ cần mỉm cười thôi là đẹp đến mê hồn.
Cúi xuống hôn môi hắn, Dung Thiều đứng dậy, để cả hai con riêng ngồi dựa sát nhau, tự bẻ chân ra mà chờ tiếp tục bị địt.
Váy lụa mỏng bị kéo lên tận eo, lộ ra hai cái bụng trắng tròn, phía dưới mỗi đứa là một lỗ nhỏ đỏ au, ướt sũng, như chỉ chờ người tới phang vào.
Dung Thiều tì tay lên sofa, cúi xuống đè cả hai đứa con dưới thân, thân hình to lớn phủ trùm lên rồi thay phiên địt từng đứa một.
“Cha…arh~~~…sướng quá”
“mạnh quá…. ahhhhhhh…..địt nát em bé trong bụng mất….”
Hai anh em cùng lúc rên rỉ van nài, lần này hắn địt thẳng vào lỗ đít, hai cái mông kề sát mà vẫn ráng banh ra cho đủ chỗ. Dung Thiều cũng không thiên vị, vừa xong đứa này lại xoay qua đứa kia, thay phiên nắc thật sâu, khiến cả hai run bần bật.
Nhưng lỗ của Liễu Khê lúc nào cũng mềm hơn, ngậm chặt lấy cặc không muốn buông, cứ thấy Dung Thiều quay sang địt em trai là cậu lại ôm cổ cha kéo xuống hôn môi, tranh giành rõ ràng chẳng giấu được.
Đôi môi đỏ mọng vừa ngoi lên là bị Dung Thiều cắn ngấu nghiến, chẳng cần biết là của ai, cứ có đưa tới là hắn ngậm lấy.
Đào Giang yếu hơn Liễu Khê nhiều, bầu sắp đẻ lại bị địt cho lên đỉnh tới phát ngất, chẳng mấy chốc đã ôm bụng ngủ mê man.
Chỉ còn Liễu Khê, càng bị làm càng dâm đãng, hai chân quấn lấy eo Dung Thiều, vừa bị địt vừa ngước mắt nhìn lên mà cầu xin. Bụng 5 tháng tròn căng bị bóp lại nhìn càng thương, nhưng càng thế càng nứng, Dung Thiều cũng không nỡ mạnh tay quá, chỉ bế cậu đặt lên bậc thang, kéo bờ vai ghì lên vai mình, rồi lại dộng sâu hết sức.
Lại thêm một lượt nữa, bắt Liễu Khê trĩu cái bụng bầu bò từng bước lên cầu thang mà chịu địt như chó cái.
Đến khi xong xuôi, nắng chiều đã ngả hẳn sang bên ngoài cửa sổ.
Chương tiếp: 8. H+ Song Tính Bụng Bầu Quần Giao